Vợ Ngốc Ah! Em Trốn Được Tôi Sao?


KỶ LIÊN cười lớn rồi bỏ đi lên phòng, bọn đàn em thấy vậy cũng giải tán theo cô ta luôn luôn .Bỏ lại mình THẢO QUYẾT MINH ở nơi phòng khách.Nhìn bọn họ lần lượt xông lên nhà mình , mà không coi mình ra gì .Quyết Minh tức nộn ruột.Cô biết bọn họ đang lên gặp anh , nên cho dù đang rất tức giận cô cũng phải cố gắng hạ hỏa ,mon men đi theo họ…Bây giờ muốn gặp anh thì phải đi theo họ thôi, dù không muốn nhưng biết làm sao bây giờ?vì cô có biết anh đang dưỡng ở nơi nào đâu ? Nếu qủa thật anh đang ở trong ngôi nhà này thôi ? Thì tốt qúa ! Cô có thể luôn bên anh rồi.Kỷ Liên thấy Quyết Minh theo sau, cô ta nhếch môi hắng giọng- Xin lỗi nhé!Cô có bám đuôi theo tôi , thì…Tôi cũng không cho cô vào đâu!- Ai cần cô phải cho vào!

Nhà tôi…tôi vào , chồng tôi…tôi thăm .

Người ngoài như cô mới là không nên xen vào.- Hahaha vậy sao?Bọn họ dừng lại trước một phòng rất lớn trên tầng ba.

Phòng này cô biết , bởi lúc trước khi mới về đây ở ,anh có đưa cô thăm quan khắp nhà .

Và nói rằng đây là phòng điều trị và phục hồi . Dành cho những lúc anh bị thương … Bởi vì anh rất ghét nằm viện .

Nhưng từ khi xây ra nó chưa bao giờ được dùng đến .


Chỉ có lần này thôi … là vì cô.Khẽ miết nhẹ lên tấm cửa kính , lòng Quyết Minh đau như cắt , sao mọi chuyện lại thành ra như vậy chứ.Chỉ mấy hôm trước thôi , anh vẫn khỏe mạnh bình thường , vẫn yêu thương , quan tâm chăm sóc cô , sao giờ đây đã nằm bất động thế kia rồi .Cô vội vàng mở cửa ra thì bị ngăn lại- Đây là phòng cách li chưa thể vào thăm ông chủ được đâu phu nhân .- Cho tôi vào thăm anh ấy một chút thôi mà , tôi chỉ nhìn anh ấy một chút thôi , rồi tôi sẽ ra ngay- Không được đâu ạ!- Làm ơn đi mà tôi xin các anh đấy_ Cô bị điếc à , hay đầu óc có vấn đề , đã bảo không được vào rồi , còn đứng đây làm gì . Tránh raKỷ Liên vừa nói vừa đẩy cô ra , rồi ung dung khoác áo blu trắng bước vào phòng cách li.Quyết Minh thấy cô ta thì được thoải mái ra vào , còn cô thì bị ngăn cấm . Nên vô cùng tức giận …- Mấy người như vậy là có ý gì ?

Sao cô ta được vào mà tôi lại không?- Phu nhân ! TẢ HỘ SỨ là bác sĩ trong bang . Nếu không cho vào thì lấy ai là người khám chữa bệnh cho ông chủ đây- Nhưng tôi là vợ anh ấy , chẳng lẽ không thể đặc cách được sao?- Cái này ?- Làm ơn đi mà!Khi bọn họ còn đang do dự , thì Kỷ Liên từ bên trong bước ra , cô ta nhìn Quyết Minh kinh bỉ rồi căm giận nói- Cấm được cho ai vào làm phiền Anh Hai . Sức khỏe anh ấy hiện nay rất tệ , sức đề kháng sức kém.

Phải ngăn bên ngoài , không cho vi khuẩn , ký sinh trùng xâm nhập vào bên trong gây bệnh cho anh ấy .Mấy cậu nghe rõ chưa?- Vâng ! Thưa Tả Hộ Sứ- Phải nhớ không cho ai vào đấy .

Tôi đi đây.- Vâng ! Phu nhân chúng tôi xin lỗi.

Cô cũng đã nghe Tả Hộ Sứ nói rồi đó .

Không thể vào thăm được.Thảo Quýêt Minh không nói gì , chỉ đứng sững người nhìn cánh cửa với ánh mắt vô hồn .Đó là do tâm tư cô đã bên người đang nằm bên trong , lúc này đây tim cô rất đau , nó quặn thắt lên từng hồi , và đập một cách mệt mỏi.Lẳng lặng quay đầu . Thẫn thờ đi về phòng . Vì cô biết có cầu xin bọn họ cũng không đồng ý cho cô vào thăm anh đâu .


Mafia là như vậy đó , lạnh lùng đến đáng sợ . Nơi này chỉ có mình anh ấp áp thôi.Buồn bực bước vào phòng ngủ hai người , nhìn lên tấm ảnh cưới chụp lúc anh lén thơm cô , được phóng to che kín 1 bức tường . Mà lòng cô quặn thắt lại.

Nhìn nó mà nước mắt cô không ngừng rơi , cô chầm chầm đi đến chỗ bức ảnh .

Với tay sờ vào mặt người đàn ông đang cười vui vì hạnh phúc kia.

Sao đến bây giờ cô mới phát hiện ra anh cười đẹp như vậy… Rất ấm áp , rất dịu dàng , rất yêu thương , còn có cả nâng niu và hạnh phúc .- Anh à! Em nhớ anh lắm ! Mau tỉnh lại đi ! Em đang rất buồn và cô đơn .

Mau tỉnh lại làm cho em vui và bên em đi.

Em rất muốn được nhìn thấy nụ cười hạnh phúc đó của anh một lần nữa .

” liệu còn có thể được nhìn thấy nữa không”anh mau tỉnh lại đi ! Đã hứa mãi bên em ,yêu thương , bảo vệ , chăm sóc , quan tâm em suốt đời , xin anh đừng quên lời hứa đó nhé!Cô trèo lên ghế , hôn nhẹ và má người con trai , mà nước mắt không ngừng chảy ra.Bỗng nhiên cô thấy bụng mình nhói đau , cô tái mặt ôm bụng , ngồi sụp xuống- ” đau bụng qúa ! Sao tự nhiên lại đau thế này? Đau qúa à !

Chắc do mấy hôm nay hết bị bắt cóc rồi anh lại bị thương lên bị đói đây mà”cô mệt mỏi ôm bụng lên giường nằm nghỉ và ngất đi trong vô thức.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận