Vạn Yêu Chi Tổ


Ở trong rừng rậm vốn không tồn tại lời dạo đầu trước khi chiến đấu, cũng không tồn tại quy tắc chính tà không cùng chung một chỗ hay chính luôn thắng tà. Ở đây chỉ tồn tại một quy tắc duy nhất, đối với kẻ khiêu khích mình chỉ có thể giết chết đối phương, hoặc bị đối phương giết, không cho đối phương bất kỳ sự nhân nhượng nào.


« Đến tốt lắm ! »


Đế Thích Thiên ánh mắt lộ rõ vẻ hưng phấn nhưng vẫn thận trọng. Mặc dù ở đây hắn được coi là cường giả, nhưng đấu pháp của hắn lại ít đến đáng thương, cơ hồ ngoại trừ Hổ Khiếu âm ba công ra thì hắn không còn có thêm cách thức tấn công nào nữa. Ưng vương là chúa tể của bầu trời, nếu ưng vương không đi xuống thì hắn cũng chẳng có biện pháp nào ứng phó cả. Hổ khiếu âm ba công lúc đó chỉ sợ cũng là vô dụng.


Hai móng vuốt của ưng vương vô cùng sắc bén, trên móng vuốt có chút ánh vàng như kim chúc, từ không trung mang theo khí thế áp đảo ập phủ xuống, hai móng phá không mà tới, ma sát trong không khí tạo ra tiếng rít nhè nhẹ.


Đế Thích Thiên toàn thân toát ra khí thế oai vũ lẫm lẫm của bậc đế vương, đối mặt với công kích sắc bén này thậm chí không để vào mắt, mặc cho trảo phong kim sắc đã xuất hiện trên đỉnh đầu, lông trên đầu giống như lông nhím lập tức dựng đứng lên. Chữ «Vương » trên trán giống như tử diễm đang cháy.


« Ngao ô !! »


Hắn thấp giọng gầm lên một tiếng, trong mắt phụt ra quang mang nhiếp nhân, yêu khí trên đầu vù vù toát ra che chắn ưng trảo đang chụp đến.


« Phốc !! »


Yêu khí vừa xuất hiện cũng là lúc ưng trảo vụt tới khiến cho hắc vụ một trận quay cuồng kịch liệt. Ưng trảo lập tức giống như mềm nhũn ra, công kích không một chút mạnh mẽ nữa. Đồng thời lúc này, Đế Thích Thiên nâng hổ trảo lên chụp tới ưng vương.


« Bá !! »


Trảo ảnh sắc bén cắt xuyên hư không, mang theo hắc quang dừng trên cánh của ưng vương.


« Hào ! »


Ưng vương ăn đòn, trong miệng phát ra một tiếng kêu thê lương. Trên cánh máu tươi chảy xuống ròng ròng nhưng ưng vương cũng không vì thế mà chịu thua ngay. Lông trên cánh kịch liệt co rút khiến cho miệng vết thương nhanh chóng khép lại tạm thời khiến cho máu ngừng chảy. Đồng thời nó hướng đầu về phía Đế Thích Thiên, dùng hai mỏ giống như dao găm sắc bén trả đòn.


Mỏ ưng mang theo phong duệ ập đến, cơ hồ có thể ngay lập tức chọc mù mắt của Đế Thích Thiên.


Trên cánh, lông chim xếp như nan quạt, toàn bộ mở rộng hướng tới Đế Thích Thiên như muốn chụp cứng lấy hắn. Cuồng phong tạo ra từ đôi cánh dấy lên vù vù mang theo vô cùng uy áp. Nếu như bị đôi thiết sí kia chụp trúng, cho dù là tảng đá cũng phải vỡ vụn.


Ngay từ đầu ưng vương đã không có nửa điểm hạ thủ lưu tình, mỗi đòn đánh ra đều là đòn sát thủ. Chỉ cần một trảo bình thường ban đầu của nó, sợ là hổ tộc bình thường sẽ vô pháp chống đỡ, thậm chí có thể bị nó dễ dàng xé thành hai nửa. Ánh mắt nó chăm chú nhìn vào đối thủ, hung quang càng lúc càng dữ dội. Đôi thiết sí lại tiếp tục chụp tới.


« Ngao ô !! »


Đế Thích Thiên đối với công kích hung hăng bực đó cũng không hiển hiện một chút nào kích động trong mắt, thần sắc vẫn vô cùng trầm ổn, khí thế vương giả cao ngạo tràn ra xung quanh.


« Phanh !! »


Một tiếng vang nặng nề phát ra, ngay khi miệng ưng vương mang theo sát khí ập đến, hổ trảo đã nâng lên chắn ngang tạo ra một tiếng va chạm giống như kim chúc đụng nhau.


Đuôi cọp phía sau như trường tiên mang theo hắc quang hung hăng chụp tới đôi thiết sí tạo ra một tiếng « phanh ». Đế Thích Thiên thậm chí còn đem yêu lực quán chú đến đuôi để phòng ngừa vạn nhất nên đòn này đánh lên thiết sí không khác gì thiên quân vạn mã đánh tới.


Nhất thời theo tiếng vang nặng nề là một thân ảnh bắn lên trên không trung.


« Hào !! »


Ưng vương dù sao cũng là hoàng tộc trong ưng tộc, làm sao có thể dễ dàng chịu thua, lập tức xoay người lợi dụng ưu thế trên không trung của mình hướng Đế Thích Thiên tiếp tục phát ra công kích của móng vuốt sắc bén, cái mỏ bén nhọn và đôi cánh mang lực lượng vô cùng lớn.


Toàn thân ưng vương đều là vũ khí sắc bén, có thể tận dụng để tấn công kẻ thù.


Đế Thích Thiên ngược lại cũng không sợ, mặc kệ ưng vương tùy ý công kích như thế nào hắn đều bình tĩnh ứng phó, đem công kích cản lại, đồng thời phát ra phản kích uy lực lại đối phương.


Lang vương và một đám ưng tộc ở bên xem một màn chém giết này chỉ cảm thấy vô cùng sợ hãi. Chiến đấu thế này dường như hoàn toàn khác xa công kích của dã thú bình thường, là những phương thức công kích vô cùng siêu việt.


« Phanh !! »

« Phanh !! »


Đế Thích Thiên và ưng vương vẫn liên tục đối chiêu, hổ trảo và ưng trảo phát ra uy lực nhiếp nhân. Đế Thích Thiên thân mình vốn cường hãn, lại có yêu lực nên dễ dàng đem công kích của đối phương vùi dập, liên tục đẩy lùi ưng vương lên không trung. Ưng vương lại phát ra một tiếng kêu to, tiếp tục lao xuống chém giết.


Đế Thích Thiên thần sắc lạnh như băng, thầm nghĩ : « Không nên lãng phí thời gian như thế này, còn phải đi tìm bạch mãng nữa. Ta không nên để mất thời gian ở đây. »


Suy nghĩ này cũng không quá khoa trương, liên tục đánh nãy giờ cũng chỉ là hắn muốn kiểm tra thực lực của ưng vương mà thôi. Nếu muốn hạ nó cũng không mất nhiều thời gian như thế.


Đế Thích Thiên tuy rằng không thể bay lên nhưng hắn lại có thần thông cường đại khác.


« Hô !! »


Hắn hít sâu một hơi, hổ khu run lên, toàn thân uy vũ như thủy triều tỏa ra khắp bốn phương tám hướng. Chữ Vương trên trán hắn nhìn càng thêm sống động, ánh mắt vô cùng nhiếp nhân.


« Ngao !! »


Tiếng hổ gầm bá đạo từ trong miệng Đế Thích Thiên đột ngột bùng phát ra như lôi đình nổi giận. Trong tiếng hổ gầm ẩn chứa vô thượng oai vũ của bách thú chi vương khiến cho đám chim ưng đang ở trên không nhất thời cảm thấy một trận ong ong, đầu óc đột ngột trống rỗng, cánh cũng không thể cử động, cả người đình chỉ trong không trung rồi đột ngột rơi xuống phía dưới.


Ưng vương nghe được âm thanh này trong đầu cũng xuất hiện một trận ầm vang, rồi thân thể không tự chủ được, rơi thẳng xuống. Đế Thích Thiên còn chưa chân chính xuất ra hổ khiếu âm ba công nhưng ưng vương cũng đã bị tiếng gầm bá đạo của hắn chấn nhiếp mà rơi xuống.


« Phanh !! »


Ưng vương thân thể vô cùng lớn, cũng vô cùng cứng rắn, rơi trên đất cũng không có chết chỉ phát ra một tiếng kêu vô cũng thảm liệt, tâm thần thất điên bát đảo, loạng quạng muốn đứng lên.


« Bá !! »


Nhưng ngay khi nó muốn đứng dậy, hổ trảo đã đặt xuống lưng nó khiến nó giãy dụa một hồi cũng không thể nhấc mình đứng dậy.


Đế Thích Thiên biết trong tiếng gầm của mình có ẩn chứa yêu lực nên dường như uy lực của nó tăng lên gấp bội, dường như ai cũng vô sách ngăn cản. Ưng vương thậm chí yêu lực cũng không có làm sao có thể phòng bị dưới chiêu này được, đương trường bị thương là hoàn toàn dễ hiểu.


Thế cục trong nháy mắt nghich chuyển, ưng vương lập tức đã trở thành bại tướng trong tay Đế Thích Thiên.


« Ưng vương, thần phục ta hoặc là chết !! »


Thanh âm Đế Thích Thiên phát ra lãnh khốc vô cùng. Ưng vương nghe được, ánh mắt trở nên vô cùng yếu nhược. Nhìn đến Lang vương cung kính đứng một bên dường như vương giả của lang tộc này cũng đã thần phục dưới trướng Hổ vương này rồi.


Mặc dù có chút phiền não nhưng nó cũng biết bản thân mình đã bại, hoàn toàn bại, nó cũng không muốn chết cho nên nhìn hắc hổ trên đầu rốt cục cũng hạ thấp đầu, kêu to một tiếng : « Đại vương, ta nguyện thần phục ngài. » Hắn vừa dứt lời đã cảm giác hổ trảo trên lưng đã hoàn toàn nới lỏng.


Ưng vương đứng lên nhưng không phi lên trên mà cung kính đứng cúi đầu bên Đế Thích Thiên. Thần phục chính là thần phục, động vật không giống nhân loại, hôm nay thần phục nhưng ngày mai có thể phản bội.


« Hảo, ưng vương, nếu đã thần phục, bổ vương sẽ ban cho ngươi tên thật. Ưng là vương của trời cao, từ hôm nay trở đi, ngươi tên là Ưng Không đi !! » Với từng thuộc hạ dưới trướng, Đế Thích Thiên đều tự mình đặt cho họ một cái tên, điều này giống như một loại ân huệ vậy.


Bởi vì động vật vốn là vô danh, hiện tại chính mình có tên riêng nên đó chính là một đại tiệc đối với chúng.


Quả nhiên, ưng vương sau khi nghe Đế Thích Thiên ban cho danh tự cảm thấy vui sướng vạn phần. Hắn hướng Đế Thích Thiên lạy ba cái để chứng tỏ sự thần phục của mình.


Ở lại chỗ ưng tộc phân phó một hồi, Đế Thích Thiên lại theo sự dẫn dắt của lang vương đi tới một khu vực cách đó không xa, là một khe núi vốn là nơi cư ngụ của xà tộc.


Chuyện thu phục vương giả tuyệt đối không thể qua loa, cần phải tự mình đi làm.


Khe núi này cách nơi cư trú của ưng tộc có mấy chục dặm. Đi qua một mảnh rừng rậm rạp, bên tai đã nghe thấy tiếng nước chảy thanh thúy. Chưa tới nơi nhưng Đế Thích Thiên đã cảm giác được hơi nước nồng đậm. Hai người không ngừng nghỉ chạy tới chỗ đám vương giả này, lại ở hầu cốc tu luyện một thời gian, hiện tại nhìn lại thì trời đã bắt đầu tối dần.


Nhìn sắc trời, Đế Thích Thiên cũng không lỗ mãng tìm kiếm ngay bạch mãng mà dừng lại ở một địa điểm cách khe núi không xa, trước hết chuẩn bị nghỉ qua đêm. Lang vương biến mất trong rừng, lát sau đã tha về hai hùng lộc cao lớn. Đế Thích Thiên rất nhanh ăn hết một con sau đó quỳ rạp trên mặt đất bắt đầu tu luyện dưới ánh trăng đang dần lên trên núi rừng.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...