Vợ À, Thua Em Rồi


Trữ Đan Thuần ngẩng đầu nhìn học viện , đưa tay lên tự tát vào miệng , đúng

là trường học của kẻ có tiền nha ! Đổi lại trước đây, có lẽ cô sẽ không đến đây

đâu, nhưng bây giờ, tiền cũng không phải do cô trả, mà là cái tên chết tiệt VỊ ,

HÔN , PHU , TRẢ.


Thật là , cô – Trữ Đan Thuần nhất định khiến người đàn ông kia nuôi cũng

không nổi !??


Chỉ có điều ….. Cô vẫn sùng bái nam học trưởng trong học viện ở đây ! Mặt mũi

đẹp trai , dáng dấp được , tên nghe cũng rất hay , cái tên cũng giống như một

tỉnh của quốc gia – Tả Vân Nam


Vân Nam , Vân Nam , tên rất là đẹp …. Aizh ! Cô vỗ đầu mình , thế nào lại

nghĩ đến chuyện này .


Nhưng , cô rất may mắn nha , vừa mới đến học viện được vài bước thì thấy học

trưởng .


“Học trưởng . Chào, em là người mới chuyển đến trường học , Trữ Đan Thuần

!”


Tả Vân Nam nhìn nữ sinh trước mắt mình có chút quê mùa , chau mày , thế nhưng

lại bị nụ cười sáng lạn của cô bị ảnh hưởng . Xung quanh vùng lông mày xòe ra ,

lộ vẻ tươi cười : “Chào.”


Trữ Đan Thuần nghe giọng nói của học trưởng , hưng phấn không cách nào hình

dung được : “Lần sau mong học trưởng chiếu cố nhiều hơn!”

dung được : “Lần sau mong học trưởng chiếu cố nhiều hơn!”


Tả Vân Nam cười gật đầu , đi về phía phòng học.


Trữ Đan Thuần nhìn bóng lưng của học trưởng , cho đến khi bóng anh dần dần

mất hẳn ở cầu thang mới thôi .


Đột nhiên cô nghĩ đến , bộ dạng của cô quê mùa như vậy mà đi gặp học trưởng ,

thật là mất mặt …. Nhưng học trưởng cũng không vì hình dáng này mà không để ý

đến mình đó thôi !


Nghĩ vậy , cô thích thú giẫm từng bước hướng về phía lớp học mới mà đi .


Lúc tan học , Nghiêm Túc không thể không vâng lời ông nội dặn phải tới đón

Trữ Đan Thuần.


Cổng trường học đông nghịt người thế này , phân biệt như thế nào hả? Cuối

cùng , Nghiêm Túc liếc mắt một cái đã nhận ra Đan Thuần . Lúc này anh mới phát

hiện , dáng dấp cô gái này cũng được đấy . Xem ra , diện mạo của cô này chỉ là

thứ phụ , phải thừa nhận rằng : dáng người là ưu điểm duy nhất của cô.


Trữ Đan Thuần thấy chiếc ô tô màu đen cao cấp quen thuộc , khóe miệng run rẩy

, cô muốn đi qua sao?


Không!


Tuyệt đối không thể đi qua . Nếu đi qua khác gì nói thẳng cho mọi người biết

cô có chồng chưa cưới , sau này làm sao cô có thể yêu đương được nữa!

cô có chồng chưa cưới , sau này làm sao cô có thể yêu đương được nữa!


Nghiêm Túc thấy Đan Thuần ngay cả nhìn cũng không thèm liếc mắt về phía này

một cái , thật hận không thể trực tiếp lái xe bỏ đi ! Cô gái này , F.U.C.K !


Anh rút điện thoại ra , gọi điện cho Trữ Đan Thuần : “Cô lập tức lên xe cho

tôi , nếu không thì chào cô , tôi về !”


Sau đó , anh vừa lòng thấy vẻ mặt của Trữ Đan Thuần không tình nguyện mở cửa

xe , ngồi trên ghế .


“Đan Xuẩn , cô đừng có làm ra vẻ không tình nguyện , tôi tới đón cô là vinh

hạnh của cô !”


Hứ , người ta là Đan Thuần nhé !


“Làm cho tên đần độn tới đón tôi , thật là vinh hạnh mà!


Nghiêm Túc kìm nén cơn tức giận , khởi động xe , quyết định không nói thêm

câu nào nữa. Bởi vì nói chuyện cùng cô gái này , đầu tiên anh muốn nôn mửa đến

chết , sau đó lại bị cô làm cho tức chết đi được , đến lúc này , một mạng còn

chưa đủ nha !


chú thích : Từ ” Học trưởng” ở đây dành cho người bạn học được người khác

kính trọng và mến mộ .


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận