Vợ Đẹp Trộm Tim: Đại Thiếu Phúc Hắc Đừng Phách Lối


Khi Hạ Toa tỉnh dậy thì bên trong phòng đã sớm không có bóng dáng Tần Lạc , người chờ đợi ở bên cạnh đã đổi thành Tiêu Thần. Nhìn ngoài cửa sổ, thế nhưng đã là chạng vạng tối.


"Em đã tỉnh?" Thấy Hạ Toa tỉnh lại, Tiêu Thần khẽ mỉm cười.


" Kết quả xét nghiệm đã lấy hết chưa, em có thể xuất viện sao?" Hạ Toa nhìn Tiêu Thần hỏi thăm, cô không muốn sống ở bệnh viện, quá buồn bực, cô phải về nhà, trong nhà không có mùi thuốc.


"Ừ, đã không có gì đáng ngại, nghỉ ngơi thật tốt mấy ngày là khỏe, hôm nay sợ là không làm được thủ tục xuất viện rồi, trước tiên có thể về nhà, em có muốn về nhà hay không đây?" Tiêu Thần nhìn Hạ Toa biết mà còn hỏi.


"Dĩ nhiên, nhưng em không có quần áo , chẳng lẽ lại mặc cái này đi về ." Hạ Toa nhìn bộ quần áo trên người mình có chút uể oải nói.


"Ai nói không có, anh mang tới cho em này , đi thay thôi." Tiêu Thần từ rìa ghế dựa lấy ra một túi quần áo đưa tới.


"Anh thật chu đáo." Nhận lấy quần áo, Hạ Toa vui mừng đi vào phòng rửa tay, thay quần áo.


Nhìn Hạ Toa dáng vẻ vui mừng, Tiêu Thần ở trong lòng có chút rối rắm, hắn căn bản cũng không có nghĩ đến phải chuẩn bị quần áo, huống chi hắn cũng không biết rõ cỡ quần áo của Hạ Toa , quần áo này thật ra là Tần Lạc chuẩn bị, nhưng hắn rốt cuộc có nên đem chuyện này nói cho Hạ Toa không đây?

Nhìn Hạ Toa dáng vẻ vui mừng, Tiêu Thần ở trong lòng có chút rối rắm, hắn căn bản cũng không có nghĩ đến phải chuẩn bị quần áo, huống chi hắn cũng không biết rõ cỡ quần áo của Hạ Toa , quần áo này thật ra là Tần Lạc chuẩn bị, nhưng hắn rốt cuộc có nên đem chuyện này nói cho Hạ Toa không đây?


"Đi thôi." Hạ Toa đem đầu tóc tùy ý buộc lên, có chút nóng nảy thúc giục Tiêu Thần .


"Không ngồi xe lăn à?" Nhìn đầu gối Hạ Toa còn không có tiêu sưng , Tiêu Thần quan tâm hỏi thăm.


"Không cần, đi thôi, nếu đi không được, không phải còn anh sao? Anh cõng em ." Hạ Toa nhìn Tiêu Thần nhếch miệng cười một tiếng. " Được rồi." Tiêu Thần đứng dậy, thoáng thu dọn môt chút , một tay cầm đồ , một tay dắt Hạ Toa hướng cửa thang máy đi tới


Nhìn Hạ Toa và Tiêu Thần rời đi, Hàn Dạ và Tần Lạc tránh ở chỗ không xa đi ra, cứ như vậy yên lặng nhìn, mãi cho đến lúc hai người đi vào thang máy không còn nhìn thấy bóng dáng nữa mà hai người vẫn còn ngẩn người.


" Sao cậu phải khổ như thế chứ?" Nhìn vẻ mặt mất mác của Tần Lạc, Hàn Dạ giận dễ sợ, đây coi là cái gì, tự nhiên tiện nghi Tiêu Thần.


"Chỉ cần cô ấy vui vẻ là được rồi ." Hai người chuyện trò vui vẻ làm đau nhói tim của hắn, nhưng chỉ cần Hạ Toa vui vẻ , như vậy một chút đau đớn này lại coi là cái gì đây?


"Cậu có thể xác định là cô ấy thật vui vẻ sao? Cậu vui vẻ sao?" Hàn Dạ có chút khinh thường nhìn Tần Lạc, hắn cảm thấy Tần Lạc làm như vậy quả thật giống kẻ ngu , vụng trộm nhìn xem, len lén tặng đồ.

"Cậu có thể xác định là cô ấy thật vui vẻ sao? Cậu vui vẻ sao?" Hàn Dạ có chút khinh thường nhìn Tần Lạc, hắn cảm thấy Tần Lạc làm như vậy quả thật giống kẻ ngu , vụng trộm nhìn xem, len lén tặng đồ.


"Tôi vui hay không vui không quan trọng , chỉ cần cô ấy vui vẻ là tốt rồi, cậu như thế nào chứng minh cô ấy không phải thật vui vẻ đây?" Tần Lạc nhìn Hàn Dạ ở bên cạnh hỏi ngược lại, hắn mặc dù không thể xác định, nhưng ít nhất nhìn qua cô ấy vui vẻ là đủ rồi.


"Tôi thật sự không hiểu nổi hai người, cậu yêu cô ấy, làm sao có thể để cho cô ấy và người đàn ông khác ở chung một chỗ?" Hàn Dạ đến cái ghế gần đó ngồi xuống, không thể hiểu được, đây là chuyện gì à?


"Bây giờ cậu cảm thấy tôi có tư cách cùng cô ấy đứng chung một chỗ sao? Có tư cách cho cô hạnh phúc mà cô ấy muốn sao? Cậu cảm thấy Thẩm Thu Linh sẽ dễ dàng để cô ấy yên sao? Cậu cảm thấy Thẩm Thu Linh nếu là cùng Hạ Toa xung đột chính diện, ai sẽ thắng đây?" Tần Lạc nhìn Hàn Dạ, ngồi xuống bên cạnh hắn , liên tiếp ném ra nhiều vấn đề.


"Cái này, thật đúng là khó mà nói." Hàn Dạ suy nghĩ một chút không khỏi thở dài, hắn thật đúng là không nghĩ nhiều như vậy, hắn và bạn gái hai người đều là người tương đối đơn giản , sẽ không nghĩ quá xa hoặc là chuyện quá phức tạp, đối với bọn họ mà nói , mỗi ngày vui vẻ là đủ rồi.


"Tôi cũng vậy không dám đánh cuộc , ngộ nhỡ Thẩm Thu Linh làm ra chuyện gì , đến lúc đó hối hận cũng không kịp." Trải qua chuyện của Kha Nham , hắn thật không dám nghĩ Thẩm Thu Linh nếu là nổi điên , sẽ không biết làm ra chuyện gì .


"Chuyện của các người chính các người xử lý đi, tôi cũng vậy không quản được, tôi chỉ hi vọng cậu không phải phải hối hận, ngộ nhỡ ngày nào đó Hạ Toa và Tiêu Thần kết hôn, đến lúc đó cậu có hối hận cũng muộn rồi." Đến lúc đó, thật sự hắn cũng sẽ không giống như bây giờ ủng hộ Tần Lạc kéo Hạ Toa quay về, dù sao phá hỏng hôn nhân của người khác đó là một chuyện vô cùng không có đạo đức.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...