Võ Hiệp Huyền Huyễn Chi Sát Lục Hệ Thống


“ Ta làm sao mà biết nên đi đâu!? Cứ để hắn tự đến tìm chúng ta là được ”


Nhìn phía trước mênh mông một màu trắng xóa bao phủ rất khó phân biệt được phương hướng, Ngô Chính cước bộ vẫn rất từ tốn chậm rãi tiến đến phía trước.


“ Tỷ tỷ, ông ta sẽ tìm được chúng ta sao? ”


Chu Chỉ Nhược theo chân phía sau, tò mò quay sang hỏi Đông Phương Bạch.


“ Có thể! ”


Nhưng là Đông Phương Bạch vẫn như mọi khi rất kiệm lời, để Chu Chỉ Nhược bất đắc dĩ nén xuống tâm hiếu kỳ chỉ có thể lẳng lặng theo sau.


Đi được một đoạn đường không bao lâu, Ngô Chính bỗng nhiên dừng lại cước bộ, trên người ẩn ẩn khí thế súc phát.


Trông thấy như vậy, Chu Chỉ Nhược loay hoay quan sát tình huống xung quanh nhưng không phát hiện bất thường, liền buộc miệng hỏi han:


“ Ca ca, là có chuyện gì? ”


Ngô Chính vẫn giữ nguyên tư thế yên lặng không đáp lời, Đông Phương Bạch bỗng nhiên nắm lấy tay kéo Chu Chỉ Nhược đến bên cạnh mình.


Chu Chỉ Nhược vẫn giữ tâm thái tò mò không hiểu chuyện gì xảy ra, nhưng đúng lúc này từ phía đằng xa phương hướng Ngô Chính đang nhìn tới.


Một đạo thân ảnh lờ mờ đi trong gió táp tuyết sa đang từng bước tiếp cận, chỉ thấy người đến là một tên trung niên cao lớn cường tráng khoát lên người bộ lông thú màu trắng, râu tóc kim sắc úa màu lượm thượm, hai mắt tựa như đã mù lòa, tay cầm đại đao nặng nề vác lên vai.


“ Danh tính: Tạ Tốn, tu vi: tuyệt thế hậu kỳ ”


“ Kim Mao Sư Vương Tạ Tốn quả nhiên là lợi hại, tu vi tuyệt thế hậu kỳ trong tay còn có Đồ Long đao, thiên hạ mấy ai là địch thủ!? ”


Ngô Chính trong lòng ôm ấp cảm khái, nhìn lấy thân ảnh cao lớn đang từng bước tiến tới trước mặt.


Lúc này Kim Mao Sư Vương Tạ Tốn đã tiếp cận khoảng cách Ngô Chính ba người hai mươi bước chân, đột nhiên hắn dừng lại, trên tay đại đao gâm xuống mặt tuyết cứng rắn “ uỳnh ” một tiếng đã chấn vỡ một mảng thật lớn, khẩu khí hâm dọa hô lên:

Lúc này Kim Mao Sư Vương Tạ Tốn đã tiếp cận khoảng cách Ngô Chính ba người hai mươi bước chân, đột nhiên hắn dừng lại, trên tay đại đao gâm xuống mặt tuyết cứng rắn “ uỳnh ” một tiếng đã chấn vỡ một mảng thật lớn, khẩu khí hâm dọa hô lên:


“ Các ngươi là ai!? ”


“ Ta là bằng hữu của Trương Vô Kỵ! ”


Ngô Chính bình thản đối đáp không tỏ ra sợ sệt.


“ Thông báo: Hệ thống đã hoàn tất phục hồi thức tỉnh, rất vui lòng lại được tiếp tục phục vụ túc chủ ”


Đúng lúc này bỗng nhiên trong đầu Ngô Chính vang lên âm thanh quen thuộc đã lâu rồi không được nghe thấy, khiến hắn phút chốc trở nên hoảng hốt thất kinh.


“ Ta phất! Cái quái gì!? Sao lại là lúc này!? ”


Ngô Chính trong bụng mắng thật to chửi rủa xối xả, hắn có thể cảm nhận được bất an trong lòng mình lúc bấy giờ.


“ Túc chủ xin vui lòng chú ý, bởi vì túc chủ sử dụng tính năng vay mượn điểm sát lục đồng thời kích hoạt nhiệm vụ cưỡng chế, hiện tại hệ thống chính thức ban bố nhiệm vụ cưỡng chế: Đả bại Kim Mao Sư Vương Tạ Tốn ”


“ Cưỡng chế nhiệm vụ: Đả bại Kim Mao Sư Vương Tạ Tốn.


Yêu cầu: khiêu chiến và đánh bại Kim Mao Sư Vương Tạ Tốn.


Phần thưởng: 1 0 0 0 điểm sát lục, 5 0 0 điểm danh vọng.


Trừng phạt: không đạt được yêu cầu khấu trừ 1 0 0 0 0 điểm sát lục, đồng thời giảm xuống một cấp bậc tu vi ”


“ Con mẹ nhà ngươi, hệ thống chó má! ”


Ngô Chính sớm đã cảm nhận được lần này hệ thống thức tỉnh là muốn chơi chết hắn, quả nhiên là ngay lập tức đã muốn “ hành hình ” rồi.


“ Vô Kỵ? Ngươi dám dụ dỗ con trai ta!? ”


Đương lúc Ngô Chính còn đang thất thần, bỗng nhiên Tạ Tốn lúc này lại quát to lên, tựa hồ đang rất phẫn nộ không thể kìm chế.


“ Chết tiệt, cái tình huống chó má gì đây!? ”


Ngô Chính trong lòng càng là căng thẳng đến tột độ chữi to lên, nhưng ngay lập tức liền lấy lại bình tĩnh, quay sang Đông Phương Bạch và Chu Chỉ Nhược hai người nhẹ giọng nói:


“ Lui ra thật xa, đừng can thiệp! ”


Trông thấy Ngô Chính trở nên hoảng hốt rất bất thường khiến Đông Phương Bạch trong tâm cũng kinh nghi lo lắng, nhưng là tin tưởng vào Ngô Chính, nàng liền mang theo Chu Chỉ Nhược phóng về phía sau thật xa.


“ Tỷ tỷ, ca ca là làm sao? Sao tự dưng lại hoảng hốt như thế? ”


Chu Chỉ Nhược bị Đông Phương Bạch khống chế đang lùi về sau, tâm trạng trở nên hoang mang bất định, nắm lấy tay Đông Phương Bạch thấp thỏm hỏi han.


Nhưng Đông Phương Bạch không trả lời nàng, tựa hồ là không nghe thấy hoặc đã bỏ ngoài tai lời nói của Chu Chỉ Nhược, chỉ chăm chăm nhìn lấy thân ảnh của Ngô Chính đang đối diện với Kim Mao Sư Vương Tạ Tốn.


“ Mau nói, ngươi là làm gì con trai của ta rồi? ”


Không nghe được câu trả lời, Tạ Tốn càng là tức giận quát lên hỏi lại, quanh người khí thế đã ngưng đọng chỉ trực chờ bộc phát mà thôi.


“ Con trai ngươi còn sống rất tốt! ”


Ngô Chính thì không nóng vội, tư thế đứng thẳng ung dung không giống như là sắp phải chiến đấu với cường địch.


“ Nhưng là cha mẹ của hắn... đã bị đám người danh môn chính phái kia bức tử ”


“ Ngươi nói cái gì? Nói láo, ngươi nói láo... ”

“ Ngươi nói cái gì? Nói láo, ngươi nói láo... ”


Tạ Tốn nghe xong liền không còn một chút khí thế, trực tiếp ngẩn người ra, trong miệng không ngừng lẩm bẩm “ ngươi nói láo ”.


“ Ta lần này đến đây trước là muốn xem xem Kim Mao Sư Vương Tạ Tốn năm xưa tội ác tày trời là như thế nào lợi hại! ”


Nhân lúc Tạ Tốn tinh thần đang nhận một cú sốc chưa kịp tỉnh táo, Ngô Chính liền đã tiên hạ thủ vi cường, tức khắc trên tay vận chưởng súc thế đánh tới.


Vi Đà Chưởng!


Đối diện một chưởng cường bạo đánh tới, Tạ Tốn không những không động thủ, ngược lại buông ra Đồ Long đao, ngửa mặt lên trời rống to.


Sư Tử Hống!


Tựa hồ quên mất Tạ Tốn vẫn còn một chiêu này, Ngô Chính hoảng hốt không có biện pháp giữ vững thế công, chỉ có thể cấp bách triển khai khinh công Hoành Không Na Di lui về phía sau, đồng thời lo lắng nhìn sang hướng Đông Phương Bạch nhị nữ.


Sư Tử Hống cũng là một trong bảy mươi hai tuyệt kỹ của Thiếu Lâm tự sáng tạo ra, môn công phu này có thể khuếch đại âm thanh phát ra bằng khí công tạo thành sóng hạ âm trực tiếp tác động đến sóng điện não, đồng thời còn tác động đến nhịp tim.


Nếu bị trúng phải Sư Tử Hống trong thời gian ngắn sẽ gây ra trạng thái choáng váng, đau tim, nhưng trong thời gian lâu thì đến tính mạng cũng không thể giữ nổi.


Lúc bấy giờ Đông Phương Bạch nội công thâm hậu trong thời gian ngắn ngủi sóng hạ âm không thể ảnh hưởng tới nàng, cho nên tức khắc đã xé mảnh vải trên tay áo bịt tai lại, bên cạnh đó Chu Chỉ Nhược tựa hồ xém tí đã ngất xỉu, may mà Đông Phương Bạch nhanh tay truyền nội công cho nàng, để nàng cũng kịp thời che tai.


Trông thấy cả hai người đều không sao, Ngô Chính liền an tâm tiếp tục suy tính biện pháp đối phó với Tạ Tốn.


Tuy Sư Tử Hống trong thời gian ngắn không thể làm gì được Ngô Chính, nhưng Ngô Chính cũng tương tự không có cách nào để đến gần tấn công Tạ Tốn được, bằng không liền sẽ bị sóng hạ âm trấn áp rơi vào trạng thái chóng mặt choáng váng.


-------*-*-------


Võ Hiệp Huyền Huyễn Chi Sát Lục Hệ Thống: Mỗi ngày vào lúc 19h sẽ upload chương mới, từ 4 -> 9 chương tùy thời! Mọi người có hảo tâm nhớ vote 9 -> 10 sao để ủng hộ mình nhé, như mọi khi mình sẽ cố gắng ra chương đều đặn.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận