Ung Dung Ném Bút


Editor: Trịnh Phương.


Lúc ăn cơm, bởi vì tâm tình của Lăng Tị Hiên rất tốt, hai ngày trước anh lại không ăn gì, cho nên ăn như hổ đói, nhưng vẫn không quên gắp thức ăn cho Lâm Dung. Nhìn dáng vẻ ăn cơm của anh, Lâm Dung biết hai ngày nay anh nhất định không ăn cơm đàng hoàng, vừa cảm thấy buồn cười, lại cảm thấy thương: "Ăn chậm một chút, không ai giành với anh." Nói xong liền gắp thức ăn Lăng Tị Hiên thích cho anh.


Lăng Tị Hiên cười xin lỗi: "Ừ." Nói xong liền gắp càng cua hấp Lâm Dung thích ăn vào trong bát của cô.


Cơm nước xong, Lâm Dung mệt mỏi, muốn ngủ. Vì vậy, Lăng Tị Hiên tìm một khách sạn, thuê một gian phòng ngắn hạn. Lâm Dung giống như không biết chuyện cô và Lăng Tị Hiên, một nam một nữ lại thuê một gian phòng ngắn hạn ở trong mắt người khác có ý vị như thế nào, cho nên khi nhìn thấy nụ cười có ý tứ sâu xa của nữ nhân viên phục vụ thì có chút nghi ngờ, nhưng chắc chắn là Lăng Tị Hiên có biết, hơn nữa là anh cố ý thuê phòng. Vừa vào phòng, Lâm Dung lập tức hỏi anh: "Em cảm thấy nụ cười của cô nhân viên kia có chút kỳ quái, có phải em có chỗ nào kì lạ không?"


Lăng Tị Hiên thiếu chút nữa bật cười, trong lòng nghĩ Lâm Dung quả nhiên rất đơn thuần: "Không có không có, là cô ta có vấn đề. Ngủ đi, anh chuẩn bị trước, một giờ sau gọi em dậy, được không?"


"Vâng, em đi ngủ nha."


Sợ điện thoại di động vang lên sẽ quấy nhiễu giấc ngủ của Lâm Dung, Lăng Tị Hiên lấy điện thoại di động ra muốn tắt đi, Lâm Dung thấy được lại đột nhiên gọi anh: "Ai, anh chừng đổi điện thoại di động từ khi nào vậy?" Cô nhớ, hai ngày trước Lăng Tị Hiên đâu có dùng cái này?


"A, mới vừa đổi, cái đó hỏng rồi." Lăng Tị Hiên nói. Ngày đó, khi nhận điện thoại của mình từ Lâm Dung thì bản thân đã làm rơi vỡ, cho nên anh lại đi mua một cái khác.


"Oh, em muốn chơi một chút, bên trong có trò chơi không?" Lâm Dung một lòng chỉ nghĩ tới chơi, cũng không hỏi anh xem tại sao điện thoại lại hỏng.


Lăng Tị Hiên không nhịn được cười: "Có, em chơi đi, mật mã giống với trước kia." Nói xong liền đưa di động đưa cho cô. Mật mã là sinh nhật của Lâm Dung. Thật may là Lâm Dung không hỏi anh tại sao điện thoại bị hỏng, nếu không anh thật đúng là không biết nên nói gì.


Lâm Dung lấy di động chơi trò chơi một lúc, lại nhìn tin nhắn của Lăng Tị Hiên, điện thoại di động của anh là hai sim, cho nên có hai số, một số trong đó là số di động mà anh nói với cô ngay từ đầu, một cái khác là tự nói với mình chính. