Vợ Của Ác Ma, Không Dễ Làm


Editor:Cải


Beta: Cáo Ngố Và Chùm Nho Xanh


Ngẫm lại, cái thời mà Vân Cảnh vẫn còn là một thiếu niên nhỏ bé yếu ớt *thân cô thế cô, anh đã từng bị các nam sinh cùng trang lứa quậy phá trêu chọc đến phát thảm.


*thân cô thế cô:không có thân thế,không có thân phận, không ai chống lưng hay giúp đỡ, cô trong cô độc


Nghe kể, trong giới thượng lưu ở Bắc Thành có một vị thiên kim tiểu thư Dư Thị cùng tuổi với anh, tính tình đanh đá. Mấy nam sinh cùng khối vì muốn trêu chọc Lục Vân Cảnh đem trộm dây cột tóc Dư tiểu thư nhét vào cặp sách anh. Về sau, Dư tiểu thư phát hiện nghĩ Lục Vân Cảnh yêu thầm cô ta, đối với cô ta đó là một sự vũ nhục, không chịu thua thiệt liền nói những lời rất quá đáng với anh, thái độ cũng rất khó coi.


Sau này chuyện này trở thành chuyện đáng cười trong giới thượng lưu, người người cười nhạo, bàn tán, vì thế tất nhiên Trình Vũ cũng biết.


Trái khoáy thay, thời thế đảo điên,ai mà ngờ Lục Vân Cảnh bây giờ lại quyền thế ngập trời, Dư gia nghĩ dù sao Lục Vân Cảnh cũng từng thích Dư tiểu thư không cần mặt mũi cố ý lôi kéo.


Advertisement / Quảng cáo


Phía bên trên Dư gia được thể cũng vội vàng chạy đến đề nghị kết mối lương duyên tác thành cho đôi trẻ, mong rằng hai nhà Dư, Lục có thể kết thành thông gia, lớn mạnh cùng nhau. Lục Vân Cảnh chưa từng nói đồng ý hay không đồng ý, cứ thế cho họ một chút đắc ý, tỏ rõ thái độ nâng đỡ cho Dư gia một thời gian, nói dài không dài nói ngắn không ngắn.


Chẳng cần mắc công suy nghĩ đôi co, đối với người bình thường mà nói tất nhiên sẽ gây cho người ta ảo giác cái mà giới trẻ người ta thường gọi là "Ảo tưởng sức mạnh" ấy.


Thật đáng cười!


Vào cái lúc họ đắc ý nhất cho rằng việc mượn sức Lục Vân Cảnh mạnh mẽ leo trèo trên thương trường là không thể thay đổi, Lục Vân Cảnh chẳng nói chẳng rằng cùng con gái nuôi Trình gia kết hôn, hoàn toàn chính là muốn nói cho người ta biết: Tôi tình nguyện cưới đứa con gái nuôi chỉ có hai bàn tay trắng của Trình gia chứ tuyệt đối không cưới đại tiểu thư Dư gia!!


Chuyện này quả thực là một cái tát trời giáng đánh vào mặt Dư gia, có một đoạn thời gian rất dài, Dư gia trở thành đối tượng bị Bắc Thành mang ra giễu cợt.


Trình Vũ tự nhiên cũng sẽ rõ ràng, Lục Vân Cảnh sở dĩ cưới cô chỉ là muốn đánh vào mặt Dư gia mà thôi.


Nghĩ đến những lời vị nữ cảnh sát kia nói, Trình Vũ thất thần gặm một mẩu bánh mì, theo bản năng ánh mắt cô dừng lại trên người Lục Vân Cảnh. Dù bị từ nhỏ Lục gia ghét bỏ, nhưng được lớn lên ở Lục gia, ăn cơm Lục gia mà sống, vì thế Lục Vân Cảnh trên người vẫn có một nền giáo dục tốt do Lục gia bồi dưỡng. Ăn cơm thong thả ung dung, ăn chậm nhai kỹ, giơ tay nhấc chân đều thể hiện sự ưu nhã.


Mặc dù hiện giờ Lục Vân Cảnh không còn là thiếu niên bị người người khi dễ, thế nhưng đại đa số thời gian anh xuất hiện đều luôn trong tư thế trầm mặc, mỗi khi trầm mặc lại lộ ra vẻ âm u khiến người khác sợ hãi, mặc dù bây giờ mặc áo sơ mi trắng, một thứ đồ làm cho người ta trở nên thư sinh dịu dàng nhưng anh vẫn cho làm cho người khác cảm thấy sợ hãi.


"Lục Vân Cảnh đến cuối cùng vì sao phải cứu cô?" Câu hỏi đó cứ khiến Tiểu Vũ phải suy nghĩ mãi.


Phải chăng... như lời nữ cảnh sát nói... là vì...anh yêu cô sao???


Ngay sau đó cô lập tức lắc đầu, không phải cô đối với bản thân không có chút tự tin nào, nhưng thật sự là cô và Lục Vân Cảnh ngoại trừ thân phận vợ chồng trên danh nghĩa này, cũng không có bất kỳ điều gì có thể nói lên rằng "anh yêu cô!!!"


Mặc kệ nói như thế nào, rốt cuộc anh vẫn là người đã cứu cô, thậm chí còn bởi vì cứu cô mà bị bắt, bị bắn chết, có thể nói thời kỳ huy hoàng thuộc về Lục Vân Cảnh mà anh tạo ra cứ như vậy bị chính anh chôn vùi cùng với tương lai đầy triển vọng phía trước. Nói thật cô cũng thay anh cảm thấy thương tiếc.


Bây giờ là mười năm trước, cô có thể thay đổi được rất nhiều tình tiết, tất nhiên cô cũng hoàn toàn không đảm bảo lúc này mình sẽ không sinh bệnh mà chết, cùng lắm nếu sinh bệnh rồi chết đi lần nữa cô cũng có khoảng tám năm nữa để sống lại một lần, đối với cô như vậy cũng đủ rồi


Còn Lục Vân Cảnh?


Nếu sau này cô lại sinh bệnh anh còn sẽ giống như kiếp trước cứu cô sao?


Tự chôn vùi tiền đồ chính mình, đem sinh mệnh của mình không quí trọng mà vứt bỏ?


Tuy rằng kiếp trước khi anh đi đến bước này, người hận anh có rất nhiều, thậm chí có rất nhiều người hận không thể giết chết anh, bất quá anh đối với cô không oán không thù, thậm chí Lục Vân Cảnh này còn giúp cô, cũng chưa từng làm cô chịu ủy khuất. Nhưng mà chính vì cô gả cho anh, bởi vì thân phận Lục phu nhân, những người đã từng bỏ đá xuống giếng cũng không dám nhục nhã cô.


*Bỏ đá xuống giếng: thành ngữ chỉ những người vui khi người khác gặp họa, người khác gặp chuyện thì lại càng khinh khi làm khó dễ người ta, người ta càng đau khổ càng cảm thấy vui vẻ


Cho nên mặc kệ là anh cứu cô vì mục đích gì, cô đều không muốn nhìn anh mất đi tiền đồ của chính mình.


Hiện tại cuộc hôn nhân giữa anh và cô chỉ vừa mới bắt đầu, cho nên bây giờ kết thúc hết thảy vẫn còn kịp.


Advertisement / Quảng cáo


Chỉ cần cô cùng Lục Vân Cảnh hoàn toàn thoát khỏi mối quan hệ này thì sẽ không liên lụy tới anh.

Chỉ cần cô cùng Lục Vân Cảnh hoàn toàn thoát khỏi mối quan hệ này thì sẽ không liên lụy tới anh.


Suy nghĩ hồi lâu, Trình Vũ mới lấy hết can đảm, ra vẻ hờ hững nói với anh:


"Cái kia...... Lục...... Tiên sinh, tôi có chuyện cùng muốn cùng anh bàn bạc một chút."


Anh đang cầm chiếc li nhấp môi một ít sữa thì động tác anh bỗng dừng lại, đứng hình đi một lúc, đôi mắt sâu thăm thẳm nhìn thẳng vào mắt cô, nhưng giọng bình thản tự nhiên, lời nói trầm thấp tựa như không để ý chút nào hỏi "Có chuyện gì?"


Trình Vũ điều chỉnh một chút hơi thở cho đều đặn mới nói: "Tôi biết lúc trước Lục tiên sinh cùng Trình Vũ tôi kết hôn đều là có mục đích, nếu hiện tại mục đích đã đạt được thì thời điểm chúng ta này cũng nên kết thúc hết thảy."


Tuy đã cố gắng khống chế nhưng trong giọng nói của cô vẫn lộ ra một chút khẩn trương.


Anh nhìn về phía cô ánh mắt tựa hồ ngưng trọng một chút, "Rốt cuộc em muốn nói cái gì?"


Cũng không biết có phải Trình Vũ ảo giác hay không, cô cảm thấy những lời này của anh mơ hồ lộ ra vài phần lạnh giá cảm giác như băng tuyết bao quanh cùng nguy hiểm cận kề.


Tim Trình Vũ không kích mà đập thình thịch liên hồi, nói thật, người này có hơi thở thật sự áp bách quá lớn, cô sống nhiều năm như vậy rồi ngoại trừ lúc ông ngoại quát tháo đuổi cô đi, chưa có ai tạo cho cô cảm giác đáng sợ như này ngay cả khi nói chuyện bình thường, đối mặt với anh luôn có loại cảm giác áp bách thật sự, sợ hãi giống như anh có thể ăn thịt cô bất cứ lúc nào.


"Tôi......" Cô chập chững trong chốc lát mới đủ dũng khí nói tiếp: "Tôi muốn nói là.. hôn nhân cũng là việc lâu dài, nếu Lục tiên sinh đã đạt được mục đích, như vậy, sao chúng ta không kết thúc đoạn hôn nhân này đi? Nói không chừng tương lai ngài còn có thể gặp được nữ nhân mình thật lòng yêu mến, ngài và người mình yêu ở bên nhau, cuộc sống vợ chồng xem như viên mãn, con đàn cháu đống?"


Trình Vũ một hơi nói hết suy nghĩ của mình thì trộm ngó đoán sắc mặt Lục Vân Cảnh thế nào để còn biết ứng phó.


Không có biểu cảm gì đặt biệt...


Cô nhìn không ra anh đang suy nghĩ điều gì, sắc mặt anh trước sau như một đều lộ ra vẻ âm trầm.


Anh chậm rãi dùng khăn lau miệng, tựa như không để lời nói cô để trong lòng dù chỉ 1 giây, sau khi buông khăn, anh mới nhàn nhạt nói một câu "Tôi không nghĩ tới, thì ra Trình tiểu thư là một người qua cầu rút ván."


"......"


Trình Vũ phát ngốc một lát mới hiểu được lời này của anh có ý gì. Lục Vân Cảnh nói thế cũng không sai, người ta lúc trước giúp cô xử lý việc của bố nuôi để lại vậy mà chớp mắt đã lập tức đem người ta đá văng, hình như giống qua cầu rút ván thật.


Trình Vũ cảm thấy vô cùng áy náy, cúi đầu sau một lúc mới nói: "Xin lỗi..."


Lục Vân Cảnh không nói gì, hắn đứng dậy đi tới cửa, dì Thất như có hiệu lệnh vội vàng cầm áo khoác tây phục phủ lên người anh, bộ âu phục mặc trên người anh thật sự rất hợp, chính xác là tổng tài lạnh lùng trong truyền thuyết.


Dì Thất giúp anh sửa sang lại cổ áo, anh hơi hơi nghiêng đầu, ánh mắt nhẹ quét lên người cô: "Em muốn ly hôn?"


Ngữ khí nhàn nhạt giống như chỉ đơn giản cùng cô nói chuyện phiếm, nhưng khi cô nghe những lời này lại cảm thấy giật mình, theo phản xạ tự nhiên mà sợ hãi, nghiêm túc suy nghĩ một lúc mới gật gật đầu: "Vâng."


Advertisement / Quảng cáo


Anh quay đầu lại, ngữ khí vẫn như cũ nhàn nhạt, "Ly hôn?" Anh đột nhiên nhếch môi cười khẽ một cái làm người nghe sởn tóc gáy, sau đó khí phách nói một câu, "Không được!"


"......"


- --


16/7/2019


Thức khuya đăng cho các tình êu bé nhỏ đấy hự hự ~~ Hãy yêu thương anh ~~~


(┘ ̄︶ ̄)┘└( ̄︶ ̄└)


Cáo Ngố đã beta lại các chương:333 Hãy yêu Cáo


Các nàng có muốn spoil một đoạn nho nhỏ sau mỗi chương không nhể?


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận