Vợ Ngốc Ah! Em Trốn Được Tôi Sao?


THẢO QUYẾT MINH giật mình bật dậy , trong đêm tối cô ngơ ngác nhìn xung quanh với ánh mắt thất thần. Nghĩ đến sáng nay mà cô như phát điên , ” tức thật ! Sắp được nhìn thấy anh lại bị cô ta đẩy ngã , đến nỗi ngất xỉu tại chỗ . Mà dạo này mình làm sao không biết? Ngã có thế thôi mà cũng ngất. Bực mình qúa đi ! lại bị đau bụng rồi, sao dạo này đau nhiều qúa nhỉ? Hay là do hôm bị bắt cóc , uống mấy hớp nước tanh tưởi mùi máu kia ? Nên giờ bị đau bụng rồi , chắc bị rối loạn tiêu hóa , hôm nào phải mua thuốc mới được” sau một hồi xoa xoa bụng thì cũng bớt đau , có nằm thì cũng không ngủ được , không ngủ được thì lại nghĩ về anh , nỗi nhớ anh da diết quặn con tim , nếu không cho cô gặp anh nữa cô sắp phát điên đến nơi rồi… Càng nghĩ cô càng thấy nhớ anh vô cùng . Mà nằm đây thì không thể nào vơi đi nỗi nhớ . Cho nên Cô quyết định đi sang phòng anh thám thính xem thế nào. Cho dù không được gặp anh , nhưng chỉ cần đứng đó nhìn vào , cô cũng cảm thấy thỏa mãn lắm rồi . Đứng trong một góc khuất gần cửa phòng , Thảo Quyết Minh nước mắt không ngừng rơi , ánh mắt cô đang cố gắng xuyên thủng cái cửa đáng ghét kia … Để có thể nhìn thấy người đang nằm bên trong , xem người như thế nào rồi ? Đang ngủ hay thức ? Vết thương còn đau nhiều không? Liệu người đó có mong nhớ cô không ? Cô đang chìm đắm với thắc mắc của mình , thì bị một cái vỗ vào vai khiến cô giật nẩy người , hét lên một tiếng Á nhỏ , rồi vội vàng tự bịt miệng mình lại, dù sao cô cũng không muốn bị đuổi đi sớm đâu . Xoay người lại xem đằng sau là cái gì ? Mắt cô trợn tròn lên vì ngạc nhiên và tức giận. - Sao em lại ở đây? ( Nhìn biểu hiện của cô Phòng Phong chỉ mỉm cười , rồi hỏi nhỏ) - Tôi ở đây thì liên quan gì đến anh . Hay anh cũng ở đây canh cửa cho con Hồ ly kia . Mà anh không cút về nhà anh đi , còn ở đây làm gì ? - Em nói lớn hơn tý nữa , thì không bị phát hiện mới lạ đấy! -….. *trừng mắt căm thù* - Em muốn đến thăm anh Hai phải không? - Ừ đấy ! Thì làm sao? Liên quan gì đến anh. - Em nhớ anh ấy lắm đúng không? - Anh không cần phải giả tạo vậy đâu . Tôi khinh thường anh. - Anh sẽ giúp em vào gặp anh Hai! - Anh nghĩ tôi sẽ tin anh sao đồ giả tạo. Anh và cô ta lại nghĩ cách nào hại tôi hả? - Anh chỉ muốn giúp em thôi . - Thôi đi . Tôi không cần người trở mặt như anh giúp đỡ. - Đi vào đây với anh. Nói xong phòng phong cầm tay Quyết Minh kéo về phía trước mặc cô chống đối cự tuyệt. - Anh bỏ tôi ra , bỏ ra ngay. - Đến nơi rồi , em trật tự đi. Anh kéo cô đến , trước sự ngạc nhiên của hai tên canh cửa - Anh Phòng Phong ! Anh đến đây có việc gì không? - Mở cửa ra ! - Nhưng mà chị Kỷ Liên đã nói … Không được mở cửa… - TÔI HỎI CÓ MỞ KHÔNG? - Dạ!… Nhưng mà… - MỞ - Nhưng chị Kỷ Liên… - Có gì tôi sẽ nói với cô ấy , không liên quan gì đến mấy người. Mở đi bị anh chèn ép , họ liếc mắt nhìn nhau , rồi miễn cưỡng gật đầu. - Nhưng chỉ một người vào thôi anh nhé! - Được rồi! Quyết Minh cô vào thăm anh Hai đi. Thấy anh ta nói vậy , cô ú ớ ngạc nhiên , bất ngờ đến khó tin. - Anh cho tôi vào? - Ừ ! Em vào đi. Chắc giờ này Anh Hai đang ngủ. Em đi nhẹ nhàng thôi là được. - Phu nhân vào 5 phút thôi nhé . Để chị Kỷ Liên biết được thì không hay đâu. - Ừ ! Tôi biết rồi. Cô nhẹ nhàng đẩy cửa bước vào , khẽ rón rén đi về phía trước. Ngơ ngác nhìn mọi thứ xung quanh trong căn phòng lạ lẫm mờ mờ đầy máy móc này. Cô đã phải tập trung cao độ , nhìn thật kỹ , mới thấy chiếc giường có người cô mong nhớ đang nằm ở đó. Chỉ từ xa nhìn thấy anh thôi mà tim cô như ngừng đập , khó thở vô cùng. Cô thở dồn dập từ từ đi về phía anh một cách nhẹ nhàng . Đến bây giường , lòng cô đau như cắt , chỉ mấy ngày thôi không được gặp anh mà sao anh đã gầy yếu tiều tụy hắn đi thế này. Khẽ vuốt nhẹ khuôn mặt như điêu khắc giờ đã xanh xao của anh , cô đấy vừa đau vừa buồn , một giọt nước mắt khẽ lăn dài trên má. Lúc này đây cô không biết mình phải làm sao nữa , được gặp rồi , nhưng sao chân tay cô lại run rẩy thế này. Cô rất muốn được ôm anh , được tựa vào bờ vai vững chắc , được nằm trong vòng ngực ấm áp , dịu dàng , an toàn nữa. Nghĩ đến ngực anh cô mới nhớ đến vết thương của anh. Vội vàng xem vết thương thế nào , thì bên ngoài có tiếng gọi nhỏ. -Phu nhân ra ngoài thôi , Kỷ liên sắp đến rồi. Cô giật mình nhìn anh đầy tiếc nuối , lưu luyến không rời. -Kệ cô ta. -Nhưng chúng tôi sẽ bị xử tội chết mất.xin cô đó.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận