Vợ Ngốc Ah! Em Trốn Được Tôi Sao?


Chương 32 CÔ cắm đầu leo nhanh thoăn thoắt, một lát sau cô mới nhớ ra không biết phòng anh ở đâu. Liền quay xuống đất hỏi mọi người. Nhưng dưới đất trống không, không một bóng người. Bọn họ đã biến mất như chưa bao giờ xuất hiện. Cô bỗng nhiên lo lắng , sợ hãi, dõ dàng bọn họ vừa ở đây sao bỗng nhiên biến mất hết rồi, chẳng lẽ mình mộng du. Cô đang suy nghĩ miên man thì nghe thấy tiếng quát lớn . - THẢO QUYẾT MINH EM XUỐNG NGAY CHO TÔI. Bị tiếng quát làm giật mình, cô thót tim suýt ngã - Cái gì vậy? Cái gì vậy? Đừng có mà giả mà giả qủy ở đây nhé !Ta không sợ ngươi đâu - Hừ … Hừ… Zừ… Zzz - Aáááááá . Mọi người ơi ! mọi người đâu rồi ? cứu … Cứu … Huhuhu… CỨU TÔI VỚI {Mọi người : Xin lỗi phu nhân ông chủ đang ở phía trên , lên chúng tôi không thể sát cánh bên phu nhân được nữa rồi . Mong phu nhân bảo trọng . Phải giữ được mạng sống là quan trọng nhất , cho lên chuồn là thượng sách} Thảo Quyết Mình ôm thang , dáo dác nhìn xung quanh , khóc nức nở . Cô hối hận lắm rồi ! Sao cô lại đi tin bọn họ chứ , để giờ đây bọn họ vất cô một mình nơi này . Lại có ma giữa ban ngày trên không chung nữa chứ . Chắc bọn họ nhìn thấy nó , lên sợ hãi chạy toán loạn hết rồi , bỏ mặc ở đây . Bạn bè gì mà đểu như thế , có phúc cùng hưởng , có hoạ chạy trốn toán loạn là sao? Mấy người nhớ đấy , hôm nay ta mà sống sót qua khỏi , ta sẽ đi tính sổ với mấy người . Ôi chân tay mình run rẩy mềm nhũn ra hết rồi , làm sao bây giờ? Huhu ta muốn xuống , ta muốn xuống ! Không chơi cái trò này nữa đâu. - Đừng khóc nữa , một là em leo lên , hai là em leo xuống , em chọn đi - Sợ… Sợ! Huhu ở trên đây cao qúa à - Ngoan ! Đừng sợ , lên đây với anh - Khoan ! Ai thế? Ma qủy thần thánh phương nào mau hiện nguyên hình . Ngươi đừng hòng dụ dỗ được ta . - Nếu không muốn lên thì xuống ngay !!! - Ta ngu gì mà xuống , ta xuống để ngươi thừa dịp ta không để ý , đẩy ta 1 phát chết tươi à? - *NGHIẾN RĂNG* ngẩng cái mặt em lên đây . Đầu em chứa đậu phụ à ? Ngốc vừa thôi - ( nghe thấy bị nói là ngốc khiến cô vô cùng tức giận. Mà công nhận giọng nói này nghe ngày càng quen , không biết cô đã nghe thấy ở đâu rồi . Không cần biết ma qủy phương nào , nói cô là ngốc , thì không thể chấp nhận được . Cho dù phải chết cô cũng quyết phải sống chết với hắn đến cùng . Nghĩ đến đây cô liền ngẩng mặt lên , tư thế chuẩn bị chiến đấu . Nhưng đập vào mắt cô , rất gần thôi . Mà khuôn mặt đỏ tím vì tức giận của ông chồng , nhưng hình như còn mang theo lo lắng nữa thì phải ? - Ông xã ! Bế … Bế ! Nói là làm cô liền dang 2 tay về phía anh , nhưng vừa bỏ tay ra , người cô mất thăng bằng , suýt rơi tự do - QUYẾT MINH! Cẩn thận ! Em muốn chết à ? - Ối ! May qúa ! Hú hồn! Suýt dập mông , gãy răng . Hí hí Hello ông xã ! - Ai cho em lên đây ? Lại còn leo thang nguy hiểm thế này ? - Huhuhu không biết ! Em bị mộng du . Ông xã ơi cứu em - Em leo lên đây với anh , sắp đến nơi rồi . - Huhuhu . Không leo nữa đâu sợ lắm ! - Thế thì em tụt xuống đi - không… Không muốn . - Thế thì cứ ở đấy mà hóng gió - Anh… Anh… Oa oa oa… CHỒNG KHÔNG THƯƠNG VỢ , VỢ GẶP NẠN MÀ KHÔNG CỨU . Huhuhu . Ba mẹ ơi chồng con bắt nạt con . Tôi muốn về nhà , tôi không thèm ở đây với anh nữa . Huhuhu - Em … Em . ( đóng sầm cửa sổ lại , đi vào trong không thèm nhòm ngó nữa ) - Anh… Anh giám bỏ rơi tôi . Tên khốn kia ! Anh có ra đây không ? Huhuhu . Chồng đáng ghét anh đâu rồi? Huhuhu tôi biết phải làm sao đây ? Huhuhu chẳng lẽ hôm nay mình phải phơi xác ở đây sao ? Đáng ghét mà ! Anh dám bỏ mặc tôi . Vậy mà dám bảo yêu thương tôi , bảo vệ tôi . Vậy mà anh thấy tôi chết không thèm cứu . Tôi ghét anh … Hức hức… Bỏ rơi tôi . - Tôi sẽ không bỏ rơi em , ngoan nín đi - Anh đang ở đâu thế? ” nhìn xung quanh tìm kiếm” - Em nhìn xuống dưới đi . Khi cô vừa nhìn xuống dưới , thì thấy anh ở dưới chân cái thang , chuẩn bị trèo lên . Anh nhìn cô rồi mỉm cười chấn an cô . - Ngoan ! Ở yên đấy ! Giữ chặt vào . Anh lên cứu em đây . Nhìn anh đang leo lên cứu mình , cô cảm thấy vô cùng an toàn , nỗi sợ hãi không hiểu sao đã biến sạch đâu mất . Bây giờ cảm giác hạnh phúc đang vây lấy cô . Dù sao sắp thoát chết không vui mới lạ . - Ôm chặt lấy cổ vai anh . Anh sẽ đưa em xuống . Mít ướt nhé !Mỗi thế thôi mà cũng khóc sưng hết cả mắt lên rồi. - Vâng Anh hôn lên tóc cô , rồi lau đi nước mắt . Vác theo 1 con lợn leo xuống .


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận