Vợ Ngốc Ah! Em Trốn Được Tôi Sao?


Chương 110 BỐI PHONG đau lòng ôm QUYẾT MINH vào lòng như vỗ về an ủi. Nước mắt cô thấm đẫm áo anh lạnh buốt xuyên tận vào tim. Một lát sau tiếng khóc tắt ngấm , cơ thể cô đổ hẳn vào người anh , khiến Bối Phong giật mình hoảng hốt khi biết cô vợ yếu đuối của anh đã đau lòng đến ngất xỉu. Nhẹ nhàng đặt cô xuống giường , rồi anh đi lấy khăn ấm lau mặt cho cô , nhìn cô như vậy mà tim anh như quặn thắt. Chưa bao giờ anh thấy mình vô dụng như lúc này . Mang tiếng anh hai nổi danh thiên hạ vậy mà ngay cả vợ con mình cũng không thể bảo vệ được. Nỗi đau đớn , dằn vặt sâu tận vào tim. Khẽ cúi đầu nhìn ngực áo ướt đẫm vì nước mắt , không hiểu sao màu đen của nó khiến anh khó chịu vô cùng. Vội vàng đi vào phòng tắm để thay chiếc áo sơmi trắng mà đàn em vừa mang tới. Nhẹ nhàng bước ra khỏi phòng tắm Bối Phong đã thấy y tá trưởng vào tiêm cho cô rồi. Vừa nhìn thấy anh , cô ta đã run rẩy sợ hãi. Bối Phong không nói gì chỉ khẽ liếc nhìn cô ta cảnh báo nhắc nhở. Không gian trở lên ngột ngạt đến lạ thường , cả hai đều tập trung vào cô gái đang nằm trên giường mà tâm trạng lo lắng. Anh biết bình thường vợ yêu của anh rất sợ tiêm , làm đúng lúc cô đang ngủ thế này thôi thì cũng tốt , ít nhất cô sẽ không sợ hãi và đau đớn. - Cô làm đi! Nhớ phải cẩn thận , nhẹ nhàng thôi đó! - Vâng! Được lời như mở tấm lòng , cô y tá nhanh nhảu tiêm cho Quyết Minh. Tuy cô ta đã cố gắng , nhẹ nhàng đến từng chút một thì khuôn mặt xanh xao của ai kia vẫn nhăn nhó không ngừng. Nhìn lông mày vợ yêu nhíu lại vì khó chịu mà tim Bối Phong quặn thắt lại , ngay cả khi chìm sâu vào giấc ngủ mà cô vẫn sợ tiêm như vậy. Sau khi chờ y tá xong việc ra ngoài. Bối Phong nhẹ nhàng ngồi xuống bên giường , rồi nhẹ nhàng hôn lên trán cô như vỗ về an ủi Thời gian cứ chầm chậm trôi khiến cho đôi mắt thiếu ngổ trầm trọng của Bối Phong ngày càng díp lại. Trong thời gian gần đây có qúa nhiều chuyện xảy ra khiến anh không hề có giây phút nghỉ ngơi nào cả… Trong vô thức anh đã chìm sâu vào giấc ngủ nhẹ nhàng. Trong giấc ngủ anh còn mơ thấy cô ngồi trong lòng anh mỉm cười nhìn về phía trước , dõi theo ánh mắt cô anh không khỏi bất ngờ khi trước mặt hai người là một bé trai rất đáng yêu , trên khuôn mặt dễ thương đó có rất nhiều nét giống hai người… Cười thật tươi với hai người , rồi bé con vui vẻ chạy đến nhào vào lòng anh nũng nịu… Gia đình hạnh phúc , anh luôn mong mỏi điều này mà mãi không có được , giờ đây nó hiện về trong giấc mơ khiến anh nhẹ lòng đi phần nào , và mong ước điều đó sớm thành hiện thực. Bối Phong Chìm sâu vào trong gia đình hạnh phúc , người đang ngủ dưới giường cũng từ từ mở mắt. Quyết Minh mệt mỏi đưa mắt nhìn xung quanh. Và ngay trước mặt cô là hình ảnh người chồng cô vừa yêu vừa giận đang ngồi bên giường ngủ gật… Nhìn thấy anh như vậy cô không biết phải làm sao nữa , tâm trạng khẽ trùng xuống . Nhẹ nhàng nhìn khuôn mặt điêu khắc giờ đã hốc hác hơn một chút , trên mặt cho dù đang ngủ cũng không giấu được vẻ mệt mỏi , buồn bã, xen lẫn lo lắng… Cô hiểu vì sao anh lại như vậy. Mà cũng tại anh cơ , nếu lúc đó anh ở bên cô , anh không lo cho người khác và nhìn thấy cô thì mọi chuyện cũng đâu đau đớn thế này. Tuy rất giận anh nhưng không hiểu sao nhìn thấy anh như vậy cô lại thấy thương thương. Nhất là nhìn thấy đôi lông mày đang cau lại. ” Đúng là ngủ cũng không yên mà” nghĩ vậy Quyết Minh định đưa tay lên xoa lông mày cho anh . Nhưng vừa giơ lên cô phải cô khẽ ” A” lên một tiếng , khuôn mặt nhăn nhó , đôi mắt ngấn nước nhìn chỗ bị tiêm trên tay mà đau đớn. - Hả? Quyết Minh em tỉnh rồi! Em sao thế? Sao lại khóc? Em lại đau ở đâu à? - Huhuhu! Phớt lờ câu hỏi của anh. QUYết Minh chỉ nhìn nhìn vết thương mặt mếu máo rồi hờn rỗi quay mặt đi. Bối Phong chỉ nhìn có vậy là biết cô đang hờn giận về việc gì. Lúc đó anh đang mơ cả ba người đang hạnh phúc bên nhau… Thì tiếng hét của cô vang lên nhói tim anh. Cho dù vẫn đang luyến tiếc giấc mơ đẹp thì anh vẫn phải vội vàng tỉnh giấc xem tình yêu của mình ra sao. Cũng may là không sao? Khẽ mỉm cười nhìn bộ dạng đáng yêu của vợ yêu. Anh nhẹ nhàng quan tâm nói - Đưa tay đây anh thổi cho là hết đau liền! - hic. Đau! - ừ anh biết rồi! Anh thương! Nói rồi Bối Phong cúi đầu thổi nhẹ lên tay Quyết Minh. Không biết có đỡ đau không nhưng khuôn mặt cô khẽ ửng hồng


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận