Vì Em Mà Đến


Edit: @suchaclover


Vừa thấy Chu Tư Đồng đột nhiên đứng dậy, toàn bộ học sinh trong phòng đều bị dọa đến cứng họng, âm thanh rì rào lúc đầu cũng không còn nữa, cả căn phòng đều yên tĩnh. Tất cả mọi người nhìn cô, trong lòng khỏi khỏi bất an.


Hình ảnh Chu Tư Đồng cùng với nam sinh kia gây nhau còn ấn tượng mồn một trước mắt, mặc dù chỉ là nói qua nói lại mấy câu, nhưng mọi người phát giác được Chu Tư Đồng bây giờ khác xưa mất rồi.


Phảng phất như một phút đồng hồ trôi qua, tựa hồ như cô gái bây giờ không còn là cô gái nhát gan, khúm núm nữa rồi, mà toàn thân thần thái bức người, một lời không hợp chính là không hợp, làm người khác không dám đánh chủ ý lên người cô.


Sở Khiêm cũng quay đầu lại nhìn, chỉ nhìn thấy Chu Tư Đồng hai mắt đầy ý cười, nhưng ý cười toàn đầy trào phúng bắn ra. Bộ dạng nực cười đến vui vẻ.


Cô gái này đối với bản thân hoàn toàn tự tin, cũng làm tất cả những người có ý tứ bắt nạt cô phải cúi người khúm núm.


Sở Khiêm giật mình, Chu Tư Đồng như thế này, hôm nay là ngày đầu tiên hắn nhìn thấy. Mà lúc này, Chu Tư Đồng nhìn quanh một cái, sau đó nhấc chân đi ra khỏi lớp học, bước chân lạnh lùng, bóng lưng tiêu sái lãnh khốc.


Chắc là cô ấy đi vệ sinh.


Chu Tư Đồng vào nhà vệ sinh, tùy tiện giải quyết xong rồi thì đẩy cửa ra ngoài rửa tay. Lúc này nghe được sau lưng có người đẩy cửa ra, Chu Tư Đồng không có ngẩng đầu lên, vẫn tập trung làm công việc của mình.


Nhưng sau đó cô nghe được một âm thanh bén nhọn: "Ha ha, là mày sao Chu Tư Đồng?"


Chu Tư Đồng nhíu nhíu mày, ngẩng đầu nhìn vào trong gương.


Còn ai khác ngoài Thẩm Tụng Viện nữa.


Chu Tư Đông cũng không muốn nói nhiều với Thẩm Tụng Viện, nhưng mà có người không muốn để cô được yên lành.


Thẩm Tụng Viện không dám trực tiếp tới lớp học tìm Chu Tư Đồng, nhưng không nghĩ ngày hôm nay cô dự định sẽ chặn đường cô ấy bên ngoài cổng trường, liền gặp Chu Tư Đồng ở trong nhà vệ sinh. Hại Thẩm Tụng Viện hôm qua đứng ngây ngốc ở cổng trường hơn nữa tiếng, cũng không gặp được Chu Tư Đồng.


Thật sự vất vả lắm mới bắt được cô ấy, nơi nào dễ dàng để cho cô ta đi được. Vì vậy, Thẩm Tụng Viện đuổi theo phía sau Chu Tư Đồng.

Thật sự vất vả lắm mới bắt được cô ấy, nơi nào dễ dàng để cho cô ta đi được. Vì vậy, Thẩm Tụng Viện đuổi theo phía sau Chu Tư Đồng.


Đang đi bị ngăn cản, đôi mày mảnh mai càng nhíu sâu hơn.


"Tránh ra." Chu Tư Đồng ngẩng đầu nhìn Thẩm Tụng Viện, giọng nói lạnh như băng.


Thẩm Tụng Viện bị cô nhìn như vậy cảm thấy hai chân mình không ngừng run rẩy. Nhưng mà cô cũng không tránh ra, ngược lại còn nâng cằm lên, kiêu căng nói: "Chu Tư Đồng, tao đã bảo mày phải nghe lời rồi, ngày nào mày không chịu báo cáo cho tao sự tình bên trong lớp học của Trần Oánh Oánh. Cẩn thận tao đem chuyện mẹ mày bán giày ở siêu thị nói cho mọi người đều biết. Đến lúc đó tao bảo đảm mày không dám ngẩng đầu lên đi học."


Thẩm Tụng Viện và Trần Oánh Oánh hai người từ nhỏ đã quen biết nhau, nhưng mà Thẩm Tụng Viện thật sự không thích Trần Oánh Oánh chút nào.


Bình thường nói chuyện thì nhỏ nhẹ, đụng vài chuyện kích động liền bật khóc, làm cho người ta cảm giác giống như là búp bê giấy vậy, giấy trát đồng dạng, hết lần này tới lần khác mẹ cô bắt cô phải đối xử tốt với Trần Oánh Oánh, còn phải học cô ta cư xử hành động đều cận trọng, còn nói cô thô lỗ. Thận trọng cái rắm, Trần Oánh Oánh chính là giả nhân giả nghĩa.


Về sau, khi mà Thẩm Tụng Viện phát hiện bản thân có tình cảm với Sở Khiêm. Nhưng hắn ta từ đầu tới cuối đều lãnh đạm, chỉ đối với Trần Oánh Oánh có chút ôn hào, trong nội tâm cô liền vang lên tiếng cảnh báo.


Nhưng cô học khoa Văn. còn Trần Oánh Oánh lại học Lý nâng cao, tuy là chỉ cách nhau một phòng học, nhưng lại xa quá tầm tay. Bất quá, khi cô biết được Chu Tư Đồng có mẹ làm ở tiệm bán giày, vừa khéo hai người bọn họ lại ngồi cùng bàn, vì vậy cô liền dùng việc này mà uy hiếp Chu Tư Đồng, bắt cô ta giám sát Trần Oánh Oánh. Nếu Trần Oánh Oánh với Sở Khiêm có gì đó bất ổn lập tức thông báo cho cô.


Nếu là Chu Tư Đồng trước đây, nguyên chủ vốn là người vừa tự tin, vừa ham mê hư vinh. Đối với việc mẹ mình không có nghề nghiệp cao sang, cô ta hầu như giấu như đó là việc tồi tệ nhất trên đời, chỉ là quá sợ bạn học nếu biết được sẽ xem thường. Cho nên khi Thẩm Tụng Viện uy hiếp nguyên bản Chu Tư Đồng, cô ta căn bản không thể từ chối. Nhưng, Trần Oánh Oánh cũng biết sự thật này, nhất cử nhất động đều lấy đó làm lý do để "quan tâm" nguyên bản Chu Tư Đồng. Đôi khi nguyên bản cũng ợ hãi việc Trần Oánh Oánh sẽ để lộ ra bí mật này, mỗi ngày cô ta đều đứng giữa nữ chính và nữ phụ, làm trung gian, bị kéo qua kéo lại, tới nỗi cũng chóng mặt say sẩm.


Nhưng hiện tại....


"Nếu cậu muốn thì cứ làm, tôi không quan tâm lắm,"


Thẩm Tụng Viện nghe cô nói xong thì ngớ người, không thể tin được Chu Tư Đồng


"Mày không sợ bị người khác chê cười mẹ chỉ là người bán giày sao?"


Chu Tư Đồng nhún vai: "Bán giày thì sao? Không phải trộm không phải cướp, mẹ tôi dựa vào sức lực của bản thân mà kiếm tiền, có gì mà mất mặt?"


Ngày xưa dùng lời lẽ này uy hiếp nguyên bản Chu Tư Đồng còn công hiệu, nhưng bây giờ, cô thật sự không để vào mắt, Thẩm Tụng Viện tức tối sốt ruột, đưa tay định tát Chu Tư Đồng một cái.

Ngày xưa dùng lời lẽ này uy hiếp nguyên bản Chu Tư Đồng còn công hiệu, nhưng bây giờ, cô thật sự không để vào mắt, Thẩm Tụng Viện tức tối sốt ruột, đưa tay định tát Chu Tư Đồng một cái.


Nhưng tay cô vừa mới nâng lên, chưa kịp đánh xuống, đã bị Chu Tư Đồng nắm chặt.


Hai tay Chu Tư Đồng vừa mới rửa nên có hơi lạnh. Trong phòng vệ sinh lại u ám, đôi tay lạnh buốt ẩm ướt, Chu Tư Đồng nhìn chằm chằm Thẩm Tụng Viện, hai mắt lạnh lùng sắc bén. Làm Thẩm Tụng Viện nhất thời cảm thấy lạnh hết cả sống lưng, từ dưới lòng bàn chân cũng run rẩy, trái tim cũng đập liên hồi.


Bên ngoài lạnh, bên trong cũng lạnh, cả người dâng lên nỗi sợ hãi không biết nói thế nào.


Mà Chu Tư Đồng, âm thanh nói ra cũng rất sắc bén, cảm giác áp bách người khác mười phần: "Cậu nghĩ mình là ai mà có tư cách đánh tôi? Tôi biết rõ cậu kiếm người chặn đường tôi, kết cục của tên đầu sỏ kia như thế nào cậu có biết không? Cậu có muốn có kết cục giống với hắn không? Nếu muốn thì cứ thử động vào tôi xem?"


Thẩm Tụng Viện trong nháy mắt nhớ tới hình ảnh cô nhìn thấy buổi sáng hôm nay, tên đầu sỏ trên vai bị đâm một miếng thủy tinh, máu chảy đầy dưới đất.


Thẩm Tụng Viện tuy tính tình có ngang ngược kiêu ngạo, nhưng suy cho cùng vẫn là được nuông chiều từ bé, là tiểu thư nhà giàu, chưa từng bị uy hiếp như vậy, cô bị hù dọa nhất thời sắc mặt trắng bệch, trong lòng sợ hãi, cố gắng rút tay ra: "Chu Tư Đồng, mày dám uy hiếp tao, buông tay ra."


