Vạn Yêu Chi Tổ


“Xuy!!”


Một tiếng vang nhỏ vang lên, thạch bích vốn cứng rắn, cho dù là trường đao sắc bén cũng khó lòng chém vào, vậy mà hổ trảo vừa hạ xuống đã có thể dễ dàng cắm móng vuốt sắc bén vào trong thạch bích như đánh vào đậu hũ.


Điều này không làm cho Đế Thích Thiên cảm thấy ngạc nhiên. Hiện tại kinh mạch toàn thân đều tràn đầy yêu lực, cho dù là kim thiết cơ hồ cũng không thể làm khó hắn. Nếu chăm chú vận chuyển yêu lực vào trảo luyện tập thì sau này, bảo đao có luyện trăm lần cũng vô phương đả thương hắn, hơn nữa còn dễ dàng bị hắn làm cho trở thành một đống sắt vụn.


Trên thạch bích lúc này xuất hiện một cái động khẩu nhỏ, hắn đem bảo hạp cùng bình tụ linh đan bỏ vào, sau đó là dùng hòn đá nhét vào động khẩu. Tâm niệm vừa động, yêu khí màu đen nhanh chóng bao phủ lấy hổ trảo.


Hổ trảo đặt lên trên hòn đá vốn đã vỡ ra, yêu lực theo hổ trảo đi vào trong hòn đã, nhất thời hòn đá quỷ dị dung hợp cùng thạch bích, khiến cho thạch bích trở lại trạng thái như chưa từng bị hắn đào tới, một chút khe hở cũng không có.


Hổ trảo thu hồi, nhìn lại thạch bích không có một chút sơ hở hay dấu vết nào, dù cho có người tới đây cũng không thể phát hiện ra trong thạch bích này lại cất dấu đồ vật.


“Bảo hạp vốn có thể ngăn cách thần thức, dù có người tiến vào đây cũng vô pháp dùng thần thức tìm ra được. Bình ngọc đặt bên cạnh cũng nhờ đó mà ẩn dấu được linh khí. Dù người có nhãn lực cao thâm tới đâu cũng không thể phát hiện ra được chỗ quỷ dị của thạch bích này.


Đế Thích Thiên hài lòng nghĩ. Như vậy, cho dù hắn có đi ra ngoài, dù cho động vật lạ hoặc con người tiến vào đây cũng tuyệt đối không thể phát hiện ra nơi cất giấu bảo vật này.


Làm xong việc này, Đế Thích Thiên mới đứng dậy đi ra khỏi sơn động, ngẩng đầu hướng nhìn lên bầu trời.


“Ồ, là hoa khói? Không, không đúng, là tín hiệu báo gì đó.” Đế Thích Thiên liếc mắt một cái liền nhận ra dục hỏa phượng hoàng sống động trên bầu trời, lập tức đồng tử xuất hiện một trận co rút, thầm nghĩ: “Dục hỏa phượng hoàng xuất hiện đúng tại vị trí Bái Nguyệt phát ra tiếng tru, chẳng lẽ Bái Nguyệt thực sự xảy ra chuyện?”


Suy nghĩ vừa ập đến trong đầu, hắn không một chút chần chừ, cả thân hình như cuồng phong lao nhanh về phía đó.


Mặc kệ nơi đó xảy ra sự tình gì, Bái Nguyệt là thuộc hạ đầu tiên của hắn, tương lai cùng với mình sẽ đi vào thế giới tu tiên tung hoành, làm sao có thể để hắn gặp chuyện không may được. Động vật có linh tính như Bái Nguyệt, tìm khắp Hổ Khâu sơn mạch cũng không có bao nhiêu.


Nếu thật sự chuyện ngoài ý muốn xảy ra, chẳng phải những bố trí của hắn trước đó uổng phí hết hay sao?


Trong sơn mạch là nhà của bách thú, đủ các loại động, thực vật, có loài kiếm ăn, có loài thảnh thơi ríu rít trên ngọn cây ca hát. Lúc này, một bóng đen băng rừng lướt đi rất nhanh.


Chỉ một thoáng, cả khu rừng lâm vào một tình trạng yên tĩnh đến đáng sợ. Không ít loài săn mồi bốn chân đều mềm nhũn, giống như loài thỏ chỉ trốn trong bụi cỏ, không dám chui ra ngoài, cả người run rẩy sợ hãi. Các loài phi điểu cũng ngưng bặt, không dám ca hát nữa, bị dọa đến độ vươn hai cánh bao phủ lấy đầu, không dám nhìn ra.


Một loại oai vũ đầy uy áp bao phủ khắp bốn phía, tràn ngập trong không khí. Mặc dù thân hắc hổ đã lướt qua rất lâu rồi uy áp vô hình này cũng không tan đi ngay, mà từ từ một lúc mới biến mất, khôi phục lại cảnh tượng ban đầu.


Oai vũ này thực sự quá kinh người, quá bá đạo.


Uy áp đó chính là từ Đế Thích Thiên mà ra.


Lúc này toàn thân hắn kinh mạch đã quán thông triệt để, yêu lực toàn thân vận chuyển không chút trì tắc, mặc dù khiến cho thân hình của hắn tăng lên, nhưng không vì thế mà tốc độ giảm đi, ngược lại càng nhanh hơn.


Không bao lâu sau, Đế Thích Thiên đã tới được vị trí phát ra dục hỏa phượng hoàng.


“Ngao ô!!”


Từng đợt sói tru vang vọng, dường như đang cùng người nào nói chuyện.


“Ta chửi cả tổ tông nhà nó, con bà tên nào phát tín hiệu, còn tưởng là bảo bối gì, không nghĩ tới lại dẫn bọn lão tử tới bầy sói. Nếu biết là ai, lão tử một đao đưa nó đi gặp tổ tông ngay.” Một âm thanh phẫn nộ nhất thời lọt vào tai Đế Thích Thiên.


Đế Thích Thiên ẩn mình sau một đám cỏ rậm rạp, đưa mắt nhìn tới, vừa thấy cảnh tượng phía trước, đồng tử lại thêm một trận co rút.


Chỉ thấy ở trước mặt hắn là một mảnh rừng trống trải. Nơi này có đến mấy ngàn sói trưởng thành đang tản mát ra hơi thở hung hãn, một đám đang gắt gao nhìn vào đám người phía trước.Phía sau bầy sói là một cái sơn động, bên trong có không ít sói con. Không cần nghĩ cũng biết đây chính là nơi ở của bầy sói.


Lang vương một thân trắng như tuyết đứng trên một tảng đá, bên người có mấy dã lang thân hình cao lớn đứng thủ vệ.

Lang vương một thân trắng như tuyết đứng trên một tảng đá, bên người có mấy dã lang thân hình cao lớn đứng thủ vệ.


Toàn bộ dã lang đang gắt gao nhìn chằm chằm vào hơn một trăm tên giang hồ, nam có, nữ có. Những người này bị đàn sói vây quanh, đang chửi ầm lên hết sức thô tục.


Bọn họ vốn là người giang hồ chạy tới Hổ Khâu sơn mạch để tầm bảo, đã tới đây từ sớm túm năm tụm ba thành từng nhóm nhỏ. Lần này tất cả tụ tập ở đây chính vì tín hiệu của hầu tử khi trước. So với đám người của Xuất Vân công chúa thì bọn họ ở gần hơn, lại có một thân tu vi nên tới đây sớm hơn rất nhiều. Nhưng đây đúng là một chuyện ngoài ý muốn khiến họ khóc cũng không được. Không những không có bảo bối gì mà lại rơi vào vòng vây của một đám dã lang.


Cả bọn xuất ra binh khí đề phòng, đồng thời miệng không ngớt chửi rủa tám đời kẻ nào phát tín hiệu.


“Mẹ nó, lần này đúng là xui tận mạng. Nhưng mọi người ở đây đều là tắm máu mà sống, bầy sói này dù có đông nhưng chúng ta có ai là người thường đâu. Nếu liều mạng cùng đám súc sinh này, không chừng có thể mở ra một đường máu.” Một thanh âm hét to lên nhất thời đem dũng khí của mọi người đề thăng.


“Không sai, cùng đám súc sinh này liều mạng.”


Người giang hồ dù sao cũng có nhuệ khí của người giang hồ, trong tình huống này lại kích phát chí khí hào hùng, mọi người cùng rống lên, tiếp cho nhau can đảm.


“Ngao ô!!”


Bái Nguyệt lạnh lùng nhìn đám người trước mắt, ngửa mặt lên trời phát ra âm tiếng tru cao ngạo. Tiếng tru vừa cất lên, đàn sói lập tức chuyển mình, phân ra mấy trăm con, cùng vọt tới đám người giang hồ, phối hợp một cách ăn ý. Vừa mới tắm huyết xong nên lúc này hơi thở hung hãn càng tăng thêm, chiến ý càng nồng đậm. Không ít kẻ tâm chí kém, lập tức bị đàn sói làm cho luống cuống tay chân, cảm thấy có chút không xong.


“Sát!!”


Một tiếng rống to vang lên, nhất thời đám người giang hồ cùng đàn sói bắt đầu quần thảo. Đàn sói chiếm ưu thế về số lượng, lại phối hợp vô cùng ăn ý, không sợ chết xông vào đám người giang hồ. Mùi máu tươi hòa vào không khí nồng nặc, khiến cho chúng càng say máu, càng hăng cắn giết.


Bầy sói điên cuồng công kích, lại chiếm ưu thế về số lượng nhưng tại đây dù sao cũng là hơn một trăm cao thủ giang hồ, lúc này đều sử dụng tất cả những chiêu thức xảo diệu nhất. Vô số đao ảnh, kiếm quang loe lóe hiện ra. Mỗi con sói trước khi chết đều để lại vết thương không đáng kể cho kẻ thù, mà ngược lại bị thiệt hại lớn. Trong chốc lát đã có hơn mười con sói chết dưới đao kiếm của người giang hồ, mà bên kia chưa tổn thất một người nào.


Đế Thích Thiên vẫn ẩn thân ở một chỗ, nhìn cảnh tượng trước mắt, nhất thời lâm vào trầm tư: “Có điểm không đúng. Hổ Khâu sơn mạch cư nhiên lại xuất hiện nhiều cao thủ như thế, lại còn ở sâu trong sơn mạch nữa. Bình thường cũng có ít nhân loại, nhưng chỉ là vài liệp hộ nhỏ tiến vào rìa sơn mạch săn bắn mà thôi, chưa từng dám đi sâu vào tận đây.”


Đế Thích Thiên trong đầu âm thầm nói: “Hơn nữa, cũng không phải một lần. Lúc trước đã có một đám người bị ta giết chết. Bây giờ lại có thêm một đám, mà số lượng lại nhiều như thế. Vì cái gì mà bọn họ tiến tới nơi này?”


Nghĩ đi nghĩ lại hắn vẫn không thể thông tỏ nghi hoặc này. Nếu đụng một lần có thể coi là ngoài ý muốn, nhưng tới hai lần, chắc chắn là có nguyên do.


Nghĩ tới nghĩ lui đều không thể đưa ra giải đáp, lại nhìn cuộc chém giết bên ngoài, trong lòng lạnh lùng: “Mặc kệ vì cái gì, Bái Nguyệt đã là thủ hạ của ta, tương lai giúp đỡ ta không nhỏ. Động tới bầy sói cũng chính là động tới ta. Nếu đã đụng tới, vậy thì chịu chết đi.”


Kiếp trước làm người nên Đế Thích Thiên hiểu rõ ràng, con người vốn tính vô cùng cao ngạo, vốn không bao giờ coi động vật là bằng hữu. Huống chi nếu hắn tu thành yêu,chỉ sợ là đối địch cùng người tu tiên. Cho nên hiện tại hắn đối với việc giết người cũng không có gì phải suy nghĩ.


“Ngao ô!!”


Trong miệng lập tức phát ra một âm thanh hổ gầm chấn thiên, Đế Thích Thiên mạnh mẽ dụng lực, thân hình bay lên trời, trực tiếp bay xa hơn mười thước.


“Trời ạ! Là hổ! Con hổ lớn quá!!”


“Mẹ ơi, sao lại xuất hiện con hổ to như thế? Chắc chắn là nó thành tinh rồi?”


Đế Thích Thiên vừa xuất hiện, nhất thời đám người giang hồ này trong miệng kêu lên kinh hãi, mắt thiếu điều lọt ra khỏi tròng. Không ai dám nghĩ đến ở trong này lại đột nhiên xuất hiện một hắc hổ hình dáng kinh người đến thế, đặc biệt là uy áp bá đạo tuyệt luân, nếu có người yếu bóng vía ở đây, chỉ e là đã bị dọa cho vỡ mật mà chết rồi.


“Hừ!!”


Đế Thích Thiên cũng không thèm để ý đến sự kinh động của đám người này. Nếu hắn đã quyết định hiện thân thì quyết sẽ không để tên nào sống sót. Miệng hổ há ra hít một lượng không khí lớn vào trong bụng. Lúc này, thân thể hắn giống như một cái động không đáy, trực tiếp đem không khí xung quanh hít vào trong cơ thể.


Ánh mắt hắn lạnh như băng nhìn vào đám người trước mắt. Bọn người này sẽ là những kẻ đầu tiên được thưởng thức qua Hổ khiếu âm ba công mà hắn mới luyện được. “Muốn chết, vậy thì ta cho chết. Rống! Ta rống chết các ngươi!”


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...