Vợ Ngốc Ah! Em Trốn Được Tôi Sao?


BẠCH BỐI PHONG trong lòng lo lắng như lửa đốt , anh đã đi tìm khá xa bệnh viện rồi , vậy mà vẫn chẳng thấy cô đâu… Nỗi lo lắng , sợ hãi dâng trào trào trong tim… Bình thường một mình khỏe mạnh , vợ anh còn không thể chống đỡ nổi với xã hội này , giờ đây cô lại đang mang thai , sức khỏe yếu đuối giảm sút , thử hỏi làm sao anh không sợ cho được… Mong sao cô đến chỗ nào đó bình an , rồi ngoãn ngoãn ngồi đợi anh ở đó! ” Quyết Minh anh xin em! Đừng xảy ra chuyện gì đó! Nhất định phải bình an” Đang hoang mang nhìn ngó khắp nơi , bỗng nhiên anh nhìn thấy mấy tên con trai khuôn mặt biểu hiện rõ sự lo lắng , sợ hãi , đang chạy vội về phía anh… Với kinh nghiệm trong giới Mafia lâu năm , anh có thể đọc ra bọn này nhất định là có vấn đề… Khẽ nhíu mày , anh chặn chúng lại , rồi túm cổ áo 1 tên hỏi đường - Chúng mày ở đây có nhìn thấy cô gái nào mặc váy trắng đến gối , khuôn mặt… - Không..không chúng tôi không thấy ai cả? Bọn chúng lúc đầu bị người của Bối Phong bắt lại đã sợ lắm rồi , nhưng khi anh hỏi về cô gái váy trắng … Thì bọn chúng tên nào tên đó tim đập thình thịch , mặt tái mét đầy hoang mang sợ hãi… Vì chúng biết cái người có khuôn mặt lạnh lùng nhưng ẩn chứa uy quyền này không hề đơn giản , nhất là phía sau người đó là những khuôn mặt chết chóc. Cho dù bọn chúng có chối , có che đậy cũng không thể nào qua được cặp mắt tinh anh của Bối Phong … Chính vì thế anh càng lo lắng hơn… Không lẽ , quyết Minh đã xảy ra chuyện gì rồi! Càng nghĩ anh càng lo , càng lo càng sợ hãi lẫn tức giận. Ánh mắt lạnh lùng hằn lên tia tàn nhẫn , anh nghiến răng hỏi - Có thật không? - Thật mà tôi không biết , không nhìn thấy ai hết! - Vậy sao? - Ư ư Khuôn mặt lạnh lùng khẽ nhếch môi cười , bàn tay mạnh mẽ đưa vào trong bóp chặt cổ hắn với lực đạo rất mạnh - Mày có nói không ??? - Tôi… Tôi… - ” rắc” NÓI! - ặc ặc. - Mày muốn chết phải không? Được tao sẽ cho mày toại nguyện… GIẾT CHÚNG ĐI! Anh vừa cất tiếng xong là trên đầu bọn chúng gắn vài khẩu súng .. Người của anh lên đạn rồi chuẩn bị bắt… - Nếu chúng mày khai ra , may ra tao sẽ suy nghĩ lại. Thấy cái chết gần kề , bọn chúng tên nào tên đó run cầm cập lo sợ … Không còn cách nào khác , chúng đành phải nói ra mong sao được hưởng khoan hồng - Tôi nói! Nhưng mấy người không được giết chúng tôi. - Ừm. Người ở đâu? - Ở phía trước! - Dẫn đường đi! - Thôi… Chúng tôi… Người… - Bắt bọn chúng dẫn đường đi. Ta lên trước xem thử. Vứt tên đó cho một người đàn em , Bối Phong vội vàng đi như chạy về phía trước , anh không muốn mất thời gian vào mấy việc vặt vãnh này… Giờ đây lòng anh nóng như lửa đốt , chắc chắn cô gặp nguy hiểm rồi… Nếu hai mẹ con cô mà có mệnh hệ gì , anh quyết không tha cho bọn khốn đó , anh sẽ bắt bọn chúng phải trả giá gấp hàng trăm , hàng nghìn lần… Đang vừa chạy , vừa vội vàng căng mắt nhìn xung quanh , anh phải nhìn thật kĩ , không cho phép mình bỏ qua bất cứ một chỗ nào hết , vì anh sợ vô tình anh sẽ bỏ qua cô., đang hoang mang lo lắng , vì tìm mãi mà không thấy cô đâu , vì bọn chúng nói cô ở gần đây… Thì đập ngay vào mắt anh là một thân thể đang nằm trên nền đất lạnh , chiếc váy trắng tinh khôi giờ đã thấm đẫm màu đỏ đến nhức mắt … Tim anh như ngừng đập , ánh mắt đau đớn , xót xa không nói lên lời… Khuôn mặt bất ngờ , rồi sợ hãi vội vàng chạy đến bên cô… Ngồi xuống cạnh vợ mình , hai tay anh run rẩy , lý trí cố gắng chống lại sự yếu mềm của bản thân , vì anh biết lúc này anh cần làm gì… Vội vàng ôm chầm lấy cô , rồi ủ ấm cô trong lòng mình , - Quyết Minh anh xin lỗi! Anh đến với em rồi! Xin lỗi vì đã để em lạnh lẽo cô đơn nằm ở đây một mình lâu đến thế. Đau lắm đúng không… Nhưng mắt anh nhói buốt , xót ra khi nhìn thấy dòng máu đỏ tươi vẫn không ngừng chảy ra xuống chân cô , giờ nó cũng đang thẫm đẫm bộ vest đen của anh… Anh biết điều gì đang sảy ra , tại sao anh chỉ hơi sơ suất một chút mà mọi chuyện đã xảy ra thế này rồi… Vội vàng bế cô vào trong ô tô , rồi ôm chặt lấy cô trong nỗi hoảng loạn sợ hãi , khuôn mặt cô tái nhợt vì mất máu , ngay cả hơi thở cũng đang ngày càng yếu đi… Chiếc ô tô vẫn đang chạy như bay trên đường đến bệnh viện… - Quyết Minh em phải gắng lên! Đừng bỏ anh em nhé! Anh phải làm sao bây giờ! Chết tiệt ! Anh không thể giúp em cầm máu được! Mau ngừng lại đi! Anh xin lỗi ! Xin em đừng xảy ra chuyện gì nhé…


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận