Vạn Yêu Chi Tổ


Triệu Bách Xuyên lớn lên tại tu tiên giới nhưng quả thật chưa từng nhìn thấy một con hổ lớn đến thế này, dù có được trải qua bồi dưỡng linh thú cũng không thể có được nét đặc dị của yêu tộc như thế này.


Nhìn hắc hổ trước mắt,trong lòng cũng dấy lên một chút cảm giác bất an, dường như hắc hổ này vô cùng nguy hiểm. Nhưng đã đến nước này rồi, hắn cũng không thể thay đổi chủ ý của Xuất Vân công chúa, chỉ có thể âm thầm an ủi trong lòng: “Không cần sợ, không phải chỉ là một hắc hổ thôi sao. Cho dù có thực sự hấp thu được thiên địa linh khí, nguyệt tinh hoa, với trí tuệ của chúng trong ngắn ngủi thời gian cũng chẳng thể tu ra cái dạng gì. Có ngự thú vòng ở đây, cho dù là mãnh hổ thì sao, cũng đều phải hướng ta mà thần phục.”


Trong lòng suy nghĩ như thế, nhất thời đem bất an trong lòng xoa dịu đi.


“Công chúa?” Đế Thích Thiên mặc dù lúc trước đã nhận ra động tĩnh bốn phía nhưng cũng không lập tức rời đi. Bái Nguyệt cùng bầy sói vẫn còn ở đây, hắn rời đi cũng không khó gì, nhưng bầy sói ở lại nhất định gặp tai ương. Hơn nữa bản thân hắn cũng rất tò mò muốn biết kẻ nào tại đây dám hô to muốn bắt hắn. Nhưng dù có chuẩn bị tâm lý đến mấy hắn cũng không nghĩ đó lại là một công chúa. Xem bộ dáng thích chí của nàng ta, đúng là lần này vì hắn mà tới đây.


“Người tốt thì chẳng tới, người tới thì chẳng tốt lành gì, cư nhiên là muốn bắt ta. Lại còn muốn bắt ta làm linh thú cho ả chơi?” Đế Thích Thiên trong lòng vừa động, ánh mắt lập tức trở nên lạnh lẽo vô bì. Tuy rằng hắn tu thành yêu, sau này cũng sẽ cùng con người đối địch, chỉ là không nghĩ có người dám đối với hắn tại đây có chủ ý, lại còn là bắt là linh thú nữa.


Một cỗ sát khí sắc bén từ trên người hắn quay cuồng xuất hiện.


Tần Hải nhìn hắc hổ cao lớn trước mặt, cảm nhận được oai vũ khôn cùng từ nó, cho dù hắn thân kinh qua hàng trăm cuộc chiến cũng không thể không nuốt vào một ngụm lương khí. Hắc hổ này quả thật vô cùng dọa người a!


Nhưng nhìn thấy bốn phía bị vây công bởi đám thị vệ toàn thân mang võ bị, tâm thần hắn lại trở nên trầm ổn như cũ.


“Thương!!”


Tần Hải rút ra trường đao, cầm trong tay, chỉ tới hắc hổ trước mặt, trầm giọng nói: “Mọi người cẩn thận, một bộ phận phân ra bảo hộ công chúa đề phòng bầy sói bốn phía tấn công. Nếu chúng khinh động, lập tức bắn chết cho ta. Còn lại dùng thiên võng bắt lấy hắc hổ này.” Tần Hải bắt đầu phân phó nhiệm vụ.


Sau khi nghe lệnh, mấy thị nữ phía sau Xuất Vân công chúa lập tức tiến lên phía trước, rút kiếm thủ vệ trước người nàng.


“Ra tay!!” Tần Hải vừa ra lệnh một tiếng, bốn thị vệ trong tay đột nhiên xuất hiện một chiếc võng lớn. Võng này được bện từ năm ngàn cây mây, vô cùng cứng cỏi và chắc chắn, là công cụ bắt động vật to lớn vô cùng tốt. Một khi bị võng này bao phủ thì dù là trâu rừng đang lên cơn điên cũng đừng nghĩ tới chuyện phá võng thoát ra.


Đại võng được ném đi.


Bá!!


Đại võng màu xanh tỏa ra một khí thế phô thiên cái địa, mạnh mẽ hướng về Dế Thích Thiên rơi xuống. Sau đó mấy chục thị vệ bắt lấy đầu còn lại của võng. Chỉ cần võng sụp xuống lập tức có thể cùng phát lực đem hắc hổ giữ ở giữa.


“Ngao ô!!”

“Ngao ô!!”


Lang vương Bái Nguyệt đồng thời cũng bị vây quanh ở trong này, nhìn đám thị vệ vây quanh, ánh mắt lộ ra hung quang, ngửa mặt lên trời tru một tiếng dài, hướng bầy sói ra lệnh tấn công đám thị vệ.


“Bái Nguyệt, ngươi trước tiên đem tộc nhân lui vào trong động. Những người này không làm gì được ta đâu. Hết thảy ta tự lo liệu được, đưng ở đây là vướng tay chân ta.” Đế Thích Thiên trực tiếp ngăn cản lại, ánh mắt lạnh như băng.


Đám người trước mắt là vì hắn mà tới, bầy sói tuy rằng số lượng đông đảo nhưng đối mặt với đám chiến sĩ trong tay có cung tiễn kia chỉ chịu thiệt thòi mà thôi. Xông lên cũng chỉ tăng thêm thương vong không đáng có.


“Vâng, thưa đại vương!!”


Lang vương mặc dù có chút không cam lòng nhưng không có dám trái lệnh của Đế Thích Thiên. Hắn tru lên một tiếng, đàn soi rất nhanh tránh vào trong sơn động.


Nói thì dài nhưng việc này chỉ xảy ra trong nháy mắt mà thôi.


Đế Thích Thiên nhìn đến đại võng, ánh mắt lộ ra cuồn cuộn sát ý.


“Ngao ô!!”


Tiếng hổ gầm như sấm bá đạo vang lên, hổ trảo mạnh mẽ vung tới, yêu lực tập trung lại khiến cho yêu khí màu đen tản mát ra ngoài.


“Soạt!!”


Hổ trảo nhẹ nhàng vung lên, yêu lực quán chú tại hổ trảo theo đó vung ra, tạo thành hàn quang sắc bén vô cùng.


“Rầm!!”


Đại võng mặc dù cứng cỏi nhưng đối với Đế Thích Thiên một chút khó khăn cũng không thể tạo ra. Một âm thanh thanh thúy vang lên, đại võng ầm ầm sụp đổ, trực tiếp tan thành những mảnh nhỏ.


A!!


Đám thị vệ đang kéo đại võng cũng lập tức bị lực lượng này chấn bay.

Đám thị vệ đang kéo đại võng cũng lập tức bị lực lượng này chấn bay.


Phá lưới xong, ánh mắt Đế Thích Thiên hướng tới chỗ Xuất Vân công chúa, ánh mắt vô cùng sắc bén. Chữ “Vương” trên trán lúc này càng nổi bật lên trông vô cùng sống động. Bá khí của bách thú chi vương lan tràn trong thiên địa, trong nháy mắt bao trùm lên tất cả.


“Không tốt, hắc hổ này đã sắp tu thành yêu thú, không phải là động vật có linh tính đơn giản nữa. Nó chính là một hổ tinh…” Triệu Bách Xuyên nhìn thấy Đế Thích Thiên xuất ra yêu lực khí, sắc mặt kịch liệt co rút. Hắn vội hướng về phía Xuất Vân kêu lên: “Công chúa, hổ tinh này rất nguy hiểm, cho dù là cao thủ luyện khí hậu kỳ cũng không thể chiến thắng được. Chúng ta nên lập tức rời khỏi đây thì hơn, bằng không sẽ vô cùng nguy hiểm.”


Tu vi hắn không cao nhưng kiến thức vẫn có. Đế Thích Thiên lúc đầu không nhúc nhích hắn còn không nhìn ra, nhưng vừa nhìn thấy hắc hổ ra tay, sắc mặt bèn trở nên trắng bệch.


Hắn biết ở trong thế giới tu tiên, dã thú thế này được gọi là tinh quái, ở mức này cũng đã có lực công kích vô cùng cường đại, cho dù là cao thủ luyện khí hậu kỳ nếu không có pháp khí tốt nhất định là bỏ mạng trên tay chúng. Hắn vốn chỉ cho rằng tại khu vực núi rừng này, nhiều nhất cũng chỉ là một tiểu thú vật có linh tính, cùng lắm mới hiểu được hấp thu thiên địa linh khí cũng nguyệt tinh hoa. Làm sao có thể ngờ rằng lại có một tinh quái cường hãn như thế ở trong này, nếu biế trước thì có chết hắn cũng chẳng tới nơi này.


“Cái gì?” Tần Hải sắc mặt biến đổi. Hắn không biết cái gì là hổ tinh hay không hổ tinh, bất quá đến Triệu Bách Xuyên vốn huyên hoang có nhiều pháp bảo mà còn e ngại như thế thì khẳng định hắc hổ này không đơn giản. Nhưng mà hắn cũng không có trực tiếp lui lại mà vung trường đao, quát to: “Thị vệ nghe lệnh, dùng tiễn công kích không cần để ý sống chết của nó. Bắn tên!!”


Vừa nghe nói hắc hổ này nguy hiểm, Tần Hải cũng không màng bắt nó làm linh thú để lấy lòng cô công chúa kia nữa mà lập tức ra lệnh bắn tên.


“Sưu sưu sưu!!”


Tiếng ra lệnh vừa dứt, hàng trăm mũi tên bắn ra, mang theo từng đạo lưu quang hướng tới những nơi yếu hại của Đế Thích Thiên, không ngần ngại nhắm thẳng vào.


“Ngao ô!!”


Đế Thích Thiên nhìn thấy một màn này, thân hình mạnh mẽ run lên, một cỗ hắc khí nồng đậm từ trong thân thể phụt ra, nhảy mắt bao phủ toàn bộ thân thể hắn.


“Bang bang phanh!!”


Hắc vụ do yêu lực mà thành nên có tính phòng ngự vô cùng lớn. Mấy trăm mũi tên chạm vào hắc vụ này chỉ có thể đi sâu vào một hai tấc, rồi lập tức rơi lả tả xuống dưới.


“Hô!!”


Đồng thời, Đế Thích Thiên hạ thấp thân mình, toàn lực hít vào. Một cỗ cuồng phong dấy lên, thân thể kịch liệt bành trướng, yêu lực lại điên cuồng vận chuyển.


“Ngao ô ô ô!!”

“Ngao ô ô ô!!”


Hổ Khiếu âm ba công lại một lần nữa xuất ra, tiếng gầm chấn thiên phóng lên cao mang theo bá khí tuyệt luân khiến cho người ta cơ hồ hít thở cũng khó khăn. Trái tim những người ở đây nhất thời nhảy dựng lên vì kinh hãi.


Những vòng sóng tối đen gợn gợn như thủy triều liên miên không ngừng từ trong miệng Đế Thích Thiên lan tỏa ra. Âm ba lan đến đâu đại địa ở đó đều mãnh liệt rung động. Thanh âm như tiếng sấm làm cho đám thị vệ này nhất thời mất đi thần trí, trong đầu chỉ có những tiếng nổ vang không ngừng. Những vòng âm ba nối tiếp nhau va chạm vào đám thị vệ.


“A!! A!! A!!”


Những âm thanh thất thanh không ngừng vang lên trong không gian.


Bọn thị vệ lúc này đều bị âm ba công chấn tan hồn phách, lục phủ ngũ tạng vỡ nát. Máu tươi theo đó phun ra không ngừng, thất khiếu chảy máu, ngã xuống mặt đất.


Là tinh quái sắp mở ra yêu phủ nên tiếng hổ gầm cũng vô cùng bá đạo, quả thực là kinh thiên động địa.


Một tiếng hổ gầm chấn bay hồn phách, huyết nhục bạo liệt. (Phá nhân đảm hồn)


Xuất Vân công chúa nghe âm thanh hổ gầm nhất thời trong đầu cảm thấy ong ong, sắc mặt trắng bệch, nhưng nàng cũng không giống bọn thị vệ, bị tiếng rống trực tiếp đưa về tây thiên. Nàng nhanh tay tìm trong túi trữ vật,chỉ lát sau, hào quang lóe ra, trong tay nngf là một hạt châu màu xanh.


Bên trên hạt châu có quang mang lưu chuyển, có vẻ như là vật bất phàm.


Nhưng lúc này nàng cũng không chú ý quá nhiều, vừa lấy ra, linh lực khổng lồ rất nhanh tiến vào bên trong hạt châu.


“Bá!!”


Thanh châu chợt lóe lên quang mang, thanh quang phụt ra nhè nhẹ, rất nhanh đem chính nàng, Triệu Bách Xuyên cùng Tần Hải và đám thị nữ bao bọc lấy.


Quầng sáng này vừa xuất hiện, tiếng hổ gầm lập tức nhỏ đi nhiều, không còn nhiếp nhân chấn hồn như trước nữa. Vòng âm ba tràn tới rất nhanh tiến vào trong quầng sáng.


“Bang bang phanh!!”


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...