Vợ Đẹp Trộm Tim: Đại Thiếu Phúc Hắc Đừng Phách Lối


Lần này buổi biểu diễn thời trang tiến hành ở trong một nhà kho bỏ hoang , vị trí này có chênh lệch chút ít, nhưng ngược lại là cách biệt thự của Tiêu Thần rất là gần. Có lẽ là bởi vì chuyện mới vừa rồi, Hạ Toa cự tuyệt Tiêu Thần đề nghị, thế nhưng tự mình xuống bếp, mặc dù không phải lần đầu tiên xuống bếp, nhưng là cô cũng chỉ biết làm mỳ ăn liền, cơm rang trứng, cơm trứng tráng . Mặc dù hương vị không được tốt cho lắm, nhưng Tiêu Thần ăn rất là ngon.


" Anh thật sự cảm thấy ăn ngon sao?" Nhìn Tiêu Thần đem một chén cơm rang trứng ăn sạch sẽ, Hạ Toa có chút ngạc nhiên hỏi thăm.


"Đúng vậy ." Tiêu Thần nhìn Hạ Toa cười cười, có vẻ vẫn còn thèm thuồng.


"Không cảm thấy quá mặn sao?" Cô vừa sẩy tay cho thêm một muỗng muối, chính cô ăn thấy không trôi.


" Anh ăn mặn ." Tiêu Thần cười cười nói, hắn đương nhiên biết rất mặn, thế nhưng dù sao cũng là Hạ Toa lần đầu tiên xuống bếp nấu cho hắn , dù là khổ chính hắn cũng sẽ không chút do dự ăn đi.


"Được rồi." Hướng về phía Tiêu Thần khuôn mặt tươi cười, Hạ Toa có chút bất đắc dĩ cười cười, lại xúc vài miếng cơm.


"Nếu như ăn không quen vậy để lại đi, buổi tối mình đi ăn khuya ." Nhìn Hạ Toa hơi nhíu chân mày, Tiêu Thần nửa thật nửa đùa nói.


"Không có việc gì." Hạ Toa nói xong cầm lên ly nước lạnh trên bàn đổ vào trong chén, ăn như hổ đói , rốt cuộc giải quyết hết gần nửa chén cơm .


"Thật hết cách với em." Nhìn Hạ Toa nhanh chóng đem cơm bỏ vào trong miệng, Tiêu Thần không khỏi bật cười." Ăn quá nhanh sẽ khó chịu đó ." Thu thập xong bát đũa, nhìn Hạ Toa nằm trên ghế sa lon động đều không động, Tiêu Thần đi tới ân cần hỏi thăm.


"Vâng , ăn quá nhanh dạ dày có chút không thoải mái." Hạ Toa ôm bụng, hướng Tiêu Thần nhe răng trợn mắt, thầm nghĩ, về sau có ở đây cũng không ăn nhanh như vậy nữa, quá khó chịu.


"Em có muốn đi bệnh viện hay không ? ." Vừa mới bắt đầu còn tưởng rằng Hạ Toa đang nói đùa, sau lại nhìn trên trán cô đổ mồ hôi hột, mới biết là thật, tâm một cái nhói lên, lo lắng hỏi thăm.


"Không đi, nghỉ một lát là tốt rồi, không phải anh đồng ý với Hàn Dạ đi xem thời trang sao?" Hạ Toa trừng mắt liếc Tiêu Thần lật người, lười biếng nói.


"Đi hay không cũng không quan trọng, thân thể mới là quan trọng nhất." Đến lúc này còn băn khoăn xem thời trang , Tiêu Thần trong lòng có chút tức giận, nói chuyện giọng điệu cũng có chút nặng.


"Thật không có chuyện gì, nghỉ một lát là tốt." Thấy Tiêu Thần không vui , Hạ Toa liên tục bảo đảm, kỳ thật trước đây cũng có chuyện như vậy xảy ra, mỗi lần đều là nghỉ ngơi một chút là tốt, cũng không phải là quá nghiêm trọng, căn bản không cần thiết đi bệnh viện


Khi Hạ Toa và Tiêu Thần tới địa điểm biểu diễn thời trang thì chương trình đã bước vào giai đoạn dầu sôi lửa bỏng rồi. Bởi vì Tiêu Thần và Hạ Toa không có vé mời , cuối cùng vẫn là Hàn Dạ ra ngoài dẫn bọn họ vào , đối với chuyện nhỏ ngoài ý muốn này Hạ Toa cũng không có để ý, nhưng Tiêu Thần trong lòng ngược lại nén lấy một cây đuốc, đem Hàn Dạ mắng trăm lần. Cũng may Hàn Dạ cũng không có so đo, cười cười dẫn hai người đi tới một bên trong phòng ngồi xuống.


"Hạ Toa, bạn đến rồi." Linh Lan thấy Hạ Toa cười lên tiếng chào, tiếp tục đưa mắt chuyển tới trên sàn catwalk.


Hạ Toa gật đầu một cái, ở bên người Linh Lan ngồi xuống, nhìn trên sàn catwalk người đi tới đi lui, trừ dáng người cô thật không có phát hiện những trang phục này có gì đẹp, nhìn Linh Lan mặt tràn đầy hào hứng, Hạ Toa không khỏi trong lòng tự hỏi, có phải mình già rồi hay không , thưởng thức không tới chứ?


"Hạ Toa, cậu xem , Mộc Uyển Nhi kìa !" Linh Lan có chút kích động lôi kéo tay Hạ Toa kêu to lên.


"Mộc Uyển Nhi?" Hạ Toa hướng phương hướng mà Linh Lan chỉ nhìn theo , đúng lúc Mộc Uyển Nhi cũng hướng bên này nhìn sang, ánh mắt của hai người đụng chạm với nhau, đều không hẹn mà cùng sợ hết hồn.


" Cậu có cảm thấy cô ấy có chút giống mình hay không ?" Hạ Toa quay đầu nhìn Linh Lan hỏi thăm.


"Cậu mà không nói thật đúng là không phát hiện, thật là có chút giống đấy ?" Linh Lan cẩn thận nhìn Hạ Toa, một hồi lâu sau có chút giật mình nói .


Khi cô lại một lần nữa hướng Mộc Uyển Nhi nhìn lại , lại phát hiện cô đang nhìn một phương hướng khác , không khỏi cũng theo ánh mắt của cô ấy nhìn, khi cô thấy người kia thì tâm không khỏi run lên, người kia không phải là ai khác, lại là Tần Lạc.


Tiêu Thần vẫn chú ý Hạ Toa , thấy cô sắc mặt không đúng, cũng theo ánh mắt của cô nhìn, thấy Tần Lạc ngồi ở vị trí đối diện, không khỏi cười lạnh một tiếng, nhìn Hàn Dạ ánh mắt cũng trở nên không tốt.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...