Vợ À, Thua Em Rồi


Trong một quán cà phê ấm áp, Trữ Đan Thuần đang cùng với người được gọi là

bạn trai hẹn hò.


“Đan Thuần, hương vị thế nào?”


Trữ Đan Thần nhìn cũng không thèm nhìn ‘cực phẩm nam’ ngồi đối diện, liếc mắt

nhìn ly cà phê trên bàn, không nói gì.


Cô thề, cho tới bây giờ cô chưa từng thấy qua đàn ông ‘cực phẩm’ như vầy! Anh

ta vừa vào cửa, không nói hai lời, cũng không hỏi ý kiến cô, liền trực tiếp gọi

hai ly cà phê chất lượng thấp, còn gọi cái gì tính theo AA(mỗi người trả tiền

một nửa).


“Đan Thuần, anh cảm thấy chúng ta ở chung với nhau rất vui vẻ, cho nên ngày

mai chúng ta lại hẹn hò đi!”


Trữ Đan Thuần chửi cũng không thèm chửi hắn, bấm bấm chơi trò chơi trong di

động.


Ngày mai còn muốn cô đến? Cô mới không bệnh! Mấy hôm trước là vì cá cược với



Tình, nên cô phải nhẫn nại một tuần, hôm nay đã là ngày cuối cùng rồi.


“Đan Thuần, chỉ có lần đầu tiên là em nói mấy câu, sau đó không thấy em mở

miệng nữa, tại sao vậy?”


Vớ vẩn, điều này không phải là mặc kệ anh sao? Trữ Đan Thuần nói thầm trong

lòng.


Một bóng đen đột nhiên xuất hiện, chặn ánh sáng.


Trữ Đan Thuần nghi hoặc ngẩng đầu, lại thấy người tuyệt đối không có khả năng

xuất hiện ở đây – Nghiêm Túc !!!


“Hắn là ai vậy?” Nghiêm Túc mở miệng, nhưng cũng không thèm nhìn người đàn

ông kia.


Trữ Đan Thuần một bộ dáng thờ ơ: “Không khí.”


Không sai, cô đúng là xem hắn ta như không khí, nhưng mà …. hắn ta hình như

càng giống ruồi bọ hơn, ong ong kêu không ngừng.


“Đan Thuần, tôi là bạn trai cô!”


Trữ Đan Thuần liếc hắn ta một cái: “Từ khoảnh khắc tôi giữ im lặng với anh

trở đi, anh với tôi mà nói cũng không khác gì không khí.”


Nghiêm Túc nghe xong, không nói chuyện, giống như đang suy nghĩ gì đó.


“Vậy mấy ngày nay sao cô còn ra ngoài với tôi?”


“Không có gì, tôi tự nguyện, được rồi, từ giờ trở đi, tôi với anh không còn

liên quan đến nhau nữa, tạm biệt!” Trữ Đan Thuần phất phất tay, ý bảo hắn ta đi

liên quan đến nhau nữa, tạm biệt!” Trữ Đan Thuần phất phất tay, ý bảo hắn ta đi

đi.


“Cực phẩm nam” còn muốn nói gì nữa, lại ngại sắc mặt lạnh lùng của Nghiêm

Túc, giật giật môi, rời khỏi.


“Chuyện gì tôi cũng chưa làm, đừng nhìn tôi như muốn giết người vậy.” Trữ Đan

Thuần đang nghẹn cả một bụng buồn bực, rầu rĩ mở miệng nói.


Cái gì gọi là bạn trai cậu tuyệt đối hài lòng! Bạn trai như vậy rõ ràng là

super không


hài lòng! Nếu so sánh, ngược lại cô còn cảm thấy Nghiêm Túc thật

hoàn hảo biết bao nhiêu!!!


Nghiêm Túc cười như không cười ngồi xuống: “Vừa rồi anh còn đang suy nghĩ, có

cần mở miệng đi ngăn cản tình địch hay không, bây giờ xem ra không cần rồi.”


“Hả, chuyện của tôi không cần anh quan tâm.” Trữ Đan Thuần buông di động

trong tay xuống, ngẩng đầu.


“Bà xã, vì sao anh không thể quan tâm? Đánh đuổi tình địch là nghĩa vụ của

anh mà….” Nghiêm Túc bắt đầu da mặt dày.


Trữ Đan Thuần xem nhẹ lời anh mà nói: “Chúng ta đi xem phim đi.”


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận