Vợ Đẹp Trộm Tim: Đại Thiếu Phúc Hắc Đừng Phách Lối


Mộc Uyển Nhi nhìn tòa nhà của tập đoàn Tiêu thị , hít thở sâu một cái , lấy lại bình tĩnh, đi vào, cô hôm nay tới không phải gì khác chỉ là tìm đến Hạ Toa . Từ sau chuyện lần trước , Tần Lạc đã không cần cô, mặc dù cho cô một số tiền bồi thường không nhỏ , nhưng cô không cam lòng, không cam lòng cứ như vậy bị bỏ.


"Xin hỏi, có Hạ Toa ở đây không ?" Mộc Uyển Nhi đi tới trước quầy lễ tân , hướng nhân viên lễ tân khẽ mỉm cười, hỏi thăm.


“ Có, xin hỏi chị có phải là Mộc Uyển Nhi không ? Em là fan hâm mộ của chị , chị có thể chụp với em một kiểu hay không ?" Thấy Mộc Uyển Nhi, nhân viên lễ tân có vẻ có chút kích động, căn bản quên mất quy định của công ty .


"Được ." Mộc Uyển Nhi cười cười, ký tên , chụp ảnh.


" Em dẫn chị đi phòng tiếp khách ." Nhân viên lễ tân xung phong nhận việc mang theo Mộc Uyển Nhi tới phòng khách .


Mộc Uyển Nhi nhìn quanh , trong lòng lạnh lùng cười, vốn là cô muốn mời Hạ Toa ra ngoài, nếu nhân viên lễ tân mang cô đi tới phòng tiếp khách, cũng là lựa chọn không sai.


Nghe nhân viên lễ tân có chút kích động nói xong, Hạ Toa ở bên trong lòng lại cả kinh, cô và Mộc Uyển Nhi cũng chỉ là gặp mặt một lần, chưa nói tới bạn bè , cô ấy tìm đến mình làm cái gì? Nhưng mà nếu hiện tại cô ấy đã tìm tới cửa, vậy thì đi xem một cái đến tột cùng cô ấy muốn làm cái gì.


" Cô đến rồi?" Thấy Hạ Toa đi vào, Mộc Uyển Nhi chủ động đứng lên đón , vươn tay.


"Tìm tôi có việc sao?" Hạ Toa cũng không có đưa tay, chỉ là đi tới một bên ngồi xuống, nhìn chằm chằm vào Mộc Uyển Nhi.


" Tôi tới tìm cô, là về chuyện của Tần Lạc ." Nhìn Hạ Toa vẻ mặt cũng không hữu hảo, Mộc Uyển Nhi cũng không tức giận, đi tới đối diện Hạ Toa ngồi xuống, nhìn Hạ Toa có chút ai oán nói qua.


" Chuyện của anh ấy và cô thì liên quan gì tới tôi , tôi không muốn nghe." Nghe được hai chữ Tần Lạc , Hạ Toa không khỏi cau mày, sau buổi biểu diễn thời trang cô và Tần Lạc cũng không liên lạc, huống chi cô cũng không muốn nghe về mối quan hệ giữa bọn họ .


" Cô hãy để cho tôi nói xong đã ." Thấy Hạ Toa thế nhưng một câu liền cự tuyệt, Mộc Uyển Nhi có chút không nén được giận, giọng điệu cũng có chút cứng rắn .


Hạ Toa không nói gì, chỉ là gật đầu, đem hai tay khoanh ở trước ngực, có chút lười biếng nhìn Mộc Uyển Nhi, chờ đợi đoạn sau.


"Tôi biết rõ chuyện của cô và Tần Lạc , mặc dù nói không biết cô như thế nào quyến rũ anh ấy, nhưng mà tôi muốn nói cho cô biết người anh ấy yêu là tôi, cô cũng thấy đấy giữa cô và tôi có mấy phần tương tự, cô chẳng qua là thế thân của tôi mà thôi . Tôi hi vọng cô đừng liên lạc với anh ấy , không cần dây dưa anh ấy ." Những lời này Mộc Uyển Nhi đã luyện ở nhà rất nhiều lần, cũng nghĩ tới Hạ Toa sẽ nói những gì, nhưng cô ngàn tính vạn tính không có tính đến, Hạ Toa mặt khinh bỉ nhìn cô, cũng không nói chuyện.


Cái này để cho mấy chiêu la lối om sòm tiếp theo của cô cũng không có biện pháp sử dụng.


"Tại sao cô không nói lời nào?" Đợi thật lâu cũng không thấy Hạ Toa nói chuyện, Mộc Uyển Nhi có chút không nén được tức giận.


"Thế cô nghĩ muốn nghe cái gì đây?" Hạ Toa cười nhạt, hỏi thăm Mộc Uyển Nhi.


"Tôi biết rõ trong lòng cô rất khổ sở, nhưng đây là sự thật, người Tần Lạc yêu là tôi, không phải cô, cô chẳng qua là thế thân mà thôi, người như cô muốn vóc người không có vóc người, muốn gương mặt không có gương mặt , là loại người không biết xấu hổ tôi đã thấy nhiều. Cô chẳng qua là coi trọng tiền của Tần Lạc thôi, nhưng là cô đừng mơ tưởng lấy được một đồng từ Tần Lạc ." Mộc Uyển Nhi càng nói trong lòng càng tức giận.


"Cô thật nghĩ rằng mình là người yêu của Tần Lạc còn tôi là kẻ thứ ba sao? Nghĩ đến Tần Lạc đã một cước đá cô , cô tới đây tìm tôi để gây chuyện sao ? Cô muốn dáng người có dáng người, muốn gương mặt có gương mặt , cô cần gì phải cùng tôi ầm ĩ vậy ? Nếu như cô gặp chỉ để nói những thứ này, như vậy cô có thể đi, tôi còn có rất nhiều việc cần phải làm ." Nhìn Mộc Uyển Nhi càng nói càng kích động , Hạ Toa có chút nghe không vô, trực tiếp cắt đứt cô.


"Cô." Bị hạ Toa một câu đã nói toạc ra , Mộc Uyển Nhi mặt đỏ lên, cậy vào chính mình chiều cao, vọt tới trước mặt Hạ Toa , vung tay lên nhưng mà vẫn là không dám xuống tay, thở phì phò bỏ đi.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...