Võ Đạo Đan Tôn

Chương 128: Rung động. (2)

Không quan bọn hắn khó hiểu Lâm Tiêu làm sao chiến thắng Vương Võ thế nào, nhưng chiến đấu giữa hai người vẫn khiến không ít đệ tử vây xem thầm giật mình, cảm thấy một loại áp lực.

- Lâm Tiêu này, vậy mà cường đại như vậy.

Trong Luận Võ Quán, giật mình nhất chính là Vương Võ, hắn hoảng sợ nhìn qua Lâm Tiêu, giờ phút này trong đôi mắt chỉ có sợ hãi và thuyết phục.

Hô!

Lâm Tiêu thở ra một hơi, vừa rồi hắn một lần hành động tăng ba thành nguyên lực lên tới năm thành, đơn giản liền đánh bại được Vương Võ, đối với sự cường đại của Ngưng Nguyên Công, Lâm Tiêu trong lòng có nhận thức rõ ràng.

Tuy rằng số lượng nguyên lực trong cơ thể bị Ngưng Nguyên Công luyện hóa đã giảm bớt rất nhiều, nhưng uy lực ngược lại tăng lên gần gấp đôi.

- Lâm Tiêu, bội phục bội phục, dã ngoại khảo thí đệ nhất, quả nhiên danh bất hư truyền.

Vương Võ đứng người lên, trong hai mắt tràn đầy kính nể, chợt ánh mắt lại trở nên sắc bén:


- Bất quá ngươi cũng chớ khinh thường, lần này ta mặc dù thua, cũng không có nghĩa là ta tiếp theo còn có thể thua, chờ sau khi ta có nắm chắc chiến thắng ngươi, ta còn có thể tới khiêu chiến ngươi, đến lúc đó hi vọng ngươi không khiến ta thất vọng.

Vương Võ trong đôi mắt tinh mang lập loè, trong ánh mắt toát ra một cổ tin tưởng cường đại.

- Tốt, ta chờ ngày ngươi lại tới khiêu chiến ta, bất quá ta hi vọng ngươi có thể đuổi kịp cước bộ của ta.

Đối với Vương Võ loại chiến hữu thắng không kiêu, bại không nhục, toàn thân tràn ngập ý chí chiến đấu như thế này, Lâm Tiêu cũng rất có hảo cảm.

Hai người trò chuyện với nhau, trực tiếp ra khỏi Luận Võ Quán, chỉ để lại rất nhiều võ giả đệ tử nhao nhao suy đoán thân phận hai người.

Đương nhiên, trong Võ Điện cường giả thật sự nhiều lắm, đệ tử thiên tài cũng nhiều vô số kể, bọn hắn cũng chỉ nhất thời nhìn thấy có chút cảm thán, rất nhanh đã để tại sau đầu, chỉ có số ít mấy người nhớ kỹ tên của hai người, vụng trộm chuẩn bị hỏi thăm một chút.

Đệ tử thiên tài mới gia nhập, tu luyện kỳ ba tháng thoáng cái đã qua, đây chính là đối thủ mà các đệ tử bình thường trong Võ Điện thích khiêu chiến nhất a.

Sau khi cáo biệt với Vương Võ ở Võ Điện, Lâm Tiêu về đến nhà, đóng cửa phòng, lại bắt đầu tu luyện.

Chiến đấu trước kia chỉ là hắn vì nghiệm chứng uy lực Ngưng Nguyên Công thôi, đối với đánh bại Vương Võ, trong lòng Lâm Tiêu không có chút đắc ý và kiêu ngạo nào cả, ngược lại càng nhiều chú ý hơn đến nhược điểm và khuyết điểm của mình.

Lâm Tiêu hai mắt nhắm nghiền, ở trong cơ thể hắn, Nguyên Trì hình vòng xoáy chậm rãi lưu chuyển, trong đó ẩn chứa nguyên lực màu ngà sữa cường đại, tuần hoàn từng đợt chu thiên trong thân thể

Xuy xuy!

Cùng lúc đó, Lâm Tiêu cũng đang không ngừng hấp thu Thiên Địa nguyên khí ngoại giới, đại lượng Thiên Địa nguyên khí như thủy triều sương mù không ngừng dũng mãnh vào trong cơ thể Lâm Tiêu, dưới sự chuyển hóa của Ngưng Nguyên Công, biến thành một tia nguyên lực tinh khiết cực kỳ yếu ớt.

- Ngưng Nguyên Công này tuy mạnh, đáng tiếc nguyên lực chuyển hóa quá mức thưa thớt, coi như dùng tốc độ chuyển hóa nguyên lực của ta cũng cực kỳ nhỏ.

Lâm Tiêu lắc đầu, cuối cùng biết rõ lúc trước đệ tử kia trong Võ Tàng Các và Tôn quản sự vì sao đều khuyên mình chọn công pháp khác.


Phải biết rằng, tốc độ Lâm Tiêu hấp thu Thiên Địa nguyên khí gấp chừng năm lần đệ tử thiên tài bình thường, cũng mới chuyển hóa ra một tia như vậy, nếu để cho những đệ tử thiên tài bình thường kia đến tu luyện, nguyên lực gia tăng sẽ chỉ có một phần năm Lâm Tiêu, về phần đệ tử bình thường thì càng không cần phải nói, có lẽ nguyên lực chuyển hóa nhỏ đến mức không phát hiện ra cũng nên.

