Vợ Ngốc Ah! Em Trốn Được Tôi Sao?


- Yeah! Con yêu Ba mẹ nhất! Haha QUYẾT MINH nhảy lên vì sung sướng khi thấy cha mẹ đã đồng ý. Cô biết ngay mà , chỉ cần cô dụ được anh , là anh chắc chắn sẽ khuyên bảo được Cha mẹ. Ai bảo họ còn qúy anh như con rể vàng , nhiều lúc cô còn cảm thấy cha mẹ qúy anh hơn cô . Cứ như anh mới là con ruột của họ , còn cô thì là con dâu. Qua bao nhiêu ngày ấm ức giờ mới được vận dụng tí. Qúa đúng như cô suy đoán , lời anh nói có trọng lượng hơn cô nhiều. Nhưng không sao! Để ăn mừng chiến thắng. Cho anh xếp trên cô cũng được , miễn sao anh giúp cô thắng lợi trở về... Hahaha Quyết Minh mừng rỡ nhảy xuống giường rồi chui tọt vào nhà tắm với tốc độ chóng mặt khiến mọi người trong phòng chỉ biết ngây người nhìn theo vì bất ngờ. Mẹ cô là người tỉnh mộng đầu tiên , bà đi vội về phía phòng tắm , đưa tay gõ nhẹ lên cửa phòng hỏi nhỏ. - Quyết Minh! Con làm gì thế? - Con đi tắm ! - Tắm??? - Vâng! Mọi người đợi con một lát rồi mình cùng về nha. - À... - Hay thôi không tắm nữa. Để con thay đồ rồi mình về nha! Nhanh thôi! Hahaha - Trời! Không phải vội thế đâu! Giờ cũng tối rồi! Hay để.... CẠCH - Hahaha... Con xong rồi nè! Nhanh không? Giờ mình về thôi ! Hjhj Nói rồi Quyết Minh phấn khởi tung tăng bước ra cửa phòng. Trong sự im lặng và khó hiểu của mọi người. Mãi đến khi cô mở cửa phòng rồi quay lại . Mới thấy mọi người vẫn ngồi im tại chỗ và không có ý định rời khỏi Bạn đang đọc truyện Độc quyền tại San Truyen: - Mọi người sao thế? Về nhà thôi! Ba mẹ , anh ngồi đó làm gì nữa! Mau về thôi! - Quyết Minh à! Giờ tối rồi... Để mai đi! Cha cô chầm chậm nói ra những lời mà ông biết con gái ông sẽ chẳng thích nghe chút nào. Và ông biết sau khi ông khó khăn nói ra câu đó , thì chắc chắn họ lại phải hứng chịu một đợt sóng mới từ con gái ông . Qủa đúng không sai như sét đánh ngang tai khi nghe những lời từ cha mình. Cô hoảng hốt hết nhìn người cha đáng kính , người mẹ hiền dịu , rồi lo lắng nhìn đồng minh của mình... - không! Con không ở lại đâu! Con muốn về nhà ngay cơ! - Để mai kiểm tra tất cả lại một lần nữa! Nếu con không sao thì mới có thể xuất viện được - Nhưng con đã khỏe rồi mà ! Đâu cần kiểm tra gì nữa! - Vẫn nên kiểm tra lại xem thế nào , như thế Ba mẹ mới yên tâm được! Ba cô nói như chắn chắn , khuôn mặt ông từ nhu hòa chuyển sang nghiêm khắc hẳn đi , khiến Quyết Minh không biết phải làm sao nữa. Bình thường Cha rất thương yêu , chiều chuộng cô , nhưng một khi đã nghiêm túc quyết định một việc gì đó , ông trở lên rất nghiêm khắc , mỗi lấy thấy Cha như vậy Quyết Minh đều phải ngoan ngoãn nghe lời mà không dám phản ứng lại. Lo lắng quay sang phía Mẹ , mong sao bà có thể giúp đỡ mình , nhưng mẹ cô cũng chỉ nhìn cô với ánh mắt bất lực , nhẹ nhàng lắc rồi. Biết cánh tay trái đắc lắc đã rút lui không giúp được mình. Quyết Minh không do dự lao thẳng đến cánh tay còn lại . cô biết anh thương cô lắm! Anh nhất định không lỡ để cô chịu khổ đâu. Anh là người duy nhất lúc này có thể giúp đỡ cô , cho dù trông anh có vẻ trầm tư đến lạ , nhưng cô cũng quyết ép anh giúp cô đến cùng. - Ông xã ah! Hjx! Em không ở đây đâu! Em muốn về nhà cơ! Huhu Bối Phong biết kiểu gì cô cũng tìm đến anh làm loạn , lên phải tập chung suy nghĩ cách ứng phó. Nhưng ai ngờ đâu trong lúc anh đang vận công dồn hết IQ thu về một chỗ , thì cô đã ra tay qúa nhanh khiến anh như chao đảo , khí huyết bất hòa , nếu không phải nội công thâm hậu thì anh sớm bị tẩu hỏa nhập ma với chiêu " Mỹ nhân kế" này rồi! Khổ một lỗi chiêu này cô đã dùng với anh rất nhiều rồi , mà sao anh vẫn chưa nghĩ ra cách hóa giải nó. Lần nào anh cũng thua cuộc , lần này không biết thắng thua thế nào nữa. Nhưng vòng tay nhỏ bé này chỉ cần ôm lấy anh , bắt anh phải nhìn vào khuôn mặt xinh đẹp nũng nịu nhưng ngấn lệ , đôi mắt đó cứ nhìn anh chằm chằm như khẩn thiết , ưu buồn... Thử hỏi làm sao anh chịu được bây giờ. Chỉ có một cách duy nhất để thoát khỏi chiêu đòn nguy hiểm này. Đó là đẩy cô ra , và quay lưng lại không thấy gì hết , không nghe gì hết... Nhưng sao anh có thể làm vậy với cô vợ nhỏ bé mà anh yêu hết lòng được chứ. Làm vậy với cô , thà anh tự giết mình đi cho rồi. Khẽ thở dài cho sự bất lực của mình. Anh nín thở hít một hơi rồi nhẹ nhàng lên tiếng - Ngoan nào! Giờ tối rồi cũng không làm được giấy xuất viện nữa! Để mai kiểm tra lại xong ,anh đi làm giấy cho em một thể


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận