Vạn Năm, Vạn Năm


Năm một trăm mười sáu vạn năm ngàn một trăm hai tám, Yêu Vương phản lại

giao ước với Thiên Giới, ý đồ xâm lấn hạ giới, tàn sát vô số sinh linh,

tội ác tày trời… Đệ thất Thiên Đế cử Thanh Long Thánh Quân thống lĩnh

thiên binh thiên tướng chinh phạt, chỉ trong chưa đầy hai tháng tiến

quân tần tốc đã dẹp được quân đội của Yêu vương, Yêu Vương xin hàng.

Thiên Đế phế truất Yêu Vương, lập tân vương mới cho Yêu Giới…


Mấy hôm nay Thiên Giới hân hoan vì tin mừng chiến thắng, nghe nói ngày

mai khi Thanh Long Thánh Quân dẫn quân chiến thằng trở về, Thiên Đế sẽ

mở đại tiệc mừng công… Các tiên nữ, tiên nga tất bật luyện tập ca múa

nhạc văn nghệ, những ai không biểu diễn văn nghệ thì cũng bận rộn chuẩn

bị xiêm áo đi dự đại tiệc. Nghe nói tiệc lần này rất lớn, lần này Thiên

Đế không ngại phá bỏ thiên quy “tiết kiệm tài nguyên là quốc sách” để tổ chức một dạ tiệc thâu đêm, có mời tất cả nhân vật có tiếng tăm trong

toàn lục giới. Mà mỗi lần có sự kiện tụ tập cả lục giới như thế này lại

là dịp để anh hùng khoe tài, mỹ nhân khoe sắc… Lục giới tân bảng bản mới ra đời cũng là nhờ đây…Chắc không ít kẻ muốn leo lên vị trí cao hơn

trong xếp hạng của tạp chí danh tiếng này nên mới mải mê chăm chút, tỉa

tót tư dung như vậy.


Nền công nghiệp truyền thông của Thiên

giới quả nhiên ra đời từ rất sớm và rất phát triển, trong Tàng Kinh Các, những ấn phẩm con ngan con vịt kiểu Lục giới tân bảng chiếm một diện

tích trưng bày rất lớn. Đôi khi nhàm chán, mỏi mắt vì tra cứu các loại

sách học thuyết luân hồi hay phù chú, ta lại rút tạm vài quyển tạp chí

để đọc cho đỡ buồn, cũng là để biết xu hướng thay đổi của lục giới ra

sao.


Có rất nhiều số Lục giới tân bảng, hình như không một thì

cũng hai trăm năm phải cập nhật một lần, ta muốn tìm cuốn lục giới tân

bảng thời cổ hơn nữa, thời mà Vô Cực Chân Nhân còn càn quét tất cả các

bảng xếp hạng đó.


Chồng sách trên cùng là những ấn phẩm cũ kĩ. A đây rồi, Lục giới tân bảng mười vạn năm về trước, hình trang bìa là Vô

Cực Chân Nhân. Có lẽ Lục giới tân bảng này in sau khi vừa kết thúc đại

chiến lục giới, giai đoạn phục hồi vết thương chiến tranh và tài nguyên

của Thiên Giới nên mới tiết kiệm giấy mực như vậy…


Vô Cực Chân Nhân vẫn là Vô Cực Chân Nhân, sau mười vạn năm không hề bạc một sợi tóc, không một nếp nhăn…


Vô Cực Chân Nhân hóa ra không có nguyên hình, không phải động vật gì đó như hổ báo, hồ ly, gấu trúc, cây cỏ, abc gì đó tu thành tiên mà ban đầu là con người, là đạo gia thăng thành tiên.


Vô Cực Chân Nhân có trái cây yêu thích là mận – giống ta, thích bài hát đồng dao của hạ

giới… không bao giờ thấy y ngủ, dù là ban ngày hay ban đêm?! Quái tiên,

không ngủ mà vẫn bảo trì được dung nhan…


Chà, thiếu chi tiết

quá, người đứng đầu bảng xếp hạng mà có vỏn vẹn hai trang giấy… thử xem

trước thời chiến tạp chí có viết kĩ hơn không…


Ta vươn người

với cuốn tạp chí trên cao kia, ô, cũng là khoảng mười vạn năm về trước,

thời gian phát hành chỉ trước cuốn tạp chí vừa đọc ba trăm năm, nhưng

hình bìa đã không phải là Vô Cực Chân Nhân.


Ai đây? Vẽ hình kiểu gì mà lại không phải chân dung zoom tận mặt mà chỉ là bóng dáng nhìn nghiêng từ xa… Phong cách tranh nghệ thuật đột phá ư?

Không, là tranh nghệ thuật chiều hướng kinh dị…


Bối cảnh bức

tranh trang bìa là cảnh hoàng hôn đỏ sậm tựa màu máu, từng sợi mây nhuốm huyết sắc rực lên… Cái điêu linh thê lương, quỷ dị vẽ nên không gian

một bãi chiến trường đã tàn. Phải, xa xa còn thấy những mảnh ngổn ngang

chất đầy như xác chết, xương cốt, một vài sợi khói tím ngắt lượn lờ như

thây ma gào thét…


Nhân vật chính của bức tranh, một nam tử hán

mặc giáp bào đen tuyền, áo choàng dài rộng cùng mái tóc cũng một tông

đen nốt bị gió thổi tung, xung quanh hắn chướng khí ngưng tụ thành những tầng sương đen tím u ám… Tay hắn cầm một thanh trường đao vô cùng quỷ

dị, máu còn vương trên trường đao nhỏ xuống, chân hắn đạp lên một vài

cái đầu lâu xương sống…


Tuy không nhìn rõ mặt bởi góc nhìn và mái tóc che khuất, nhưng vẫn có thể thấy thấp thoáng nụ cười tàn ác lãnh khốc ẩn hiện…


Được, có công đầu tư, chụp được cái ảnh độc đáo cũng đáng đồng tiền bát gạo, xem ra ngươi chắc vì oán hận Vô Cực Chân Nhân lên top 1 quá nhiều, cho nên tích góp tiền của cả một đời đầu tư cho ê kíp tạo hình lẫn vận

động hành lang từ phía ban biên tập… Coi như cũng một lần được xưng danh đệ nhất mỹ nam lục giới…


Để ta xem mi là ai mà chịu chơi đến vậy… Ta bắt đầu lật qua trang bìa…

Để ta xem mi là ai mà chịu chơi đến vậy… Ta bắt đầu lật qua trang bìa…


- Diễm Hồ Tiên Tử? – Một giọng nói trong trẻo bên ngoài cắt ngang suy nghĩ của ta – Người có ở đây không?


Là tiểu tiên nữ theo hầu Thiên Hậu, haiz, nội dung là ta bị tỷ tỷ triệu kiến về để chuẩn bị xiêm y cho đại tiệc. Để tiên nữ đi ra trước, ta lưu luyến nhìn ngó rồi quyết định cầm theo cuốn Lục Giới tân bảng cũ này,

tiện thể vơ đại vài số Lục giới tân bảng cũ khác nữa về xem dần. Lúc ra

khỏi cổng, viên tiểu tiên quan coi Tàng Kinh Các chặn đường ta lại, cung kính mà giải thích:


- Diễm Hồ Tiên Tử, không thể mang sách này về…


- Oh, tại sao?


- Hôm nay Tàng Kinh Các kiểm kê sách định kì, bất cứ sách nào cũng không thể mượn, hay là ngày mai Tiên tử quay lại.


- Được thôi! – Ta đưa chồng tạp chí trao lại cho tiểu tiên quan rồi trở về.


Nói là tìm ta vì xiêm áo nhưng lúc ta cưỡi con Thiên Điểu về đến tẩm cung của tỷ tỷ thì nàng đã đi nghỉ trưa…


Ta bèn lượn sang Âm Dương Thái Tuế điện của Vô Cực Chân Nhân quấy quả,

sau khi biết y không cần ngủ thì không cần kiêng nể giờ giấc nữa.


Môn đồ sư huynh nói với ta Vô Cực Chân Nhân đang ngồi trong vườn mận

uống trà. Như Lục giới tân bảng đề cập, đúng là y thích cây mận. Mùa

xuân hoa mận trắng, chắc cũng một màu tinh khiết như y. Còn mùa hạ này,

mận chín tím đỏ đầy cành, thực sự ngon mắt, chỉ tiếc các môn hạ của y

không ai nỡ hái…


Không phải Vô Cực Chân Nhân bủn xỉn không cho

môn đồ ăn, những hoa trái khác y không bao giờ tiếc, chỉ có loại mận này nghe đồn Vô Cực Chân Nhân nói “trồng riêng để ngắm” nên người khác vì

tôn trọng sở thích của y mà không nỡ hái. Dẫu sao cũng có thể thất thoát một vài quả.


Lúc ta bước vào vườn mận, y đang ngồi bên một

chiếc bàn bích thạch trang nhã, môi nhấp một ngụm trà nhỏ, mắt nhắm thả

hồn thư thái.


Huh, ta thấy trên bàn có sẵn hai chén trà, phải

chăng Vô Cực Chân Nhân biết trước ta sẽ đến. Nghe nói cái lợi hại nhất

của Vô Cực Chân Nhân là bấm tay, gieo quẻ đoán số.


Thấy ta bước đến gần, Vô Cực Chân Nhân chậm rãi mở mắt ra, ánh mắt nhìn qua ta một lượt rồi bèn hỏi:


- Vẫn chưa đằng vân được sao?


- Gần được rồi sư phụ! – Ta vui vẻ ngồi xuống ghế đối diện – Sư phụ có muốn mời đồ nhi uống trà không?


- Đây vốn không phải trà, là rượu. – Vô Cực Chân Nhân điềm tĩnh trả lời.


Ta cầm bình sứ lên rót thử vào chén, đưa lên mũi ngửi một chút. Hơi rượu xông thẳng vào mũi làm ta một trận choáng váng.


- Rất thơm nhưng độ cồn cao quá…sư phụ cũng uống rượu sao? – Ta không

nghĩ Vô Cực Chân Nhân hằng ngày chỉ làm bạn với trà xanh lại cũng thưởng rượu.


- Rượu này đã cất mười vạn năm… – Y chậm rãi tự thưởng thức một ngụm nhỏ khác.


Mười vạn năm? Nhân gian chỉ ủ rượu mười năm đã là rượu quý, đây là rượu mười vạn năm, chắc mùi vị không thể tầm thường. Ta không nhịn nổi tò mò đưa chén lên miệng uống thử. Ô, cay quá, nồng quá, đến mức còn không

kịp biết là mùi vị gì thì khoang mũi, miệng đã bị men rượu ngập lên làm

cho say lảo đảo. Ta đặt vội chén xuống, day day thái dương. Tửu lượng

của ta ở hiện đại rất tốt, nay chỉ vì một chén rượu của Vô Cực Chân Nhân làm cho điêu đứng. Hơi men của nó thật kinh khủng, càng lâu càng thấm,

ta thấy trước mắt quay quay… Hình bóng trắng thanh khiết của Vô Cực Chân Nhân đã mờ mờ ảo ảo, biến thành một rồi hóa hai, ba… Trước mắt ta có

đến hai ba cái củ cải trắng…


Đã say thì làm gì có ý thức, ta trong lúc chếnh choáng chỉ vào Vô Cực Chân Nhân mà cười nói:


- Ha ha, ông già củ cải trắng kia, không ngờ ngươi là tiên rượu, không, là con sâu rượu lợi hại… ha ha!


Ta đứng dậy, cầm lấy bình rượu, rót thêm một chén cho mình rồi uống ừng ực. Cay đến mức chảy nước mắt nhưng ta không để tâm. Ta hai chân liêu

xiêu xoắn vào nhau, vừa cười, vừa nói, vừa khóc.


- Ha ha, ta nói cho ông biết không dễ mà say, ta có thể thách mọi nam giới, mọi loại rượu…


- Ta nói cho ngươi biết, ta không phải Diễm Hồ Tiên Tử, không phải thần tiên ở đây ha ha… Ta là người hiện đại, là người thế kỉ 21 ông biết

không? - Ta bước đến, níu lấy áo Vô Cực Chân Nhân mà lải nhải than thở.


- Đây này, ở đây này – Ta lấy tay đấm thùm thụp vào ngực mình – Tên

thần thánh chết tiệt nào đó đã đặt hoa lên người ta, ta không được yêu,

ta không muốn chết, ta muốn trở về – Giọng ta đầy bức xúc, không còn

quan trọng đối phương là ai, gấp gáp như hỏi tội – Ông có hiểu không?

Trở về, ta muốn trở về, ta không muốn ở đây! Ông không hiểu sao? Cha mẹ

ta chỉ có đứa con một này, ta phải báo hiếu, ta phải kế thừa! Ông biết

không, mấy năm gần đây, mẹ ta rất hay ốm, huyết áp của bà rất cao… –

Nước mắt tràn ra gương mặt ta – Không ngày nào ta không lo, không ngày

nào ta không muốn trở về…


Ta lại uống rượu, đây thứ rượu chết tiệt gì, càng uống càng chảy nước mắt nước mũi, càng uống càng thấy lòng đau đớn sầu khổ…


Ta tỉnh dậy thấy gió mát vờn nhẹ trên da thịt, mở mắt ra thấy mình đang

nằm trong một sương phòng thông thoáng nhìn ra vườn mận. Đầu óc ta còn

hơi ong ong…


Ta chống tay ngồi dậy, vừa lúc thấy Vô Cực Chân

Nhân thong dong bước vào phòng, trên tay cầm một đĩa mận to tròn, chín

mọng ngon mắt.


A, ta nhớ rồi, ta uống rượu trong vườn mận cùng Vô Cực Chân Nhân, sau đó bị say không biết trời đất là gì.


Vô Cực Chân Nhân đặt đĩa mận lên cái bàn nhỏ đầu giường, nhìn ta mà nói:


- Men rượu trong người ngươi vẫn chưa triệt tiêu hoàn toàn, tốt nhất hãy ăn mận này đi!


Vô Cực Chân Nhân mời ta mận? Thú thực mắt ta từ lâu đã để ý đến chúng

rồi. Ta vươn tay lấy một quả mận, Vô Cực Chân Nhân giải thích tiếp:


- Thứ mà ngươi uống là Vong Sầu tửu. Vốn là một loại tửu để luyện cho

tâm trí đạt đến cảnh giới vô sầu, vô ưu, không còn phiền muộn. Tuy nhiên để thích nghi với nó không dễ dàng gì, ban đầu uống phải, con người sẽ

càng nghĩ đến u sầu, nghĩ đến tất cả mối lo, sầu nối thêm sầu, sầu tự

nhân thêm sầu, cho dù là một chuyện nhỏ nhặt cũng sẽ đau đớn tan nát cõi lòng… cho nên càng uống rượu càng đau khổ. Luyện đến khi đau khổ vượt

qua cảnh giới, tâm sẽ đi vào hư vô, cho nên sẽ không còn cảm giác u sầu.


Ta cắn một miệng mận, thật thơm ngon. Không chỉ vậy, đầu óc

còn tỉnh táo lại, ta nhớ ra được chuyện ta say rượu khóc than linh tinh

thế nào trước mặt Vô Cực Chân Nhân. Thì ra là do thứ rượu kì quái kia…

Haiz, liệu y có tin đó là sự thật không?


- Mận này là mận gì mà ngon như vậy? Lại còn giải được rượu nữa? – Ta vui vẻ nhoẻn miệng cười, vươn tay lấy thêm một quả, híp mắt nhìn Vô Cực Chân Nhân – Sư phụ cho

ta thêm một quả nữa…


- Ngươi muốn lấy bao nhiêu cũng được…. –

Vô Cực Chân Nhân quảng đại bác ái đáp – Chẳng phải thứ gì xa lạ, chỉ

chính là loại mận dùng ngâm Vong Sầu tửu mà thôi. Vừa làm rượu, vừa giải rượu.


- Oh, vậy có phải vườn mận này cũng trồng mười vạn năm

rồi không? – Ta ngạc nhiên thích thú đáp, không ngờ hôm nay được thưởng

thức loại mận trân quý của Vô Cực Chân Nhân


- Đúng vậy… – Vô Cực Chân Nhân xoay người, mắt nhìn ra vườn mận.


Trong khoảnh khắc ta cảm thấy Vô Cực Chân Nhân hôm nay cũng thật tâm

trạng, nỗi ưu phiền so với ngày thường càng chất chứa hơn. Haiz, sư phụ

có lẽ cũng bị ảnh hưởng của men rượu… Đến người còn đang tập thích nghi

với Vong Sầu tửu.


- Vô Cực Chân Nhân mà cũng có chuyện u sầu sao? – Trong lúc vẩn vơ nghĩ linh tinh, ta buột miệng hỏi.


Y khẽ thở dài, im lặng một vài giây, âm điệu miên man:


- Thiên địa nhất chỉ dã, vạn vật nhất mã dã. Ta tất yếu cũng không

tránh khỏi u sầu. – Lại ngừng một chút, y quay sang ta – Bản thân ngươi

cũng là một nỗi u sầu của ta…


A, cái này thì ta hiểu. Sư phụ phải châm chước cho ta quá nhiều. Thôi được, ta sẽ tỏ ra cố gắng hơn một chút vậy…


Từ biệt Vô Cực Chân Nhân với một giỏ mận, ta đem nó về Lăng Tú cung, tính nhân giống ra một vườn mận khác…


Ngày hôm sau ta trở lại Tàng Kinh Các, một điều không biết là nên đáng

ca ngợi hay đáng nuối tiếc là những tủ sách chứa ấn phẩm nhảm nhí kiểu

ca ngợi hay đáng nuối tiếc là những tủ sách chứa ấn phẩm nhảm nhí kiểu

Lục giới tân bảng đã bị dọn sạch, thế chỗ vào đó là những cuốn sách tri

thức bổ ích hơn. Haiz, dù sao ta còn chưa đọc mấy cuốn Lục giới tân bảng cũ mà…


Tìm tòi một lát không thấy gì, lại nhớ đến hẹn của

Thiên Hậu tỷ tỷ phải trở về để nàng chuẩn bị xiêm cánh cho, ta đành bỏ

Tàng Kinh Các mà về sớm.


Oan trái sao, khi ra khỏi cổng Tàng

Kinh Các, ta không thấy con Thiên Điểu ta thường cưỡi đâu. Hừ, dậu đổ

bìm leo, tên khốn nạn nào theo phe Hoa Thiên Phi đã chơi ta một vố vậy?


Bán tín bán nghi ta truy xét tên tiểu tiên quan đứng canh cổng Tàng

Kinh Các. Hắn vẻ mặt đầy chân thật mà nói rằng, thực sự không có ai đến

đây chơi xấu Diễm Hồ Tiên Tử, chỉ là lúc nãy Thiên Điểu của ta nhìn thấy một đàn chim cùng chủng loại bay qua, liền mổ đứt dây buộc rồi vút cánh bay theo. Số là nhân dịp đại thắng, Thiên Đế ban lệnh đặc xá lẫn phóng

sinh, người ta thả tự do không ít thiên điểu…


Haiz, đến Thiên

Điểu cũng nhớ bầy đàn, anh em đồng loại cũ mà bỏ theo… Ta nhất định phải trở về với thế giới của nhân loại hiện đại…


Chim bay mất rồi, ta phải làm thế nào đây, làm thế nào đây? Ta không thể đi bộ, mà đằng vân thì cũng không vững…


Tiểu tiên quan kia cũng thấu hiểu hoàn cảnh của ta, hắn nói rằng phía

sau Tàng Kinh Các có buộc một con dê của hắn, tuy chạy không nhanh lắm

nhưng vẫn có thể miễn cưỡng cưỡi được. Làm người hay thần tiên đều không ai cho không ai cái gì, cò kèo một hồi, ta bèn dứt một túm lông đuôi

màu cam cho hắn, lông đuôi của hỏa hồ ly khi bện thành chỉ thì có thể

phát sáng lấp lánh như kim tuyến, hấp thụ ánh sáng hơn cả minh châu dạ

quang, thêu lên y phục thì sang trọng không gì bằng…


Nhắc đến

chuyện lông đuôi và nguyên hình. Nhờ Vô Cực Chân Nhân chỉ dạy tận tâm,

gần đây ta đã học được cách thức biến qua biến lại giữa hình dáng người

và nguyên hình. Nguyên hình của Diễm Hồ Tiên Tử chính là một hỏa hồ ly

chín đuôi. Ta có nhiều đuôi như vậy, thiếu một túm lông cũng không hề

hấn gì. Thậm chí ta còn nghe được tin đồn, hồi Diễm Hồ Tiên Tử mê man

suy yếu, ngày ngày rụng lông rất nhiều, cung nữ thường quét dọn xung

quanh giường nhặt những túm lông đó, Thiên Hậu vì thương muội muội nên

không nỡ vứt đi, đem bện thành chỉ thêu lên y bào


Ta ra phía sau Tàng Kinh Các, có một con vật bốn chân ngoan ngoãn đứng

dưới gốc cây. Ô, con này mà gọi là con dê sao? Rõ ràng ta thấy nó giống

một con tuần lộc. Còn là một con tuần lộc lông vàng óng ánh. Với con mắt của chủ hãng thời trang, tinh tường các loại chất liệu vải sợi, ta đánh giá lông con này giá trị hơn lông của ta, mềm và nuột hơn, nếu vặt ra

làm thành sợi thì miễn bàn. Xem ra ta vẫn được hời lớn…


Ta sờ

sờ, vuốt vuốt lên thân mình con vật, nó có lẽ vì nhột mà rung rung cả

người, miệng toét ra cười hí hí… Cái điệu cười của nó thì đúng là điệu

cười của một con dê…


Ta chăm chú quan sát đầu nó. Sừng trên đầu nó là sừng của tuần lộc, mọi đặc điểm thể chất đều cho thấy đây là một

con tuần lộc vàng chứ không phải một con dê… Haiz, một là thời bấy giờ

người ta xếp con này vào chủng “dê”, hai là con này tuy là tuần lộc, tâm tính của loài dê nên gọi là con dê.


Con tuần lộc niềm nở đón

chủ mới bằng cách liếm liếm lên mặt ta. Ta nhìn nó hài lòng rồi nhảy tót lên lưng nó, cầm hai cái sừng của nó làm vô lăng, lấy gót chân thúc

mạnh vào mông nó một cái rồi hô khẩu lệnh:


- Cung điện của Thiên Hậu – Diên Hòa điện thẳng tiến !


Lời còn chưa dứt, con tuần lộc đã nhảy vút lên không trung, đuổi mây

vượt gió bay đi. Thế này mà còn không phải là nhanh sao, báo hại ta vì

quán tính suýt rớt xuống đất, may mà còn túm chặt đôi sừng của nó. Con

thú này phi với tốc độ của sao băng, ta dù la hét thế nào nó cũng không

ghìm chậm lại. Cảm thấy cầm sừng của nó không chắc chắn và an toàn, nhỡ

cái sừng bứt ra khỏi đầu nó thì ta cũng rơi tan xác, ta bất đắc dĩ phải

ôm lấy cổ nó, ghì chặt người xuống, chân cũng quắp chặt mình nó…


Nó an toàn đáp xuống cửa điện Diên Hòa, thảnh thơi vẫy vẫy cái đuôi

ngắn ngủn còn ta thì ngồi bệt dưới nền đá cho đỡ chóng mặt…


Con tuần lộc cười lên điệu cười hé hé gian trá của loài dê già, trong nháy mắt biến thành một gã nam tử.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận