Vợ À, Thua Em Rồi


Trữ Đan Thuần mở con mắt thật to gắt gao nhìn người đứng ở cửa.


Cả người mặc

âu phục , thoạt nhìn rất “Man” , mũi thẳng cao , da không tỳ vết , con mắt đen

như mã não, khuôn mặt tuấn mỹ , dáng dấp kia có thể so với đại minh tinh .


Anh ta tên

là Nghiêm Túc ! Đối tượng mà các bà mai vốn thi nhau – Tổng tài công ty Hằng

Tinh.


Cô quả thực

không thể tin được, anh có thời gian đến nhà làm phu quân ? A, không!


Tất cả đều do cha

gọi như vậy , phải nói là có thời gian đến nhà làm chồng cô? Cha mẹ như thế nào lại quen biết với anh .Có người nói không

ít các tiểu thư nhà giàu muốn lấy anh ta làm chồng . Còn cô chỉ là học sinh phổ

thông.


“ Cha vợ , mẹ

vợ , con là Nghiêm Túc.” Nghiêm Túc rất có lễ phép chào hỏi ông – bà Trữ.


Thế nhưng ,

anh lại dùng ánh mắt đánh giá hai bên

trái phải để tiếp cận người quê mùa kia

. Trong lòng suy đoán , chẳng lẽ đây là vợ mình? …. Khóe miệng co giật ,

hi vọng không phải.


“ Ngài hạ cố

đến chơi tệ xá , kẻ hèn này thật vinh hạnh ..” Ông Trữ mở miệng.


“ Ông ngậm

miệng lại !” Bà Trữ hung dữ trừng mắt

liếc ông một cái , người kia rất nghe lời đem câu nói còn lại nuốt xuống bụng

.” Ông nhà tôi bị bệnh, không cần để ý đến ông ấy. Mời tiên sinh ngồi xuống ,

Tiểu Thuần , rót trà cho khách!”

Tiểu Thuần , rót trà cho khách!”


Trữ Đan Thuần

chậm rãi lấy cốc nước ở bên cạnh, động

tác lấy trà ra rất chậm.


Thì ra anh ta

lại là một anh chàng đẹp trai ! Nhưng cô là một cô gái xinh đẹp thế kỉ 21 , ủng

hộ phong trào tự do yêu đương đến với nhau !

Song , như vậy cũng tốt , ánh mắt

của anh ta rất kén chọn , chắc chắn sẽ không thèm để ý đến cô !


Nghiêm Túc

nhìn dáng dấp Trữ Đan Thuần đang đi pha

trà, hình ảnh lúc kẹt xe xuất hiện. Fuck , dĩ nhiên đồng hồ đổ chuông 3h16p.


Nhưng trên

mặt anh vẫn lộ vẻ mỉm cười như cũ : “Ông nội nói , bảo cháu đón…… Đan Thuần về

nhà , bồi dưỡng ……. Cảm tình .” Lúc đó anh nghe tên của Trữ Đan Thuần , còn đang suy nghĩ , không

biết cô gái này có phải là “ Đan Thuần” hay “Đan Xuẩn.” ?


“ A , thế này đi , Tiểu Thuần đi thu dọn hành

lý!” Bà Trữ vừa đi ngâm lá trà vừa bảo Đan Thuần , nhưng thấy cô cho từng miếng

từng miếng lá vào trong ấm , liền quát to : “Trữ Đan Thuần ! Con nhanh nhẹn cho

bà già này cái!”


Nghiêm

Túc rất không hi vọng điều này xảy ra ,

cô quả nhiên là vị hôn thê ………. Tuy rằng

vừa gặp chỉ có ba người trong

phòng , cũng rất hoài nghi là cô , nhưng không muốn thừa nhận. Hiện tại ………phải

biết chấp nhận sự thật thôi .


Nhưng , nhìn

cô quê mùa như vậy , người hầu trong nhà cũng sẽ coi thường cô chứ đừng nói đến

cô quê mùa như vậy , người hầu trong nhà cũng sẽ coi thường cô chứ đừng nói đến

ông nội. Trong mắt anh hiện lên một tia giảo hoạt không ai phát hiện.


Trữ Đan Thuần

bị bà Trữ quát lên một tiếng , lại càng hoảng sợ , tăng tốc độ cho lá vào nước

trà.


“Này.” Cô đưa

cái chén cho Nghiêm Túc , thờ ơ như không.


Nghiêm Túc

buồn cười nhìn cô , cô không lấy lòng anh giống như những người con gái khác ,

lại còn ra vẻ không thèm đếm xỉa tới.


“ Tiểu Thuần

, thu dọn hành lý đi.” Bà Trữ ra mệnh lệnh.


Trữ Đan Thuần

sửng sốt : “Vì sao?”


“Nghiêm Túc

đón con về nhà ở.”


“ Cái gì?” Trữ Đan Thuần cả kinh , rất nhanh khôi

phục bình tĩnh . Hiện tại với bộ dáng này của cô , người đàn ông kia sợ rằng

đến liếc mắt cũng không muốn.


“Con biết

rồi.”


Nghiêm Túc vô

cùng kinh ngạc nhìn Trữ Đan Thuần thay đổi thái độ , so với thay đổi sắc mặt

còn nhanh hơn. Nhưng, cô rất nghe lời bà Trữ nói , thật sự là “ Đan Xuẩn.”


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận