Vân Mộng Thành Chi Mê


Khâu Cửu Sư cầm lấy cánh tay nàng đưa ra, đỡ nàng xuống xe, mùi hương cơ thể nàng thoảng vào mũi hắn, lòng thầm than: “Lại ở cùng mỹ nữ này rồi”.

Bách Thuần rụt tay về, quay người nhìn hắn, hai người đều như đang ức chế tình cảm trong lòng, nhất thời quên cả nói chuyện, cứ đứng yên mặt đối mặt, cảm thấy vô cùng lúng túng.

Khâu Cửu Sư lòng nghĩ không phải tối qua mới gặp nàng sao? Vì sao hiện tại gặp nàng, lại thoáng có cảm giác cửu biệt trùng phùng. Hắn ẩn ước như biết nguyên nhân, vì lần này và lúc trước mọi chuyện đều đã khác nhau, hắn không còn bị suy nghĩ của bản thân trói buộc, cho nên sinh ra hy vọng, mong muốn được gặp nàng.

Bách Thuần phá vỡ sự trầm mặc, vui vẻ nói: “Không nghĩ được huynh lại ra ngoài lầu nghênh đón Bách Thuần, xem ra có chút long trọng, ăn no xong sẽ nói tiếp chuyện cũ với huynh, tôi đói lắm rồi!”.

Nhìn dáng vẻ xinh đẹp, quyến rũ và tràn trề sức sống của nàng, Khâu Cửu Sư như quên hết mọi chuyện.

o0o

Cô Nguyện Minh đã tới Hồng Diệp Lâu, nằm ngoài ý liệu của y, Chu Bàn Tử đích thân ở cửa lớn nghênh tiếp y, thân thiết nồng nhiệt bá vai chèo kéo y, khiến y cảm thấy hết sức phiền phức.

Chu Bàn Tử sai hạ nhân dẫn Khôi Tiễn đi chăm sóc cho tốt, bản thân tự dẫn đường, đưa Cô Nguyệt Minh đến Phong Trúc Các nơi Ô Tử Hư đang ở. Thấp giọng nói: “Tôi và Hoa Mộng phu nhân là lão bằng hữu hơn mười năm, biết rõ xuất thân của nàng, hai người bọn tôi chỉ cần nhướng mày là đã biết đối phương đang nghĩ gì trong lòng. Chu Bàn Tử ta có ngày hôm nay, nàng ấy đã ở sau xuất rất nhiều lực, nếu không phải nàng ấy đem tiền bạc giúp đỡ tôi, lại phái Bách Thuần đến giúp ta, Hồng Diệp Lâu tuyệt không có thanh thế như hôm nay. Hoa Mộng là người ta cảm kích nhất. Nguyệt Minh lần này xuống Nam, có chỗ nào cần dùng đến tôi, cứ nói thẳng ra, tôi luôn đứng về phía Nguyệt Minh”.

Cô Nguyệt Minh theo lão vượt qua sảnh chính to lớn, đặt chân lên một con đường nhỏ u tĩnh uốn cong trong vườn, nghe nói thế động tâm, lên tiếng: “Đã như vậy, ta không khách khí nữa, ta muốn tạm thời gởi con ngựa của ta cho Hồng Diệp Lâu chăm sóc”.

Chu Bạn Tử vỗ ngực: “Chuyện này hoàn toàn không có vấn đề, tôi có thể bảo đảm chăm sóc ngựa của Nguyệt Minh thật tốt”. Lại than: “Sắp đến ngày tổ chức tiệc mừng mười năm thành lập Hồng Diệp Lâu, mỗi ngày chỉ ngủ hai, ba canh giờ, nhưng tinh thần ngược lại hết sức hưng phấn, thật cổ quái”.

Cô Nguyệt Minh thầm kêu đến rồi, đây chỉ là lời dạo đầu, cũng bội phục cách chuyển đề tài nói chuyện của Chu Bàn Tử, khiến người ta cảm thấy tự nhiên thoải mái, y gật đầu biểu thị đã minh bạch.

Chu Bàn Tử hạ thấp giọng hỏi: “Nguyệt Minh là lão bằng hữu của Lang tiên sinh sao?”.

Cô Nguyệt Minh hờ hững đáp: “Có thể nói như thế”.

Hai người bước lên một cây cầu dài. Quải Biểu Trì ở bên trái như gương sáng, phẳng lặng thanh khiết, trong suốt đến đáy, từng đàn cá bơi qua bơi lại, tiêu diêu tự tại, mặt hồ phản chiếu hình ảnh thủy tạ, cây cối trên bờ, thỉnh thoảng gió nhẹ thổi qua, mặt hồ sóng gợn lăn tăn, làm cho người ta cảm thấy vui vẻ thoải mái.

Chu Bàn Tử đi sát y, hỏi: “Nguyệt Minh liệu có hoài nghi Lang tiên sinh là Ngũ Độn Đạo mạo danh hay không?”.

Cô Nguyệt Minh bình tĩnh đáp:” Ta không có nói như thế”.

Ngoài Hoa Mộng phu nhân ra, y cũng có kiên nhẫn đối với Chu Bàn Tử. Cô Nguyệt Minh là người không có bằng hữu, không thích nói chuyện với người khác, Hoa Mộng phu nhân là ngoại lệ duy nhất. Có lẽ người cô độc nhất có lúc cũng cần bộc lộ tâm sự.

Chu Bạn Tử do dự phút chốc, ngữ điệu khẩn cầu: “Mình đều là người nhà, tôi cũng không muốn giấu, hiện tại Lang tiên sinh thực sự là nhân vật quan trọng, thành bại trong khánh điển tròn mười năm của bọn tôi, toàn dựa vào sự xuất hiện của hắn, Bách Thuần nghĩ ra đại kế Bát mỹ đồ, mới làm được có một bức. Vì thế... vì thế tôi có một thỉnh cầu hơi quá với Nguyệt Minh, giả như...”.

Cô Nguyệt Minh tiếp lời: “Giả như hắn đúng là Ngũ Độn Đạo, ta cần phải che giấu cho hắn, đúng không?”.

Chu Bạn Tử ái ngại nói: “Nguyệt Minh thật là thông tình đạt lý. Ài! Yêu cầu này của tôi liệu có phải gây khó khăn cho Nguyệt Minh hay không? Nói cho cùng, Nguyệt Minh là cao thủ mà Hoàng thượng chuyên dùng để truy bắt đạo tặc”.

Cô Nguyệt Minh thốt: “Có thể hắn đúng là Lang Canh, Chu lão bản quá lo lắng rồi”.

Chu Bàn Tử dẫn y xuyên qua khoảnh rừng Ban trúc, than: “Nghe giọng điệu của Nguyệt Minh khiến tôi càng lo. Như thế này vậy, tất cả đợi hắn hoàn thành tám bức mỹ nhân đồ hãy nói. Khà! Đến rồi”.

Cuối con đường xuất hiện một cổng tròn, phía sau tường phòng xá thấp thoáng trong bóng cây, khung cảnh an tĩnh dưới ánh mặt trời nóng bức.

Cô Nguyệt Minh nhìn Chu Bàn Tử mồ hôi đầm đìa, mỉm cười nói: “Xin để một mình ta vào gặp hắn. Nếu Chu lão bản không nghe có tiếng người phá cửa sổ bỏ chạy, Bát mỹ đồ của ông chắc không có vấn đề, có thể hoàn thành đúng kỳ hạn”.

o0o

Khâu Cửu Sư nhìn lên trời, nói: “Sắc trời chuyển u ám rồi, xem ra sắp có mưa lớn”.

Bách Thuần mỉm cười: “Bọn ta liệu có cần chuẩn bị trước, dời hết bàn ghế vào bên trong không?”.

Bách Thuần mỉm cười: “Bọn ta liệu có cần chuẩn bị trước, dời hết bàn ghế vào bên trong không?”.

Khâu Cửu Sư vẫn đang nghiên cứu mây đen ùn ùn trên trời, nhún vai đáp: “Bọn ta đã ăn no rồi, trên đầu lại có mái che, đón vài hạt mưa vung vẩy vào không phải rất sảng khoái sao? Khí trời oi bức rất khó chịu. Lúc nhỏ ta mỗi khi mưa lớn, cứ thích cởi y phục chạy lên trên núi, đến khi lạnh đến phát run mới về nhà, nhưng chưa từng vì thế mà sinh bệnh cảm lạnh”.

Bách Thuần dịu dàng hỏi: “Nhà công tử ở nơi nào?”.

Trên mặt Khâu Cửu Sư lộ ra nét bi thương sâu sắc, thể hiện mọi hy vọng đã bị sụp đổ, không thể vãn hồi quá khứ bi ai. Lắc lắc đầu, thở dài một hơi đáp: “Ta không còn nhà nữa”. Ánh mắt nặng nề dừng trên gương mặt xinh đẹp của Bách Thuần, trầm giọng thốt: “Bọn ta sống trong một thời đại không có hy vọng, Hoàng đế vô năng, gian nịnh lộng hành, bên ngoài thì dị tộc xâm nhập, bên trong thì dân tình điêu đứng. Thật có lỗi! Ta không nên nói mấy chuyện mất hứng này”.

Bách Thuần nói: “Không! Tôi thích nghe hoài bão trong lòng huynh”.

Khâu Cửu Sư lại thở dài, như muốn thổi đi cảm giác nặng nề trong lòng: “Nói ra đừng cười, ta từ nhỏ thích quan sát biến hóa của mây gió trên trời. Ta là một người không thích khóc, rất ít khi rơi lệ, thế nhưng khi ta quan sát gió mây biến sắc trên trời, sấm sét đì đùng, chớp giật xé không, ta cảm thấy sợ hãi muốn khóc, lại cảm thấy sự nhỏ bé của bản thân. Đặc biệt khi ta ở nơi hoang dã, đột nhiên có một tia chớp giật sáng lòa, làm cho người ta mắt mở mà như mù, đột nhiên lại bị một vùng u tối vô biên bao trùm, không còn phân biệt được đâu là trời, đâu là đất, thiên địa hợp thành một thể, cảm giác đó có thể gây nên cảm xúc mãnh liệt trong lòng ta, nếu không điên cuồng hét lên mấy tiếng, khó mà trút được sự u uất trong lòng ta”.

Bách Thuần cảm động: “Thì ra công tử là người tình cảm phong phú, thật làm người ta không ngờ được”.

Đột nhiên một trận cuồng phong thổi qua, quét y phục hai người bay phần phật, bụi đất trên đường cuộn lên trên không, người đi đường tranh nhau núp, lúc này mây đen ngùn ngụt, chiếm hơn nửa bầu trời rộng lớn.

Vài giọt mưa túc tắc rơi xuống mái lầu, phát ra thanh âm lách tách to nhỏ không đều.

Khâu Cửu Sư thốt: “Trận mưa này còn lớn hơn so với dự tính của ta”.

Lời còn chưa dứt, lại một trận gió thổi đến, so với trận gió khi nãy còn mãnh liệt hơn, cây cối hai bên đường không ngừng lắc lư, sau đó mưa lớn đột ngột bạo phát, mưa lớn từ trên trời trút xuống, đất trời ngoài lầu biến thành một vùng thủy khí mênh mông hỗn độn, không còn phân biệt được đâu là cây, đâu là đường, đâu là xe ngựa, người đi, hơi lạnh tràn trụa, còn hiên lầu thì như biến thành nơi tị nạn an toàn duy nhất trên thế gian hỗn loạn này.

Bách Thuần vui vẻ nói: “Bách Thuần lần đầu cảm thấy chỗ hay của hiên lầu. Hiên lầu là chỗ độc đáo của Ban Trúc Lâu, những cái khác đều bình thường. Vừa là trong lầu, lại vừa ngoài lầu. Chẳng trách Ban Trúc Lâu có thể liệt danh trong Lạc Dương tam lâu”.

Khâu Cửu Sư cảm thấy hứng thú, hỏi: “Lạc Dương tam lâu, những lầu khác là lầu nào?”.

Bách Thuần đáp: “Lạc Dương có Lạc Dương Lâu mà danh vang thiên hạ, vì thế trong Lạc Dương thành, các cửa tiệm ăn theo vinh quang của Lạc Dương Lâu, đều mang thêm chữ Lâu. Trong các lầu, đứng đầu đương nhiên là Lạc Dương Lâu, tiếp đó là Hồng Diệp Lâu của bọn tôi, Ban Trúc Lâu đứng thứ ba, nhưng cũng khó mà so sánh. Công tử hôm nay tâm tình rất tốt đó!”.

Khâu Cửu Sư cười tươi thốt: “Tâm tình của ta quả không tệ. Không giấu Bách Thuần, vừa rồi Khâu Cửu Sư ta phá lệ lần đầu tiên dùng cơm với một cô nương, Bách Thuần khiến ta cảm thấy thì ra nhìn người ta ăn cũng có thể vui vẻ như thế, sinh thú dạt dào”.

Bách Thuần lúng túng khẽ cúi đầu, giọng nũng nịu: “Công tử cứ trêu chọc nô gia, lúc tôi đang ăn là khó coi nhất đấy”.

Khâu Cửu Sư cười khà khà thốt: “Đương nhiên không phải như thế, lời của ta là thực lòng”.

Bách Thuần nhìn hắn, nhẹ nhàng nói: “Nếu như từ lúc đầu thái độ của công tử giống như hiện giờ, Bách Thuần tuyệt không thể sinh lòng oán giận, công tử rốt cuộc có tâm sự gì?”.

Khâu Cửu Sư muốn nói, đột nhiên lại không bật ra lời. Chính là thiên ngôn vạn ngữ, không biết nói từ đâu.

o0o

Cô Nguyệt Minh bước vào sảnh đường của Phong Trúc Các, có một người đang ngồi bên bàn đặt ở giữa sảnh, mặt hướng ra cửa, ánh mắt sáng rực đang dò xét y.

Đó là một đôi mắt rất đặc biệt, ẩn chứa vẻ lãnh tĩnh thần bí khôn lường, nhưng tuyệt không phải lạnh lùng, không có chút hung ác ngoan độc, sự linh hoạt vô hình thấp thoáng trong đôi mắt đó, có thể tùy tâm biến hóa, khiến y không thể nắm bắt được suy nghĩ chân chính trong lòng hắn. Đó là đôi mắt siêu việt không thể hiểu nổi, giống như vĩnh viễn đang theo đuổi thứ gì đó mà người khác không thể biết được.

Con người thật của Ngũ Độn Đạo có mỵ lực hơn nhiều so với hắn trên cáo thị treo thưởng. Hắn tuy ngồi yên không động, Cô Nguyệt Minh lại nhìn ra hắn không động thì thôi, động thì linh hoạt như thỏ cáo xảo quyệt, cho dù võ công có cao hơn hắn, thậm chí người đông thế mạnh, muốn bắt được hắn vẫn không phải chuyện dễ.

Ô Tử Hư vui vẻ nói: “Lão bằng hữu của ta đến rồi. Cô huynh mời ngồi”.

Cô Nguyệt Minh ngồi xuống đối diện hắn, tháo bội kiếm xuống, đặt trên mặt bàn, hờ hững nói: “Ta là lão bằng hữu của ngươi sao?”.

Ô Tử Hư cười khì khì: “Bọn ta không những là lão bằng hữu, còn là trời sinh một đôi. Cô huynh là quan chuyên bắt đạo tặc, tiểu đệ là trộm trong trộm, nghề nghiệp của mỗi người đều xác lập được vị trí tối cao. Ông trời đã an bài như thế, đương nhiên là chú định bọn ta phải đối đầu, chỉ không tưởng là dưới tình huống thế này”.

Cô Nguyệt Minh không tỏ vẻ gì, đổi chủ đề hỏi: “Vì sao ngươi lại làm như thế? Mạo danh Lang Canh khẳng định là một lựa chọn ngu xuẩn”.

Cô Nguyệt Minh không tỏ vẻ gì, đổi chủ đề hỏi: “Vì sao ngươi lại làm như thế? Mạo danh Lang Canh khẳng định là một lựa chọn ngu xuẩn”.

Ô Tử Hư lộ thần sắc đành vậy, nói: “Lúc đó ta vì gấp gáp nhập Lâu, bốn chữ Họa Tiên Lang Canh buột miệng nói ra, sau đó nghĩ ra bọn gác cửa làm sao biết Lang Canh là tên rác rưởi nào, nói Canh Lang hay Lang Canh có gì khác nhau, cuối cùng vẫn là dùng ngân lượng mở cửa. Ài! Lang Canh là tên què, chỉ cần Cô huynh có nghe qua chuyện này, thì có thể vạch trần ta. Ta thật thất sách, giống như bị quỷ mê vậy”.

Cô Nguyệt Minh lạnh nhạt thốt: “Ngươi nhiều nhất chỉ có thời gian hơn mười ngày, với sự thận trọng của Nguyễn Tu Chân, nhất định sẽ nghĩ cách tìm xem ở kinh thành có nhân vật nào có ngoại hiệu như thế không”.

Ô Tử Hư vui mừng: “Như thế Cô huynh đã quyết định che giấu cho ta”.

Cô Nguyệt Minh hời hợt thốt: “Ta chưa từng quản chuyện vớ vẩn của người khác. Chuyện của ngươi ta không thể nhúng tay, không thể vạch trần ngươi, nhưng cũng không thể chứng thực ngươi là Lang Canh”.

Ô Tử Hư ngạc nhiên: “Đã là như thế, Cô huynh cứ xem như chưa từng nghe qua Lang Canh, càng không cần đến gặp ta, để tránh chuốc lấy phiền phức không đáng, thêm một chuyện không bằng bớt một chuyện”.

Cô Nguyệt Minh nói: “Ta thích làm gì thì làm, ta không rảnh quan tâm người khác nghĩ thế nào”.

Ô Tử Hư bị tắc lời.

Cô Nguyệt Minh trầm ngâm chốc lát, tiếp: “Ta đến gặp ngươi, là vì muốn biết rõ một việc”.

Ô Tử Hư ngơ ngác hỏi: “Là chuyện gì chứ?”.

Hai mắt Cô Nguyệt Minh phát ra ánh sáng kỳ dị, định thần chăm chú nhìn hắn, từ từ nói từng chữ: “Tác phẩm của ngươi treo trong chỗ ở của Bách Thuần, trong bức vẽ là mỹ nữ ngồi trên chiến xa cổ, phải chăng đúng có người đó, nàng ta hiện tại ở nơi nào?”.

Câu cuối cùng vừa nói xong, cuồng phong bất ngờ mãnh liệt thổi đến, từ các phương hướng khác nhau cuộn xoáy tốc qua cửa sổ tiến vào sảnh, ngoài Các cây cối lắc lư, thiên địa biến sắc, chim muông kinh hãi bay tán loạn. Hai người ngươi nhìn ta, ta nhìn ngươi, đều sinh ra cảm giác khác thường.

o0o

Mưa cứ vãi hạt xuống, lúc bắt đầu còn lưa thưa, đột ngột ào xuống như trời sập, mưa càng lúc càng lớn không thể chống đỡ, ngoài lầu biến thành một thế giới mênh mông nước.

Khâu Cửu Sư thở ra một hơi.

Bách Thuần u uẩn hỏi: “Thật khó nói như thế sao?”.

Khâu Cửu Sư gật đầu nói: “Đúng là như thế, vì ta nói ra, sợ nàng sẽ cho rằng ta bị điên, hoặc là Nguyễn Tu Chân bị điên rồi”.

Bách Thuần chấn động tinh thần, đôi mắt đẹp sáng lấp lánh, thốt: “Thì ra thú vị như thế. Mau nói đi, tôi thích nhất nghe chuyện hoang đường ly kỳ. Càng hoang đường kỳ dị, càng hay”.

Khâu Cửu Sư phát giác một mặt khác ẩn trong tâm hồn Bách Thuần, luôn truy cầu kích thích, nói chuyện với nàng tuyệt không hề cảm thấy buồn chán. Mưa ngoài lầu càng lúc càng lớn, vạn vật đều bị trùm dưới màn mưa, dường như chỉ có hiên lầu của bọn họ là tách biệt, còn Lạc Dương thành chỉ còn hai người bọn họ, mọi chuyện khác không còn quan trọng nữa. Đột nhiên, hắn cảm thấy nói gì cũng chẳng hệ trọng, chỉ cần đủ kích thích là khiến Bách Thuần thấy hứng.

Khâu Cửu Sư không nhìn ra ngoài nữa, đưa mắt qua Bách Thuần, nhận ra khát vọng và nỗi trông chờ của nàng, trầm giọng: “Nếu phải dùng lời đơn giản nhất để hình dung, đó là ta và Tu Chân đang đối kháng với một tấm lưới số phận giăng khắp thiên địa do một bàn tay vô hình thao túng, mỗi một người bên cạnh ta, đều có thể là cá trong lưới. Nhưng tình hình thế nào chỉ có ta và Tu Chân biết được, người khác cho dù ba đầu sáu tay, thông minh như Ngũ Độn Đạo, Cô Nguyệt Minh, vẫn chỉ là con cá đáng thương vô tri trong lưới mà thôi”.

Sắc mặt Bách Thuần chuyển tái, thốt: “Bách Thuần nghe huynh nói mà lòng phát rét”.

Khâu Cửu Sư cười khổ: “Ta có nên nói tiếp không?”.

Bách Thuần rạo rực: “Đang nói hay như thế, đương nhiên phải nói tiếp. Vì sao các người có thể có ý nghĩ đó, các người từ đâu có được suy luận ly kỳ thế này?”.

Khâu Cửu Sư lập tức thay đổi cách nhìn đối với sự nhạy bén của nàng, ngạc nhiên hỏi: “Bách Thuần thật hiểu ta đang nói gì?”.

Bách Thuần nguýt hắn: “Có gì khó hiểu đâu. Nói mau! Các người dựa vào căn cứ gì?”.

Khâu Cửu Sư thốt: “Chủ yếu là căn cứ vào hai chuyện. Đầu tiên là Tu Chân trong mấy ngày đều bốc quẻ, quẻ tuy khác nhau, nhưng kết quả đều giống nhau, hiển thị lệ quỷ quấy phá. Tiếp đến bọn ta thu được một tin tức, đó là một kẻ bề ngoài giống Ngũ Độn Đạo bằng vào một lượng bạc trong tay, ở đổ quán trong một thị trấn phía nam Động Đình thắng liền bảy ván, khiến người của đổ quán phải ra mặt dụng thuật, thế nhưng đều bại trận, để cho hắn thắng năm trăm lượng bạc rồi nghênh ngang bỏ đi. Tu Chân vì thế sinh nghi, đến đổ quán đó điều tra xem người của đổ quán thua như thế nào. Ta thì đến Lạc Dương gặp Tiền Thế Thần, nguyên nhân là vì cho rằng bảo vật truyền gia Thiên Nữ Ngọc Kiếm của Tiền Thế Thần, có thể là một mục tiêu của Ngũ Độn Đạo. Ngày Bách Thuần bị mấy tên Lạc Dương lục công tử gì đó ngăn chặn xe ngựa, Tu Chân cũng vừa đến Lạc Dương, ở tại hiên lầu này tường thuật kết quả điều tra cho ta nghe”.

Bách Thuần nhíu mày, ngưng thần nhìn hắn, chầm chậm lắc đầu nói: “Tôi vẫn không minh bạch!”.

Bách Thuần nhíu mày, ngưng thần nhìn hắn, chầm chậm lắc đầu nói: “Tôi vẫn không minh bạch!”.

Khâu Cửu Sư thốt: “Chuyện này vượt khỏi lẽ thường, thực không dễ hiểu. Trước tiên nói về kết quả điều tra của Tu Chân, đó là cao thủ đổ thuật của đổ quán giống như bị quỷ mê, rõ ràng nên ném ra điểm số này, lại ném ra điểm số khác, Tu Chân do đó đưa ra kết luận trong cõi U minh có một địch nhân vô hình, đang bố trí một cục thế số phận. Cục thế này lấy Ngũ Độn Đạo làm trung tâm, bao gồm tất cả những người có quan hệ với Ngũ Độn Đạo”.

Bách Thuần hít sâu một hơi: “Thế gian lại có chuyện kỳ quái như thế? Nếu như các người không phải lo lắng thái quá, thì chuyện này vừa khủng bố lại vừa kích thích, hơn nữa không phải sức người có thể kháng cự. Nhưng chuyện này có quan hệ gì đến tôi và huynh chứ?”.

Khâu Cửu Sư đáp: “Chính vào lúc ta từ nơi này nhảy xuống đường, Tu Chân đột nhiên tỉnh ngộ, Lạc Dương lục công tử vì sao không ngăn cản Bách Thuần sớm một chút, hoặc chậm một chút, lại cứ phải xảy ra trước Ban Trúc Lâu, khiến bọn ta không thể nhắm mắt làm ngơ, điều này hiển thị tên địch nhân vô hình đó, ở trong tối thao túng tất cả, dẫn dắt phương hướng phát triển của sự việc theo ý y. Cục thế này cứ từng vòng từng vòng đan cài vào nhau, chỉ cần bọn ta có thể phá hủy một mắt xích trong đó, có thể phá cả cục thế số phận này, tất cả sẽ quay về nằm trong sự khống chế của bọn ta”.

Bách Thuần hít vào một làn khí lạnh: “Nghe huynh nói mà tôi sởn gai ốc. Các người cho rằng tương ngộ giữa bọn ta là một mắt xích trong cục thế mệnh vận đó, thế nhưng tôi có thể có tác dụng gì chứ?”.

Khâu Cửu Sư đáp: “Chí ít Bách Thuần cũng tranh thủ nới rộng kỳ hạn tám ngày cho Ngũ Độn Đạo. Cho đến lúc này, bọn ta vẫn không nhìn ra được cả sự bày bố của y, chỉ biết rõ là địch nhân vô hình đó đang đứng về phía Ngũ Độn Đạo. Còn bọn ta đang từng bước từng bước bị y dẫn vào đường chết”.

Bách Thuần nhíu mày: “Huynh đã nghĩ rằng phải phá cục thế này, vì thế sai hẹn không đến gặp nô gia. Ài! Bách Thuần không biết nên giận hay là đồng tình với huynh đây. Nói tôi biết, Ngũ Độn Đạo đối với huynh thật trọng yếu như thế sao? Mọi thứ khác đều có thể bỏ qua hết?”.

Khâu Cửu Sư như quên mất ngoài lầu mưa gió cuồng bạo đang tàn phá Lạc Dương thành, hai mắt bừng lên ánh sáng lạ thường, giọng nói vang vang: “Ta và Tu Chân trước khi gia nhập Đại Hà Minh đã sớm quen biết nhau, còn có cùng mục tiêu chí hướng. Tu Chân nghiên cứu phương pháp bình loạn tạo an, ta thì học tập binh pháp võ công. Bọn ta không có dã tâm xưng vương xưng đế, chỉ hy vọng có thể lập lại trật tự, giúp quốc gia an bình thịnh vượng. Muốn đạt được mục tiêu này, cần phải có lực lượng hùng hậu, đây là nguyên nhân bọn ta gia nhập Đại Hà Minh”.

Bách Thuần vui vẻ nói: “Người có đại chí đâu đâu cũng thấy, nhưng người như công tử và Nguyễn tiên sinh, Bách Thuần lần đầu gặp được. Thế nhưng tôi không phải đã tỏ rõ lập trường sao? Bách Thuần liệu có gây trở ngại cho con đường đại nghiệp của công tử không?”.

Khâu Cửu Sư than: “Tình huống há đơn giản như thế, ở mỗi tình huống, đều có xuất hiện vấn đề”.

Ngưng một chút rồi tiếp: “Có mấy lời ta thaật không muốn nói ra, sau khi nói, quan điểm và ấn tượng của Bách Thuần đối với ta có thể vĩnh viễn không thể hồi phục được giống như lúc trước”.

Bách Thuần rất hứng thú hỏi: “Huynh dường như là muốn chủ động giới thiệu khuyết điểm của bản thân, đúng không?”.

Khâu Cửu Sư nhìn ra thế giới bên ngoài lầu đang bị màn nước ngăn cách, giọng tràn đầy cảm khái: “Đến sau khi ta đã chọn con đường phải đi, liền biết cuối cùng sẽ xảy ra tình huống trước mắt --- đối diện nữ tử có thể khiến mình động tâm, nhưng lại vô phúc hưởng thụ ân tình mỹ nhân”.

Bách Thuần vui vẻ nói: “Tôi chưa từng nghe qua lời tỏ tình bi tráng như thế, vấn đề của công tử rốt cuộc nằm ở chỗ nào?”.

Ánh mắt Khâu Cửu Sư quay lại trên người nàng, hai mắt sáng lên, trầm giọng thốt: “Sau khi ta nghiên cứu qua các trận chiến lớn nhỏ từ xưa đến nay, rút ra một kết luận, đó là chiến tranh tuyệt đối không dành cho kẻ nhát gan hay đạo đức. Bản chất chiến tranh vốn vô tình, chỉ có thể dùng bộ óc, không thể dùng cảm tình. Đơn cử một tình huống, ví như trong chiến tranh, ta và Tu Chân mỗi người lãnh một nhánh bộ đội, ở vị trí khác nhau giao phong cùng địch nhân, nếu như chiến thắng trận chiến đó, thắng lợi cuối cùng sẽ thuộc về bọn ta. Còn phương pháp đánh thắng, chỉ có một, đó là ta cần phải chấp nhận hy sinh mình cùng bộ đội, để giành được thắng lợi cuối cùng, ta sẽ phải không chút do dự mà làm như thế. Nhưng nếu khi đó Khâu Cửu Sư ta có vướng víu trong lòng, sinh ra do dự, đến mức đánh mất cơ hội tốt, thì sẽ thua trận chiến đó. Bách Thuần nàng hiểu chưa? Nếu nàng trở thành nữ nhân của ta, ta không thể không suy nghĩ cho nàng”.

Bách Thuần như có suy tư, nhìn hắn gật đầu nói: “Tôi bắt đầu có minh bạch. Nhưng tôi tin rằng trên chiến trường không có ai là đối thủ của huynh, huynh căn bản không thể gặp phải dạng tình huống đáng sợ đó”.

Khâu Cửu Sư cười khổ: “Bách Thuần nàng sai rồi, loại tình huống như thế sẽ sớm xuất hiện, chỉ là nàng chưa phát giác thôi!”.

Bách Thuần khẽ run thân kiều, hoa dung trắng nhợt, hỏi: “Huynh là chỉ Ngũ Độn Đạo?”.

Khâu Cửu Sư nhắm đôi mắt hổ, sau một hồi lại mở mắt thốt: “Bách Thuần đúng là băng tuyết thông minh. Ta hiểu Bách Thuần, nàng là thương tiếc tài năng của Ngũ Độn Đạo. Nói thẳng ra, nếu như ta có quyền lựa chọn, ta tuyệt không đụng đến nửa sợi lông trên người hắn. Thế nhưng ta không có chọn lựa khác, đây không phải là vấn đề ai đúng ai sai, hay là tội của Ngũ Độn Đạo chắc chắn phải chết hay không. Mà là để đạt đến thắng lợi cuối cùng, bất kỳ ai cũng có thể bị hy sinh. Ngũ Độn Đạo đã biến thành một nhân vật quan trọng như thế, vì mục tiêu lớn phía trước, bọn ta cần phải giết Ngũ Độn Đạo. Bách Thuần hiểu không?”.

Sắc mặt Bách Thuần càng tái, nói không ra lời.

Khâu Cửu Sư đau thương thốt: “Đây là việc trái lương tâm đầu tiên bình sinh ta phải làm. Kẻ nên chết là đứa con bất hiếu của bang chủ bọn ta, tuyệt không phải Ngũ Độn Đạo. Thế nhưng trừ phi ta vứt bỏ con đường ta đã chọn, bằng không ta chỉ có một lựa chọn. Ta có thể nói với Bách Thuần, trong chuyện này ta tuyệt không thể thay đổi. Bách Thuần có thể tiếp nhận một con người như ta không?”.

Bách Thuần cắn môi, thấp giọng: “Huynh không nhận ra đây giống như sự sắp đặt của số mệnh sao? Vì sao huynh không đi đối kháng nó, tìm ra một phương pháp có thể lưỡng toàn kỳ mỹ?”.

Khâu Cửu Sư gật đầu đáp: “Nếu cái đầu của Nguyễn Tu Chân vẫn không nghĩ ra một cách lưỡng toàn kỳ mỹ, trên thế gian khó có thể tồn tại một phương pháp như thế. Bách Thuần trở về đi! Hãy tìm cách quên ta. Khâu Cửu Sư ta có thể sẽ phá hoại cuộc sống của nàng. Nàng có thể hận ta, như vậy cũng tốt, ta căn bản không kết duyên cùng nàng được”.

Mưa lớn tiếp tục tàn phá Lạc Dương thành.

- o O o -


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận