Vợ Ngốc Ah! Em Trốn Được Tôi Sao?


Chương 40 ĐÂY là lần đầu tiên THẢO QUYẾT MINH chứng kiến cảnh bắn giết đáng sợ như thế này , cô ngơ ngác như người vô hồn nhìn mọi thứ xung quanh , xác người đẫm máu nằm rải rác khắp nơi , đâu đâu cũng thấy máu . Anh biết cô đang rất kinh hoàng , lên đã cố ý úp mặt cô vào ngực mình , che chở cho cô không để cô thấy được những cảnh chết chóc thế này . Nhưng khi vùi mặt vào ngực anh , mùi máu tanh càng nồng nặc hơn, lúc này đây cô mới nhớ ra là anh đang bị thương , anh cũng bị bắn … Chỉ vì bảo vệ , che chở cho cô lên anh đã phải gắng hết sức lực của mình , điều đó đã làm cho máu chảy nhiều hơn mà không thể cầm lại được . cũng may là cô ở phía trước ngực anh lên không thấy máu đang chảy đẫm lưng áo anh . Khuôn mặt anh tái mét , nhợt nhạt , hơi thở đứt quãng , anh bắt đầu cảm thấy mệt mỏi , choáng váng , không đứng vững nữa . Nhưng để chấn an cô anh vẫn phải cố gắng gượng cười. - Phòng Phong cậu đưa phu nhân về trước đi. - Không! Em không về đâu ! Em muốn ở đây với anh cơ ! Anh còn đang bị thương nữa mà hức hức hức - Ngoan nào ! Em về nghỉ ngơi đi ! Anh ở đây giải quyết một số chuyện rồi anh về sau . Còn vết thương thì để anh em băng cho anh là được rồi , em không cần phải lo đâu. ” ngốc ! Em mau về đi , đã sợ như vậy rồi còn muốn cứng đầu ở lại. Chết tiệt ! Vết thương đau qúa , mình sắp trụ không được rồi. Không thể để cô vợ ngốc này chứng kiến cảnh mình yếu đuối mà ngất đi được … Đến lúc đó lại khóc lóc kêu gào sẽ không ổn cho lắm. Xin lỗi vợ nhé! Đã làm em phải hoảng sợ rồi” Thảo Quyết Minh thấy anh muốn đuổi mình về , cô nhất quyết ôm chặt anh không chịu rời . Cô ôm chặt lấy eo anh , tựa đầu vào bờ ngực vững chắc , mạnh mẽ của anh . Còn chưa kịp nghe nhịp tim anh đập … Thì cô bỗng giật mình … Sao người anh lạnh thế này , dường như anh còn đang run rẩy nữa , dù rất nhỏ thôi nhưng cô vẫn cảm nhận được . Cô sợ hãi nhìn vào khuôn mặt tái nhợt , bờ môi tím cái của anh mếu máo khóc lóc. - Huhuhu Anh… Anh… Anh làm sao thế?… Người anh…hức hức… Lạnh hết rồi này? ” huhuhu Anh làm sao thế này ? Anh đừng làm em sợ nhé! Sao tim mình lại đau thế này chứ? Nó như bị ai đó bóp nghẹt vậy . Sợ quá đi mất , hay mình cũng bị bệnh rồi . Huhuhu” - Em về trước đi anh không sao đâu . Ngoan ! Về nhà đợi anh , rồi tý nữa anh về với em. Phòng phòng cậu còn đứng đó làm gì ? Không mau đưa phu nhân về đi . - Không! KHÔNG VỀ! - CÓ ĐƯA VỀ KHÔNG THÌ BẢO ? ~CHỊ HAI chúng ta về thôi . _ TÔI KHÔNG VỀ cô nhất quyết ôm chặt anh , úp mặt vào ngực anh mặc kệ tất cả. Thấy cô vẫn cứng đầu không chịu về , mà mắt anh thì đang mờ mịt hoa hết cả lên rồi, anh biết một chút nữa thôi anh sẽ không thể đứng vững được nữa . Anh thật sự không muốn cô vì mình mà phải đau đớn , sợ hãi , lo lắng nữa . Cô hoảng sợ nãy giờ đã là vượt qúa sức chịu đựng rồi . Nếu anh mà ngã gục nữa làm sao cô chịu nổi đây. Thôi thì đành phải dùng biện pháp mạnh vậy … Anh ngay lập tức chĩa súng vào đầu PHÒNG PHONG quát lớn. - Cậu không hoàn thành nhiệm vụ được giao + tội cũ khó tha. Cho lên ta xử cậu tội chết. - Vâng !xin Anh Hai cứ trừng phạt. Phòng Phong nhắm mắt lại , nhận hình phạt của mình… Dù sao mạng của anh là do anh hai cứu về , nếu anh hai muốn lấy đi thật thì cũng đành chấp nhận. THẢO QUYẾT MINH thấy anh chuẩn bị bóp cò , cô sợ hãi gào thét , giữ lấy súng của anh , không cho anh làm vậy . Cô biết anh Phòng Phong rất trung thành với anh . Nếu vì cô mà anh giết đi một mạng người , mà người đó lại là người tốt , làm sao cô có thể đứng nhìn như không có chuyện gì được. - Em về với anh Phòng Phong là được chứ gì! Anh không được giết anh ấy . Em chỉ muốn được ở bên anh thôi mà , sao anh lại cứ nhất quyết đuổi em về như vậy . Giọng nói của cô ngày càng nhỏ dần mang theo hờn giận . Nhưng cô vẫn ôm lấy anh lưu luyến không rời . Thấy cô như vậy , anh liền gỡ tay cô ra , đẩy sang bên phòng Phong. - Cậu đưa Chị Hai về trước đi , cái mạng này tạm thời tôi giữ lại cho cậu. - Vâng ! Cảm ơn Anh Hai - Em về đi! Tối nay anh sẽ nói chuyện với em sau. _ Em ghét anh lắm! Nói xong cô giận dỗi quay lưng bỏ đi ” đáng ghét mà tôi lo cho anh lên mới không lỡ rời đi , vậy mà anh dám đuổi tôi về à ? Mặc xác anh không thèm quan tâm nữa huhuhu” Nhìn thấy bóng cô đi xa khuất lòng anh rất đau , nhưng cũng thở phào nhẹ nhõm , đến lúc này anh có thể buông xuôi rồi , anh dần chìm vào bóng đen u tối” - Anh hai… Anh hai.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận