Vạn Yêu Chi Tổ


“Lạch cạch!!!”


Đế Thích Thiên đem hổ trảo đặt lên bảo hạp, cẩn thận đánh giá một chút.


Bảo hạp này tương đối kì lạ giống như được tự nhiên đúc thành một khối hoàn chỉnh, không một khe hở, không có lỗ khóa, càng không có chốt mở.


Đế Thích Thiên thầm đoán, có lẽ cơ quan mở bảo hạp chính là đồ án kì lạ ở trên mặt kia. Ở kiếp trước hắn từng nghe nói thời cổ đại có một cơ quan gọi là bính đồ, chính là đem một khối đầy đủ chia ra làm các bộ phận nhỏ hơn, sắp xếp thứ tự một cách lộn xộn. Chỉ cần sắp xếp lại thành một đồ hình hoàn chỉnh thì có thể đem cơ quan đó mở ra.


Bính đồ là một cơ quan hiếm thấy. Còn có một loại gần giống như bính đồ là bính tự cơ quan. Ví dụ, đem một câu đầy đủ cùng một số từ ngữ vô nghĩ khác xếp đặt lộn xộn cùng nhau. Người muốn mở bính tự cơ quan phải sắp xếp lại tổ hợp đó thành câu nói hoàn chỉnh. Hai cơ quan này đều là cực kỳ khó gặp.


Đế Thích Thiên yên lặng nhìn bảo hạp một hồi, sau đó mới rời ánh mắt nhìn sang bình ngọc bên cạnh.


Ở kiếp trước hắn đã thấy qua vô số các loại ngọc, nhưng loại ngọc làm ra bình này so với những thứ hắn đã thấy trước đó càng có phần hoàn mỹ hơn. Trong sơn động âm u, bình ngọc nhè nhẹ lan tỏa ra một thứ ánh sáng kì diệu.


“Phốc!!!”


Hắn dùng chân đẩy nắp bình ngọc ra, khiến bên trong tràn ra một hương thơm kỳ dị của dược vật. Đế Thích Thiên hít vào một hơi, dược hương tràn vào trong mũi, tiến thẳng vào lục phủ ngũ tạng.


“Oanh!!!”


Bên trong thân thể, yêu lực hưng phấn dâng lên ngay khi dược hương xông tới. Đế Thích Thiên cảm giác được yêu lực đang điên cuồng cắn nuốt dược hương, tâm thần hắn không khỏi rung lên một trận vui sướng.


“Chẳng lẽ đúng như nữ tử kia nói, trong này là tụ linh đan?”


Đế Thích Thiên một lần nữa lay động cái bình, đan dược bên trong phát ra tiếng lạo xạo, hiển nhiên là bên trong có rất nhiều.


Hổ nhãn toát ra quang mang, trong lòng trầm tư, thầm nghĩ: “Nữ tử kia chắc chắn không phải người bình thường. Nàng đối với bảo hạp coi trọng như thế, lại bày ra trò ám độ trần thương, đem bảo hạp giấu ở chỗ ta, chắc chắn đây không phải bảo vật tầm thường. Tụ linh đan này chưa dùng đến mà hương lực bên trong cũng đã khiến yêu lực của ta gia tăng không ít. Nếu ta thường xuyên phục dụng loại đan dược này, chắc chắn tốc độ tu luyện sẽ tăng nhanh hơn nữa, nói không chừng có thể ngưng tụ ra nội đan.”

Hổ nhãn toát ra quang mang, trong lòng trầm tư, thầm nghĩ: “Nữ tử kia chắc chắn không phải người bình thường. Nàng đối với bảo hạp coi trọng như thế, lại bày ra trò ám độ trần thương, đem bảo hạp giấu ở chỗ ta, chắc chắn đây không phải bảo vật tầm thường. Tụ linh đan này chưa dùng đến mà hương lực bên trong cũng đã khiến yêu lực của ta gia tăng không ít. Nếu ta thường xuyên phục dụng loại đan dược này, chắc chắn tốc độ tu luyện sẽ tăng nhanh hơn nữa, nói không chừng có thể ngưng tụ ra nội đan.”


Nghĩ đến đây trong lòng hắn lại có chút chua xót.


Nếu muốn tu thành yêu, tựa hồ còn phải trải qua một quãng đường rất dài. Hiện tại hắn có yêu lực, lại có phương pháp tăng yêu lực bằng cách hấp thu nguyệt tinh hoa. Nhưng hắn vẫn có cảm giác bản thân trong quá trình tu luyện còn bỏ qua một phần vô cùng trọng yếu nào đó.


Công pháp!


Công pháp chính là thứ có thể giúp hắn chân chính bước vào thế giới tu yêu.


Không sai, đây đúng là thứ hiện tại Đế Thích Thiên cần có nhất.


Ở kiếp trước hắn đã nghe đủ thứ chuyện thần thoại về yêu tộc, ví dụ như truyền thuyết về Bạch xà ngàn năm Bạch Tố Trinh, tu hành nghìn năm, cuối cùng gặp phải Pháp Hải, bị Pháp Hải nhốt dưới bảo tháp. Một ngàn năm đạo hạnh cũng không thể so với hai trăm năm tu hành của một người. (DG: ai không biết truyền thuyết này kiếm phim “Thanh Xà- Bạch Xà coi nha, có Lý Liên Kiệt đóng đó :x)


Nghĩ tới chuyện đó, Đế Thích Thiên cẩn thận ngồi cân nhắc mọi chuyện. Bản thân yêu tộc vốn bất đồng so với nhân loại. Bản thân may mắn có chút lý trí, hiểu được việc hấp thu linh khí làm căn cơ tu luyện nhưng cũng sẽ không giống với nhân loại. Bản thân yêu tộc từ đầu chỉ là vô ý hấp thu. Với cách tu luyện đó chỉ là làm nhiều công ít (DG: tức là làm nhiều mà thành quả ít)


Hơn nữa, yêu tộc đều sinh sống trong núi rừng, linh tính tự nhiên mà có, trời sinh trời dưỡng, vốn không hề có công pháp tu hành, chỉ có thể dựa theo bản năng mà tu luyện.


Tu luyện như vậy, yêu tộc làm sao có thể so với con người được. Người ta có công pháp tốt, có sư tôn giỏi, lại chiếm hết thiên tài địa bảo. Chỉ cần tu hành theo công pháp vài thập kỉ là có thể bằng yêu tộc tu hành mấy trăm năm, thậm chí là mấy ngàn năm tu vi. Quá chênh lệch! Đó cũng là lý do tại sao yêu tộc hoàn toàn bị người tu tiên tru sát để lấy yêu đan.


“Nếu ta có một công pháp để tu hành thì tốt rồi.”


Đế Thích Thiên trong lòng thầm nghĩ, nhưng mà hắn cũng biết, giấc mơ mãi chỉ là giấc mơ mà thôi.


Gạt bỏ những suy nghĩ không thực tế ra khỏi đầu, hắn lại nhìn xuống hai kiện bảo bối. Bảo hạp không cần phải nói, chắc chắn là dị bảo, chỉ là không biết sẽ bị nữ tử kia lấy đi khi nào mà thôi. Còn tụ linh đan thì thuộc về hắn, đan dược bên trong quá trân quý, có thể giúp hắn tăng yêu lực một cách nhanh chóng.


Trầm tư chốc lát, hắn đi đến một góc khuất trong sơn động, dùng hổ trảo đào một cái hố. Mặt đất cứng rắn khiến hắn phải mất một hồi mới đào xong. Hắn đem bảo hạp cùng bình ngọc thả xuống đó rồi lấp đất trở lại. Làm xong việc này, hắn nghĩ một hồi, lại đem tấm da mình hay ngủ phủ lên trên, che dấu hoàn toàn dấu vết đào bới.

Trầm tư chốc lát, hắn đi đến một góc khuất trong sơn động, dùng hổ trảo đào một cái hố. Mặt đất cứng rắn khiến hắn phải mất một hồi mới đào xong. Hắn đem bảo hạp cùng bình ngọc thả xuống đó rồi lấp đất trở lại. Làm xong việc này, hắn nghĩ một hồi, lại đem tấm da mình hay ngủ phủ lên trên, che dấu hoàn toàn dấu vết đào bới.


Cuối cùng, hắn lại rời khỏi sơn động.


Bụng đói cồn cào, Đế Thích Thiên cũng không biết mình đã ngủ bao lâu. Lúc này mặt trời đã xuống núi, ánh nắng chiều lan tỏa trong rừng.


Lùng bắt mấy con thỏ hoang ăn no nê xong hắn quay lại sơn động đào bình tụ linh đan lên, đổ ra một khỏa tụ linh đan ra đất sau đó đem bình chôn xuống. Xong xuôi, hắn lại dùng hổ trảo đem khỏa tụ linh đan đặt vào trong một miếng da động vật, túm lại rồi dùng miệng ngậm lấy, rời khỏi sơn động, hướng tòa thạch sơn kia chạy tới.


Hắn đi tới phía trên thác nước một cách nhanh chóng. Nhìn con sông bên cạnh, hắn đặt túm da có gói khỏa tụ linh đan xuống bên cạnh rồi cúi đầu uống nước. Mặt trời đã hạ xuống nhưng trăng vẫn chưa lên. Không một chút vội vã, hắn trầm tư suy nghĩ.


Mấy ngày gần đây đã phát sinh nhiều chuyện không thể tưởng tượng được, đều là những chuyện lần đầu hắn gặp trong đời. Càng làm cho hắn tò mò và có chút sợ hãi, không biết thế giới bên ngoài kia có những gì? Còn thần bí bảo hạp kia, dùng tới hơn ngàn khối bích đồ để làm khóa cơ quan, nếu muốn mở ra, đúng là một công việc vô cùng khó khăn.


Nhìn từ góc độ phức tạp của cơ quan khóa cũng đủ biết thứ bên trong bảo hạp quý đến mức độ nào. Không chừng đó thực sự sẽ là một sự kinh hỉ lớn. Còn bình đan dược nữa, hắn cũng không biết linh đan có thể đem đến cho hắn biến hóa gì.


Ánh trăng ôn nhu như nước, trong suốt rơi trên mặt sông,theo dòng nước chảy về phía hạ nguồn. Ánh trăng chiếu soi lên những gợn sóng nhỏ, giống như những chiếc vảy bạc lấp loáng, khiến cho người ta phải mê mẩn ngắm nhìn.


“Trăng lên rồi.”


Đế Thích Thiên ngồi bên dòng nước chợt bừng tỉnh, ngẩng đầu nhìn, trăng rằm tròn sáng vằng vặc như một gương mặt ôn nhu đang nhìn xuống thế gian.


Hắn không suy nghĩ thêm nữa, ngẩng đầu lên, miệng há ra bắt đầu hít thở đều đặn.


Nhưng kì quái là mặc dù hắn có thể nhìn thấy ánh trăng, nhưng lại không có biện pháp nào tiếp nhận ánh trăng vào trong cơ thể, chỉ có thể không ngừng hít thở một cách bị động, một chút hiệu quả cũng không thấy.


Hắn liên tục hít thở trong một thời gian rất lâu nhưng hoàn toàn không thấy hiệu quả, mắt hắn ngước lên nhìn với thần sắc nghi hoặc.


“Là chuyện gì đây? Đêm trước rõ ràng ta có thể hấp thu nguyệt tinh hoa, yêu lực cũng sau đó tăng trưởng đến gấp đôi. Tại sao hôm nay lại không có một chút hiệu quả nào?”

“Là chuyện gì đây? Đêm trước rõ ràng ta có thể hấp thu nguyệt tinh hoa, yêu lực cũng sau đó tăng trưởng đến gấp đôi. Tại sao hôm nay lại không có một chút hiệu quả nào?”


Ôm một bụng nghi hoặc cùng lo lắng, hắn không thể lý giải được tại sao lại xảy ra hiện tượng này.


“Di!!”


Đang tự vấn mình, Đế Thích Thiên ánh mắt dừng lại ở bàn thạch cách đó không xa. Ánh trăng chiếu xuống bàn thạch này làm cho một phiến ánh sáng màu bạc nhè nhẹ lan ra. Ánh trăng chiếu vào bàn thạch dường như bị bàn thạch trực tiếp hút vào. Hắn còn phát hiện ra một chỗ kỳ quái nữa đó là trên mặt bàn thạch, ánh trăng so với những nơi khác có vẻ nồng đậm hơn rất nhiều.


“Chẳng lẽ là do bàn thạch kia?”


Đế Thích Thiên đăm chiêu suy nghĩ. Hắn tuy rằng đầu thai thành lão hổ, nhưng vẫn mang trí tuệ của con người. Chỉ động não một chút là hắn nghĩ ra nguyên nhân là do bàn thạch kia hắn mới có thể hấp thu được nguyệt tinh hoa.


Lần đầu tiên khi nhận ra trong cơ thể mình có yêu lực chính là khi lúc hắn ngủ lại trên bàn thạch kia. Sau đó, vì ở địa phương khác không thể hấp thu nguyệt tinh hoa, hắn lại chạy đến trên bàn thạch, kết quả là hắn cảm nhận được cơ thể mình tiếp nhận được linh khí khiến cho yêu lực trong cơ thể sau đó tăng gấp đôi.


Nếu nói vị trí và việc hấp thu nguyệt tinh hoa có liên quan thì nơi này so với sơn động ở phía dưới đã cao hơn nhiều lần, nhưng đứng tại nơi này cũng không thể hấp thu được gì. Cái này chứng minh rằng không phải liên quan tới vị trí như hắn đã suy nghĩ, mà huyền diệu nằm ở chính bàn thạch kia.


Nghĩ đến đây, tinh quang trong mắt hắn chợt lóe.


Hắn ngoạm lấy túm da lông bao bọc tụ linh đan ở bên cạnh, đứng bật dậy, nhảy phốc lên trên bàn thạch.


Ngay khi vừa tĩnh tâm bắt đầu hít thở, hắn đã cảm nhận được một cỗ lực lượng thần kì khiến cho hắn rất nhanh tiến vào một trạng thái nhẹ nhàng, khoan khoái. Cảm giác của đêm hôm trước lại hiện lên, bốn phía xung quanh hiện lên rõ ràng trong trí óc hắn. Hắn còn thấy, trong từng đợt ánh trăng rọi xuống, có những quang điểm màu trắng sáng lan tỏa, bên trong chứa một cỗ lực lượng vô cùng kỳ diệu.


“Đây chính là tinh hoa của ánh trăng sao?”


Đế Thích Thiên cuối cùng cũng hiểu được những quang điểm bạch ngân này là cái gì. Miệng mũi cũng tự nhiên hô hấp, lỗ chân lông cũng co giãn theo nhịp thở, đem quang điểm hấp thu vào và nhả ra từng đợt trọc khí. Yêu lực theo đó nhẹ nhàng tụ tập lại, hòa vào yêu lực vốn có sẵn bên trong cơ thể hắn.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...