Chu Tư Đồng không buông ra, nắm chặt cổ tay Thẩm Tụng Viện. mặc cho cô ta giãy giụa thế nào cũng không thoát ra được.


Ngón tay Chu Tư Đồng lạnh buốt lướt qua gò má Thẩm Tụng Viện.


"Khuôn mặt này đúng là rất xinh đẹp, bị phá hủy thì rất đáng tiếc."


Âm thanh nghe rõ ràng lạnh lẽo vô cùng, lại chứa thêm vài ý cười, làm Thẩm Tụng Viện sởn da gà. Máu toàn thân đều đông lại vì sợ hãi. Làm cô ta không dám cử động nữa, toàn thân chết chân tại chỗ.


Chu Tư Đồng vừa lòng mà vuốt ve hai bên má cô: "Chọc tôi một lần, tôi bỏ qua cho cậu. Nhưng tôi cảnh cáo cậu, nhớ cho rõ, động vào tôi, tôi đem cậu chôn cùng."


Dứt lời, cô bỏ qua Thẩm Tụng Viện, nhấc chân rời khỏi.


Thẩm Tụng Viện nhìn bóng lưng cô, sắc mặt trắng bệch một mảnh.


Cô cảm thấy mặt mũi của mình đều mất hết rồi, hơn nữa cô không bỏ được cục tức này, sống chết cũng phải tìm về.

Cô cảm thấy mặt mũi của mình đều mất hết rồi, hơn nữa cô không bỏ được cục tức này, sống chết cũng phải tìm về.


Nhưng mà cô đấu không lại Chu Tư Đồng, chỉ có thể mướn người tới cho cô ta bài học, cứ vậy đi, dù sao cô cũng không thiếu tiền.


Anh hai nói rõ tháng sau sẽ cắt tiền tiêu vặt. Nếu mình đem tiền tiết kiệm một nửa tiêu cho tháng sau, một nửa thì mướn thêm vài tên côn đồ. Nghĩ xong liền hành động, Thẩm Tụng Viện gọi điện cho Lý Hạo.


Nếu xài người của công ty, tiết kiệm được một số tiền rồi.


Lý Hạo thấy tiểu thư gọi điện, muốn hắn lập tức phái hai người cao to lực lưỡng đến trường học cô, hơn nữa còn dặn dò ngàn vạn lần không được để anh hai biết. Hắn sau khi đáp ứng, thì cúp điện thoại, sau đó lập tức đi tìm Thẩm Kỳ, một chữ cũng không thiếu, toàn bộ báo cáo với chủ tịch Thẩm.


Thẩm Kỳ đang bận tối mặt tối mày thì ngẩng đầu lên. Trên mặt mang một cái mắt kiếng màu bạc, làm người ta cảm giác như đối diện với một nhân tài.


Mặt hắn không đổi sắc, sau khi nghe Lý Hạo nói xong, hắn phân phó: "Cậu tự mình tới trường học đón tiểu thư tan học, đi theo con bé, xem nó muốn làm cái gì. Có chuyện thì gọi cho tôi."


Lý Hạo đáp một tiếng, sau đó cung kính cúi người lui ra ngoài. Chọn vài người bảo an sau đó lái xe tới trường học của Thẩm Tụng Viện.


Thẩm Tụng Viện đứng ở cổng nhíu mày giậm chân nhìn xung quanh, sau đó bắt gặp hình ảnh Chu Tư Đồng đeo túi xách đi ra khỏi trường học, vừa nghĩ tới chuyện lúc nãy, tức không chịu được.


Cũng may cô biết nhà của Chu Tư Đồng, ở trường không được thì trực tiếp tới nhà.


Lúc sau, Lý Hạo lái xe dừng trước mặt Thẩm Tụng Viện, xuống xe mở cửa cho cô, Thẩm Tụng Viện liền đưa cho Lý Hạo một cái địa chỉ, bảo hắn lập tức lái đến đó.


Lý Hạo cũng không hỏi cô muốn làm gì, chỉ nghe theo lời cô phân phó, chân đạp chân ga, rời khỏi trường học. Hướng về tiểu khu Thẩm Tụng Viện nói.


Ở bên lỗ tai hắn, là tai nghe bluetooth, trực tiếp kết nối với máy điện thoại của Thẩm Kỳ. Thẩm Kỳ liền hiểu rõ, tiểu khu Thẩm Tụng Viện đi hôm nay chắc chắn liên quan tới Chu Tư Đồng. Bởi vì địa chỉ đó chính là nhà ở của Chu Tư Đồng và mẹ.


Ý thức được điểm này, Thẩm Kỳ nhíu mày suy nghĩ, sau đó tháo xuống mắt kiếng đeo trên mắt, đứng dậy cầm tây trang màu đen, đi ra cửa, phân phó thư ký chuẩn bị xe.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận