Vợ Ngốc Ah! Em Trốn Được Tôi Sao?


TRÊN đường tới Lễ Đường , tâm trạng cô rất tồi tệ , cô không muốn nhìn thấy mặt anh ,lên đã xoay hẳn người nhìn ra bên ngoài. Không khí trong xe yên lặng đến đáng sợ , mỗi người đều theo đuổi suy nghĩ riêng của mình . Nhìn họ giống 2 người xa lạ ,hơn là vợ chồng sắp cưới . ĐẾN lễ đường vì biết cô còn đau lên anh liền bế cô vào phòng thay đồ , khiến mọi người cứ tròn mắt lên nhìn *bàn tán xôn xao* Cô nghe thấy mà như phát điên “ai cần ai ta bế chứ, đúng mấy người rỗi hơi đi buôn chuyện nhà người ta” Anh nghe thấy họ nói vậy tự nhiên trong lòng thấy vui vui , dù anh biết có người đang lườm mình cháy mắt . Khi đến phòng thay đồ cô còn ngượng hơn . Nhờ cái đám dấu thâm tím trên người cô , mà cô trở thành tâm điểm chú ý của mọi người . Sau khi mặc xong váy cưới , có chị sau khi nhịn cười đã lâu nói với cô - Chị biết ! 2 vợ chồng rất yêu thương nhau , nhưng phải cố gắng nhịn chứ , có muốn thì cũng làm ít thôi , sao lại điên cuồng thế này . Chờ đến tối nay vất vả như thế cơ à - Vợ chồng trẻ mà chị , không làm đủ là không ngủ được hahaha đúng không cô dâu _ Nhưng vết thâm lộ hết ra ngoài , mọi người nhìn vào là biết ngay , như vậy không hay lắm! Nghe mọi người nói cô ngượng chín mặt , vừa xấu hổ lại vừa tức giận . Càng nghĩ cô càng bực mình , tất cả đều tại tên đáng ghét đó , hắn ta cố ý làm họ sỉ nhục cô mà . - Tất cả đi hết ra ngoài . Ngày mai mấy cô không phải đi làm nữa . Tôi không thuê mấy người không biết phận sự của mình _ Chủ tịch! Chúng tôi chỉ đùa 1 chút cho vui thôi , chúng tôi không giám nữa đâu - Ra ngoài! :-* lắc lắc , lôi kéo , thì thầm:-* - Cô Quyết Minh , cô làm ơn xin với chủ tịch tha cho chúng tôi , Tôi xin lỗi cô mà {NGOẢNG MẶT LÀM NGƠ} - chúng tôi xin cô mà , tôi mà mất việc thì lấy gì kiếm sống nuôi gia đình đây tôi có mẹ già đang nằm viện , con lớn mắc bệnh bại liệt , rất cần tiền thuốc thang . Tôi không thể mất việc được . - Ra ngoài ngay cho tôi , đừng để tôi nói thêm lần nào nữa! _ Mấy người cứ ra ngoài đi , để tôi xin cho ~ Vâng vâng vâng . Cảm ơn cô . _ Anh đừng đuổi việc họ , bỏ qua cho họ đi - Tôi không bao giờ nói 2 lời . Không tôn trọng em là không tôn trọng tôi . Sau ngày hôm nay sẽ có khá nhiều người mất việc - Nhưng họ chỉ lỡ lời thôi mà . Anh lại muốn đuổi ai nữa - Đám buôn dưa ngoài kia _ Thì họ chỉ nói chuyện cho vui mà thôi , chứ có ý gì đâu - Không cho phép ! Chưa giết là may rồi đấy . Thôi em trang điểm đi , người trang điểm đến rồi đấy . - Đồ độc ác nhà anh mỗi thế thôi mà cũng đuổi việc người ta . - Tôi không chấp nhận công ty có những con sâu ngu ngốc . Nói xong anh quay lưng bước đi , khiến cô không nói lại được anh “ANH ta ghét người ngu ngốc , thế sao anh ta lại giữ mình lại nhỉ? Chẳng hiểu gì cả” (cô bé này lạ nhỉ , nếu không phải vì yêu thì chị đã bị mất mạng từ lâu rồi) TRONG LỄ ĐƯỜNG sau khi nghe cha xứ nói phát buồn ngủ thì ông cũng dừng lại - Bạch Bối Phong con có đồng ý lấy cô Thảo Quyết Minh làm vợ , hứa …cho dù… *ta quyết định cắt luôn viết nhiều mệt lắm* - Con đồng ý - Thảo Quyết Minh con có đồng ý lấy anh BẠCH BỐI PHONG làm chồng không? Hứa… Cho dù… Đợi mãi mà không thấy cô trả lời , cha xứ cùng mọi người đều rất sốt ruột . Chẳng lẽ cô muốn từ chối anh lên mới do dự như vậy ? ANH thấy cô cứ cúi đầu không trả lời , bèn đến gần tai cô nói nhỏ - chẳng phải em đã đồng ý lấy anh rồi sao? Sao lại không trả lời cha xứ . Em muốn đổi ý à Nhưng anh vẫn không thấy cô động đậy cũng chẳng trả lời. Anh bèn cúi mặt xuống , xem thử khuôn mặt đang cúi xuống kia ra sao rồi? Và điều anh nhìn thấy rất bất ngờ 2 mắt cô nhắm nghiền trời ơi! ĐANG ở nơi thiêng liêng hồi hộp như thế này , mà cô cố thể đứng ngủ ngon lành . Anh không biết phải làm sao với cô vợ ngốc này nữa! - Quyết Minh , Thảo Quyết Minh em dậy ngay cho tôi nghe thấy anh gọi lớn bên tai , lúc này cô mới giật mình tỉnh dậy , ngơ ngác nhìn anh và mọi người - Có chuyện gì thế? Sao mọi người nhìn tôi ghê vậy - Cha xứ và mọi người đang đợi câu trả lời của em - Trả lời gì cơ? - em mau nói: con đồng ý đi - con Đồng ý Nhân danh chúa ta tuyên bố 2 con là vợ chồng Hảảả? Tiếng vỗ tay mừng rỡ của mọi người khiến cô như bừng tỉnh . Sao cô lại dễ mắc lừa anh ta như vậy chứ ?


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận