Vợ Đẹp Trộm Tim: Đại Thiếu Phúc Hắc Đừng Phách Lối


Vì để tránh cho Hạ Toa lúng túng, vốn là định họp tại công ty để đàm phán hợp tác nhưng tạm thời đổi thành trung tâm thương mại gần công ty . Trước khi đi , Tiêu Thần còn cố ý nhìn Hạ Toa đang xắp xếp bàn làm việc , nhìn cô đang bận, cũng không có nói thêm cái gì, kêu thư ký sửa sang lại tài liệu , liền đi ra ngoài.


“Boss, em có thể hỏi anh một vấn đề không ?" Đặng Lan len lén liếc nhìn Tiêu Thần, nhỏ giọng hỏi thăm.


"Nói đi." Tiêu Thần liếc mắt nhìn Đặng Lan, mở cửa xe, ngồi vào bên trong xe, nhàn nhạt nói qua.


" Hạ Toa thật sự là tình nhân của boss sao?" Lời vừa ra khỏi miệng, thấy Tiêu Thần sắc mặt đổi một chút , biết mình hỏi có chút nhiều chuyện, cúi đầu mà xin lỗi.


" Phải hoặc là không phải, cũng không có liên quan tới cô ." Tiêu Thần sắc mặt trầm xuống, lạnh lùng nói, hắn cũng không hy vọng mình cũng phạm vào sai lầm như Tần Lạc . Nếu như thư kí của hắn đối với hắn bày tỏ tình cảm , hắn nhất định nhẫn tâm chuyển công tác, thậm chí đuổi việc , tuyệt đối không có khả năng mềm lòng.


"Là em hỏi quá nhiều." Đặng Lan hốc mắt có chút hồng, giọng nói nghe ngẹn ngào, mắt to vụt sáng làm cho người trìu mến, nhưng Tiêu Thần cũng không để ý ngay cả nhìn cũng không nhìn một chút dáng vẻ này của Đặng Lan , bao nhiêu cái này khiến Đặng lan có chút thất bại.


" Cô sửa sang kiểm tra lại tài liệu thật cẩn thận , tôi hi vọng cô điều chỉnh lại tâm tình của chính mình thật tốt , không cần ảnh hưởng tới cuộc đàm phán." Tiêu Thần lấy ra tài liệu liếc nhìn, hướng về phía Đặng Lan nhàn nhạt nói qua.


Không lâu lắm, hai người liền đến trung tâm thương mại, khi Tiêu Thần và Đặng Lan đi vào phòng thì Tần Lạc cùng Thẩm Thu Linh đã sớm chờ ở một bên. Hôm nay Thẩm Thu Linh rõ ràng ăn mặc rất cầu kỳ, nghĩ đến là muốn ở trước mặt Hạ Toa khoe khoang đi, cho nên nhìn thấy người bên cạnh Tiêu Thần không phải Hạ Toa thì cảm thấy hơi mất mác.


"Tới đã bao lâu?" Tiêu Thần ngồi xuống đối diện Tần Lạc , khẽ mỉm cười, hỏi thăm.


"Vừa tới, bây giờ bắt đầu luôn hay là nghỉ ngơi một chút?" Tần Lạc hướng về phía Tiêu Thần gật đầu một cái, không chút lúng túng, nhàn nhạt hỏi thăm.

"Vừa tới, bây giờ bắt đầu luôn hay là nghỉ ngơi một chút?" Tần Lạc hướng về phía Tiêu Thần gật đầu một cái, không chút lúng túng, nhàn nhạt hỏi thăm.


"Tôi theo anh, anh quyết định là được rồi." Tiêu Thần lấy ra bao thuốc lá đưa tới, đợi Tần Lạc cầm một điếu , mình cũng cầm lên một điếu đốt.


Thẩm Thu Linh mặc dù không nói gì, nhưng là có chút không vui cau mày, không ngừng lấy tay vung khói mù.


"Đặng Lan, mở cửa sổ ra ." Thấy bộ dạng Thẩm Thu Linh , Tiêu Thần liếc mắt Đặng Lan đang ngồi ngay ngắn ở bên cạnh mình , nói .


Một lúc lâu mùi thuốc lá trong phòng mới tản đi, Tiêu Thần ý bảo Đặng Lan đem hợp đồng cùng tài liệu lấy ra, đưa tới trước mặt Tần Lạc .


"Tư liệu của công ty cậu tôi đã nghiên cứu qua, chắc cậu cũng nhìn kỹ điều kiện của bên tôi ." Tần Lạc nhận lấy tài liệu và hợp đồng, ngẩng đầu nhìn Tiêu Thần hỏi thăm.


"Đúng, anh chỉ cần xem hợp đồng, nếu như không có vấn đề liền ký hợp đồng thôi." Tiêu Thần gật đầu một cái, hướng về phía Tần Lạc thản nhiên nói.


"Giá tiền này so với lúc ban đầu chúng ta bàn cao hơn hai trăm vạn?" Tần Lạc nhìn một chút điều khoản, thấy giá tiền thì có chút không hiểu ngẩng đầu hỏi thăm.


"Đây là bởi vì hiện tại vận chuyển hàng hóa, nhân công, cũng so ban đầu cao hơn một chút." Đặng Lan nhìn Tiêu Thần không có nói gì, ở một bên bổ sung giải thích.


"Tốt, không có vấn đề." Tần Lạc nhìn Tiêu Thần, nhìn hắn khẳng định gật đầu một cái, cũng không nói thêm gì, trực tiếp ký tên vào.

"Tốt, không có vấn đề." Tần Lạc nhìn Tiêu Thần, nhìn hắn khẳng định gật đầu một cái, cũng không nói thêm gì, trực tiếp ký tên vào.


" Hợp tác vui vẻ." Tiêu Thần cũng ký tên ở trên hợp đồng, đưa cho Tần Lạc ba bản, mình cũng thu hồi ba bản.


"Buổi tối nếu không cùng nhau ăn một bữa cơm, mang theo cô ấy nhé ." Thẩm Thu Linh cầm hợp đồng cất vào trong túi xách, nhìn Tiêu Thần, có điều ngụ ý.


"Không, chúng tôi buổi tối còn có việc khác." Tiêu Thần nhìn Thẩm Thu Linh sắc mặt trầm xuống, trực tiếp cự tuyệt.


"Vậy cứ như vậy đi." Tần Lạc thở dài đứng lên, vươn tay.


" Lát nữa tôi gọi lại ." Tiêu Thần vươn tay bắt tay Tần Lạc , nhỏ giọng nói.


"Làm phiền cậu." Tần Lạc nhìn Tiêu Thần nhàn nhạt nói qua.


"Không có gì ." Tiêu Thần gật đầu một cái, đáp lời.


Thẩm Thu Linh đứng ở một bên nghe, sắc mặt có chút âm trầm, cô cũng không phải là Đặng Lan, như thế nào lại nghe không hiểu, mấy câu nói đó căn bản không phải chuyện hợp đồng , mà là chuyện về Hạ Toa . Hai người rõ ràng là tình địch, hiện tại cũng trở nên hiểu nhau không cần nói , đây cũng quá buồn cười.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...