Vợ Ngốc Ah! Em Trốn Được Tôi Sao?


THẢO QUYẾT MINH ngơ ngác nhìn xung quanh. ” quái lạ rõ dàng anh ấy có đi đến đây với mình mà . Sao lại không thấy đâu rồi? Chẳng lẽ anh ấy cũng sợ làm mất lòng cô ta lên chuồn rồi! Đúng là cái đồ ngụy quân tử. Tức chết mình mà” Kỷ Liên nghe thấy nhắc đến Phòng Phong cô ta cũng thoáng giật mình , lén nhìn mọi nơi nhưng không thấy anh đâu. Cô ta thở phào nhẹ nhõm rồi cười lớn - hahahahahaha. - Cô…cô… Cười cái gì mà cười , đúng là đồ vô duyên - hahahahaha Thấy cô ta nhìn mình cười lớn , Quyết Minh tức như phát điên , cô chỉ muốn xông vào đập cho đồ vô duyên kia một trận , móc đôi mắt đang nhìn cô kinh thường kia , vứt đi cho chó nó gặm. - cô tránh ra cho tôi ! - đuổi cô ta ra ngoài , cấm cho cô ta đến gần chỗ này. - Kỷ Liên em đang làm cái trò gì vậy? _ Anh Phòng Phong (đồng thanh) - Em có nhất thiết là phải chạy vội vàng thế không hả Quyết Minh. - Hìhì Em xin lỗi. Thấy Phòng Phong xuất hiện , Quyết Minh mừng rỡ vô cùng , cuối cùng cô cũng có đồng minh rồi . Cô vênh mặt hất hàm nhìn đối thủ của mình. - Sao lại không cho chị hai vào thăm? - Anh hai đang bị thương rất nặng cần cách ly với bên ngoài. _ Anh có thể vào thăm anh ấy được không? - Không được ~ Cô nói dối , Bối Phong tỉnh rồi , bây giờ không gặp thì lúc nào mới được gặp đây. Rồi có ngày tôi sẽ bảo anh ấy trừng trị mấy người. ( Quyết Minh bực bội quát lớn) _ Anh hai tỉnh rồi sao? - Anh đừng tin cô ta , Anh hai vẫn đang hôn mê bất tỉnh làm gì đã tỉnh lại. Chúng ta quen biết và thân với nhau từ rất lâu rồi. Chẳng lẽ anh chọn tin tưởng cô ta hơn em sao? Anh định vất bỏ tình cảm bao lâu nay của chúng ta , để chống đối lại em. Vì một cô gái mới quen biết liệu có đáng không? - Anh… Anh cái này! Quyết Minh nghe cô ta nói vậy thì tức sôi máu , hóa ra bọn họ là bạn thân. Thà nào anh ta chần chừ không muốn giúp mình. Đúng là cái đồ… Nhưng biết làm sao bây giờ , dù sao bọn họ cũng là bạn thân với nhau mà. Không thể nhờ cậy vào anh ta được rồi , phải tính cách khác thôi. Sau một phút suy nghĩ cô đã đưa ra quyết định , nhân dịp bọn họ không chú ý , cô sẽ lao thẳng vào cánh cửa , mở ra rồi chui tọt vào bên trong. Chỉ cần nhìn thấy anh một phút thôi là cô đã thấy mãn nguyện lắm rồi. Tuy rằng 1′ đó chưa thể nấp đầy được nỗi mong nhớ , nhưng có còn hơn không . Trước hết cứ thỏa mãn nỗi mong nhớ đã , rồi chuyện gì muốn đến đâu thì đến , cô không quan tâm , vì cô nhớ anh lắm rồi. Không suy nghĩ thêm nữa , cô lấy đà vội lao về phía cửa … Vừa đến nơi… Thì hai tên canh cổng vội ngăn cô lại , cô liền đấm cho mỗi tên một cái vào mặt , vì bất ngờ bị đấm vào mặt , cho dù không đau lắm nhưng chúng cũng nhất thời hoa mắt. Nhân cơ hội đó Quyết Minh vội mở cửa ra , nhưng lại bị Kỷ Liên giữ lại… Thế là diễn ra một cuộc giằng co , dãy dụa , giữa 1 mình Thảo Quyết Minh và ba tên kẻ thù đáng ghét kia. Quyết Minh đã phải cố gắng dùng hết sức lực của mình để mở cửa , mặc cho con hồ ly kia không ngừng đánh và kéo tóc mình. Khi cánh cửa vừa mở ra , một cuộc ẩu đả ồn ào vang lên , khiến Bối Phong đang ngủ cũng phải nheo mắt khó chịu bực mình. “RẦM” anh giật mình thức giấc , nhìn ra bên ngoài cửa. Một hình dáng rất quen thuộc , đó là người mà anh đêm ngày mong nhớ… Người đó đang nằm úp mặt xuống đất bất tỉnh nhân sự. Anh chỉ kịp thốt lên - Quyết Minh! Kỷ Liên thấy anh đã thức , cô ta liền nói - Anh Bối Phong! Em biết anh rất nhớ cô ấy , lên đã hết lời mời gọi cô ấy đến đây , nhưng cô ta rất quyết không chịu. Em đã phải cho người lôi kéo cô ta tới đây. Vừa mở cửa ra định để hai người yên tĩnh bên nhau . Vậy mà cô ta vẫn cố tình không muốn gặp anh , em bực qúa mới đẩy cô ấy vào , ai ngờ cô ta lại tự nhiên lăn đùng ra như thế. Có phải không mấy cậu? - Vâng… Vâng đúng rồi đó ạ! Phòng Phong thấy Kỷ Liên thâm hiểm như vậy , anh nghiến răng tức giận - Kỷ Liên em… - ơ !Phòng phong ! Sao anh lại ở đây ? Anh vừa đến à! - EM thấy phòng phong nói vậy , cô ta liền thay đổi thái độ , vội lườm anh với ánh mắt sắc lạnh . Khiến anh cũng khó xử , đàng chờ Quyết Minh tỉnh lại rồi tính tiếp. Bối Phong nghe Kỷ Liên nói vậy lòng anh rất đau , anh không ngờ cô lại ghét và không muốn gặp anh như vậy. - Cô ấy đã không muốn gặp anh , em còn mang đến đây làm gì. Lần sau đừng đẩy cô ấy mạnh như vậy nữa nhé . Ngã đến ngất xỉu chắc đau lắm đây. Đưa cô ấy đến đây để tôi nhìn một lát rồi hãy đưa đi.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận