Vợ Ngốc Ah! Em Trốn Được Tôi Sao?


Chương 38 Bạch Bối Phong vội vàng tìmThảo Quyết Minh thì nghe thấy tiếng hét đầy sợ hãi rất lớn của cô. Khiến anh lo lắng vô vùng , tim anh nhói đau , anh cũng rất sợ hãi , mong sao tên khốn kia chỉ dọa cô thôi “QUYẾT MINH cố lên em! Anh sắp tìm được em rồi . Đừng sợ em nhé ! Đừng sợ ! Khốn khiếp sao chỗ này rắc rối thế ! Rõ dàng giọng cô ấy vang lên nơi này mà sao không thấy nhỉ ?” Vì nghe thấy tiếng hét của cô , mà không tìm thấy cô đâu khiến tâm trạng anh rối bời , hoảng loạn vì lo lắng cho cô. Từ trước đến nay chưa bao giờ anh mất bình tĩnh thế này . Tim anh đập điên cuồng , cảm giác lo sợ đang vây lấy người anh như nghẹt thở Khi anh nghe thấy tiếng khóc nức nở , tiếng cầu xin ,kêu cứu của cô đang vang vọng đâu đây , rất gần thôi . Anh đã phải gạt cô ra bên ngoài để tĩnh tâm lại , để xem nơi nào đáng khả nghi nhất… Và anh đã tìm ra nó . Anh như đứng tim khi vừa nhìn về phía hồ nước . Ở đó cô đang kêu khóc , gào thét trong sợ hãi và hoảng loạn ,rồi cuối cùng là buông xuôi. Phía sau cô là mấy con cá mập to lớn , chúng lao về phía cô , và chuẩn bị đớp lấy con mồi . Nhìn thấy cô đang gặp nguy hiểm anh nghiến răng tức giận , rút súng liên thanh , 2 tay 2 súng bắn liên tục vào đầu , cổ bọn chúng chính xác từng mm. Sau một loạt tiếng nổ của súng , bọn cá mập chết ngay tại chỗ . Không gian im lặng , u ám đến đáng sợ . Nhìn bọn Ngư Quái kia chết hết , anh mới tạm yên tâm vì tạm thời bây giờ cô đang được an toàn . Rồi quay sang bọn chủ mưu , anh muốn xử lý bọn chúng thật nhanh… để đưa cô trở về… Vì anh biết lúc này đây cô đang rất sợ hãi và cần anh bên cạnh bảo vệ , che trở “QUYẾT MINH À! Đợi anh một chút nhé”. ….~=~… - Hahaha . Thằng cháu qúy hóa của ta đến rồi à . *Nghiến răng * Nhưng ai cho mày giám giết con cưng của tao? - Hóa ra là ông ! Dạo này ông tự biết đẻ ra cá nhỉ. - Mày… Thằng ranh… Hôm nay sẽ là ngày dỗ của mày . - Hahaha . Còn chưa biết là ai đâu. Thảo Quyết Minh thấy anh mải nói chuyện với tên đó , không thèm chú ý đến cô . Vội vàng hét lớn - Anh ơi! EM Ở ĐÂY ! Mau đến cứu em đi!… Huhuhu … Nơi này đáng sợ lắm … Em không muốn ở đây nữa đâu… Huhuhu… Cứu em với huhuhu. - Anh ơi ! Cứu em … Huhuhu em xin anh đấy … Làm ơn cứu em đi mà… Huhuhu… Nơi này vừa tanh, vừa lạnh , vừa đáng sợ … Em chết mất… Em không muốn ở đây nữa đâu … Cứu em với… Huhuhu. Thấy cô khóc lóc kêu cứu , ruột gan anh quặn đau , xót xa vô cùng . Chẳng có gì đau đớn bằng chứng kiến cảnh người mình yêu thương đang sợ hãi , hoảng loạn cần mình bên cạnh , mà mình không thể … Nhưng nếu bây giờ anh đi cứu cô , mấy tên kia chắc chắn sẽ thừa cô đánh lén anh , đến lúc đó anh không đủ tự tin mình có thể bảo vệ cô an toàn được nữa không? Cho lên anh quyết định bỏ ngoài tai tiếng kêu cứu của anh . Để tập trung vào kẻ thù của mình . Nhưng tiếng khóc giấm rứt , giận hờn của cô khiến thôi thúc anh , khiến anh không thể nào chịu được . Nhìn cô đang trới với trong hồ nước lồng nặc mùi máu , khuôn mặt đã tím tái vì lạnh và sợ hãi , trong đôi mắt đẫm lệ kia anh biết có sự trách móc , giận hờn , đau đớn , sợ hãi… Cô đâu biết rằng , cô đau một , thì anh đau gấp trăm ngàn lần . - Hahaha . BẠCH BỐI PHONG nếu mày không cứu được vợ mày , thì để tao vớt vợ mày lên hộ . VỚT NÓ LÊN ĐI! - KHỐN KHIẾP ! ĐOÀNG… Đoàng… Đoàng… Anh vừa thấy tên chạm vào cô liền nổ súng bắn tên đó . Bọn chúng thấy vậy liền rút súng ra bắn trả , anh chỉ nhếch mép cười , rồi lộn nhiều vòng giơ tay lia súng chọn đầu bọn chúng bắn tới. Khiến bọn chúng hoa hết cả mắt , không biết anh ở nơi nào mà bắn , với kiểu bắn loạn xạ của bọn chúng , chỉ sau 2 phút anh đã hạ gục được tất cả bằng một phát bắn xuyên thái dương. Nhưng anh đã quên mất tên đầu xỏ đang theo dõi anh ở bên trên . Hắn ta nhếch miệng cười giơ cao súng thẳng hướng cô bắn tới . Hắn muốn nhìn thấy anh phải đau khổ khi mất đi người mình yêu . Sau đó tâm trí sẽ hoảng loạn và đó sẽ là cơ hội tốt để hắn ra tay giết anh . Tiếng súng nổ lớn , viên đạn xé gió bay về phía cô. Lúc đó vừa giải quyết bọn kia xong lên anh không thể ngăn viên đạn đó lại. Nhìn cô trợn mắt sợ hãi nhìn viên đạn bay về phía mình . Anh không do dự vội phi đến chỗ cô , ôm cô vào lòng che chắn . Một tay anh cũng bắn về phía tên chủ mưu . Khi đạn vừa bắn ra thì… “BỤP” máu từ lưng anh bắn ra , khuôn mặt anh tái mét nhưng vẫn cố gắng mỉm cười chấn an cô . Đừng sợ.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận