Vị Hôn Thê Si Tình: Ỷ Lại Vào Lão Công Tuyệt Tình


Cúi người nhìn y phục của mình , tại sao là áo choàng tắm? Hơn nữa sao đầu đau đến vậy? Đứng dậy bước xuống đất , phát hiện chân đụng phải một vật , là một bình rượu , cô mới nhớ hôm qua cô tuỳ tiện tìm một khách sạn , sau đó uống say mèm , bây giờ nghĩ lại , đầu cô rất đau.


Đứng dậy tắm sơ một cái , cô vẫn ở trong khách sạn , cả buổi chiều không ra ngoài , ngồi trên ghế salon , cầm một ly cafe , ngồi từ trưa đến chiều , vẫn duy trì tư thế đó , trong đầu suy nghĩ những ngày kế tiếp nên làm sao? Là nên tiếp tục như vậy hay bỏ qua?


Mà bên An Gia cũng loạn xạ , An Vĩ Thần tính tình càng lúc càng táo bạo , làm người trong công ty , lẫn người nhà đều phải cẩn thận rất sợ chọc tới anh.


"Một đám người không có không có ích lợi , có mỗi người cũng tìm không ra , cút hết đi". Trong phòng làm việc An Vĩ Thần phẫn nộ quát mấy người vệ sĩ .


Cả buổi tối , một người cũng tìm không được , thực tức chết anh , anh kéo cà-vạt , một cái đập lên bàn , xoa xoa mi tâm , anh nằm lên ghế làm việc .


Cô nhỏ này rốt cuộc đi nơi nào? Anh đã đưa người tìm khắp thành phố vẫn là không tìm được người , thực sự là vô dụng , một cô gái nhỏ cũng tìm không được , nếu truyền ra thật sự mất mặt rất lớn .


Nghĩ vậy , An Vĩ Thần cầm áo khoác cùng chìa khoá xe đi tới cửa.


——————————————————————————————-


Trong khách sạn , rốt cuộc qua mấy tiếng lo lắng , Tâm Kỳ cũng ra ngoài , cô muốn ra ngoài để quên hết mị chuyện , cô sẽ quên người đàn ông kia , cô sẽ không trở về , gữi cho Tuyết Nhi cái tin , sau đó gửi cho người đàn ông kia


Cô bước ra khỏi khách sạn rồi trực tiếp đến sân bay , vật gì cũng không mang theo , chỉ lấy túi sách , hoàn hảo giấy tuỳ thân đều đủ nên chỉ cần trực tiếp đến sân bay cầm vé máy bay là có thể đi


Ở sân bay , Tâm Kỳ mua vé sau đó cô lên máy bay.


Lúc máy bay cất cánh , trong lòng Tâm Kỳ cuối cùng cũng tạm biệt tình yêu nhiều năm qua của cô .


An Vĩ Thần , tạm biệt


Tình yêu của tôi , tạm biệt


Lúc này rời đi cũng là sự bắt đầu cuộc sống mới , cô sẽ quên quá khứ , làm lại tất cả , cô nhất định sẽ làm được , trong lòng tự thề nói.


Nhưng mà sau khi cô đi , người đàn ông nào đó nhận được tin tức anh nổi trận lôi đình , anh chạy nhanh ra sân bay , sân bay lớn như vậy , kẻ đến người đi , An Vĩ Thần chạy tới chạy lui tìm Tâm Kỳ , một bên phẫn nộ nói: " Lương Tâm Kỳ , em dám bỏ đi , chân trời góc biển tôi sẽ tìm được em , nhốt em cả đời , cho em vĩnh viễn sẽ không rời khỏi tôi" .


Đáng tiếc , những lời nói này , không ai nghe được.


Mặt trời chiều ngã về tây , thời gian chậm rãi trôi đi , sân bay chen lấn bây giờ chỉ còn vài người , ở phi trường , An Vĩ Thần một bên mệt mỏi ngồi ở ghế nghỉ ngơi.


Ngẩng đầu nhìn chuyến máy bay cuối cùng , sắc mặt anh trở nên u sầu .


Em nhẫn tâm rời đi sao? Vì sao? Lẽ nào vì những lời nói đó?


Anh bây giờ biết sai rồi , mặt mũi gì đều là con mẹ nó cái rắm , thế nhưng những lời này anh muốn nói ra thì đã muộn ...


Đột nhiên , anh nhớ tới chuyện này đều do ba người bạn tốt của anh làm , anh nổi giận đứng lên đi tới cửa.


Người đã đi rồi , anh sẽ tìm , nhưng bây giờ anh phải về tính sổ trước đã , anh thề rằng anh không đánh đẹp bọn họ thì không phải là An Vĩ Thần , trong quán rượu , ba người cao hứng uống rượu , đột nhiên một ai đó đánh xuống rùng mình , một số người tiếp tục uống , bàn luận chuyện ngày đó của An Vĩ Thần.


"Hai người nhớ rõ hôm qua khi Thần nói xong lời kia , thấy Tâm Kỳ đứng ở đó , dáng vẻ của anh , bây giờ nghĩ lại một chút đã thấy mắc cười, ha ha ha " . Trên ghế sofa , Mạc Thiểu Khuynh đã cười ra nước mắt.


Anh thật cao hứng , anh cười đến mặt biến dạng , hai người còn lại cũng chỉ nhàn nhạt cười , trong lòng họ cũng vui mừng , cư nhiên có thể trêu cợt người kia .


Nói xem , mấy người bọn anh có thể không vui sao?


Trong phòng , 3 người thoải mái cười to uống rượu , lúc này cửa bị người một cước đạp ra , An Vĩ Thần vẻ mặt tức giận nhìn ba người bọn họ .


Đi tới , người một quyền , không nói lời nào , tiếp tục một đấm , mà ba người còn chưa kịp phản ứng , lúc phản ứng lại thì trên mặt đã là ba khối , tự bụm mặt.


Muốn mở miệng hỏi lại bị An Vĩ Thần cho thêm một quyền , lúc định đánh thì Tiêu Thừa Phong bắt được tay anh: " Nổi điên làm gì a , vừa vào đã đánh , xảy ra chuyện gì?"


"Đúng vậy , thần kinh à , vào đã đánh người , xem đi tôi bị cậu đánh thế này mai làm sao ra đường gặp người đây?" Mạc Thiểu Khuynh chùi máu trên miệng , phụ hoạ nói.


Đau chết thôi , cái dạng này ngày mai làm sao dám bước ra đường a? Thực sự xui xẻo , Mạc Thiểu Khuynh bực bội lắc lắc tay .


An Vĩ Thần liếc nhìn miệng ba người có chút máu , rút tay lại , ngồi lên ghế sofa.


Anh cầm lấy một bình rượu uống ừng ực , hết một chai , tiếp tục mở chai khác rồi uống tiếp.


Tiêu Thừa Phong một bên thấy vậy , ngăn cản: " Cậu điên rồi , uống nhiều như vậy?" Anh lấy bình rượu trong tay An Vĩ Thần hỏi: " Làm sao vậy?"


Anh chưa bao giờ thấy An Vĩ Thần như vậy , uống thật nhiều rượu , từ trước đến nay An Vĩ Thần luôn bình tĩnh chưa bao giờ kích động thế này , xem ra là xảy ra chuyện gì rồi.


"Cô ấy đi rồi". An Vĩ Thần không đầu không đuôi ném một câu.


Ba người liếc nhìn nhau , cô ấy đi, người nào đi rồi ?


Nghĩ đi nghĩ lại , chẳng lẽ là Tâm Kỳ?


Xem ra là vậy rồi , ba người trong lòng đột nhiên sợ hãi , ngày đó đùa thái quá , bọn họ thật không ngờ cô sẽ rời đi , làm sao bây giờ?


Lúc này , ba người nhìn An Vĩ Thần vẻ mặt chán nản , mày trau lại , nhất thời , trong phòng không khí ngộp ngạt bao trùm.


Một lúc sau , Tiêu Thừa Phong mở miệng nói: " Chuyện này do chúng tôi làm , chúng tôi sẽ tìm cô ấy".


Vừa đứt lời , ba người cùng nhau gật đầu rồi ra ngoài , việc là bọn họ làm nhưng vậy người cũng nên do bọn họ tìm


Dù cho lật đổ trời , bọn họ cũng phải tìm ra người


Tìm một người , là 3 năm ……


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...