Nói cách khác, công pháp bình thường người khác có lẽ chỉ cần nửa năm là có thể chứa đầy Nguyên Trì nhất chuyển, có thể thử tiến vào nhị chuyển, nhưng nếu như tu luyện Ngưng Nguyên Công này, có lẽ cần đến hai ba năm thậm chí bốn năm năm.

Tuy rằng uy lực Ngưng Nguyên Công hơn xa công pháp bình thường, chỉ khi nào đột phá nhị chuyển, lượng nguyên khí Nguyên Trì phun ra nuốt vào và lượng Thiên Địa nguyên khí hấp thu cũng sẽ tăng nhiều, bởi vậy dưới cùng điều kiện, mau chóng tấn cấp nhị chuyển so ra vẫn tăng thực lực nhiều hơn tu luyện Ngưng Nguyên Công, đây cũng là lý do vì sao người khác không chọn tu luyện Ngưng Nguyên Công.

- Vốn Nguyên Trì của ta đã tích súc không sai biệt lắm, tháng này có thể thử tấn cấp nhị chuyển, nhưng tu luyện Ngưng Nguyên Công, nguyên lực giảm đi, nếu như bằng vào tự mình hấp thu, muốn chứa đầy Nguyên Trì còn lại, chỉ sợ còn cần mấy tháng.

Lâm Tiêu lắc đầu.

- Còn hai tháng nữa là ta có thể tiếp nhận nhiệm vụ, nếu như không nhanh chóng tăng lên thực lực của mình, đến ngoài dã ngoại sẽ nguy hiểm trùng trùng điệp điệp, nửa bước khó đi. Hơn nữa một khi tu luyện kỳ ba tháng chấm dứt, sẽ còn gặp phải khiếu chiến từ võ giả bình thường ở Võ Điện.

Lâm Tiêu biết rõ sự đáng sợ của dã ngoại, đối với võ giả khiêu chiến hắn lại không hề lo lắng, nghĩ vậy, hắn lúc này từ dưới giường lấy ra một cái bao phục, mở bao phục ra, một đống lớn đan dược lập tức xuất hiện ở trước mặt của hắn. Những đan dược này đều là Lâm Tiêu lúc trước lấy được từ chỗ Thiên Chuy tiểu đội.

Trong đó kể cả năm bình chữa thương đan, một lọ khí huyết đan, một lọ ngưng nguyên đan, một lọ hồi nguyên đan, còn có gần mười miếng Ôn Nguyên Đan mà các thế lực lớn lúc trước vì lôi kéo hắn đưa tặng, cùng với ba hạt Nguyên Khí Đan khi đạt được đệ nhất dã ngoại khảo thí lần này.

Liệu Thương Đan dùng để chữa thương, Khí Huyết Đan thì là vì tăng cường khí huyết, Hồi Nguyên Đan chỉ dùng để nhanh chóng khôi phục nguyên lực tiêu hao cho võ giả, ba loại đan dược này Lâm Tiêu tạm thời còn không cần đến, nhưng Ngưng Nguyên Đan, Ôn Nguyên Đan và Nguyên Khí Đan thì Lâm Tiêu hiện giờ có thể dùng đến, ba loại đan dược này đều có thể tăng lên và bổ sung nguyên lực trong cơ thể võ giả.

Ôn Nguyên Đan và Nguyên Khí Đan đều là nhất phẩm đan dược, mỗi hạt giá trị năm trăm lượng, mà Ngưng Nguyên Đan là nhị phẩm đan dược, dùng để võ giả cô đọng nguyên lực, tăng lên tốc độ tu luyện, công hiệu vượt xa Ôn Nguyên Đan và Nguyên Khí Đan, một hạt giá trị một vạn lượng, Lâm Tiêu tổng cộng cũng mới chỉ có ba hạt.


- Trước hấp thu Nguyên Khí Đan trụ cột nhất đi.

Lâm Tiêu mở ra bình ngọc sứ trắng, có chút khẽ đảo, một quả đan dược thuần trắng sắc liền lăn xuống trong tay Lâm Tiêu, đồng thời một cổ mùi thuốc thanh đạm lan tràn ra.

Khoanh chân ngồi ở trên giường, Lâm Tiêu ngón tay bắn ra, Nguyên Khí Đan màu trắng trực tiếp nhảy vào trong miệng Lâm Tiêu, rồi sau đó nuốt xuống.

Ừng ực!

Nguyên Khí Đan vừa tiến vào trong cơ thể Lâm Tiêu, lập tức liền hóa ra, đồng thời một cổ nguyên khí tinh thuần từ trong bụng Lâm Tiêu tán dật ra, lan tràn đến tứ chi bách hải của hắn.

Lâm Tiêu vận chuyển Ngưng Nguyên Công, lập tức nguyên lực trong cơ thể vây lấy tất cả nguyên khí tản ra, rồi sau đó hung hăng luyện hóa.

Xuy xuy!

Trong cảm giác của Lâm Tiêu, Nguyên Khí Đan biến thành nguyên khí tinh thuần dùng một loại tốc độ mắt thường có thể thấy được bị luyện hóa thành một cổ nguyên lực tinh khiết, cuối cùng dung nhập vào kinh mạch Lâm Tiêu, hợp nhập vào Nguyên Trì hắn.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận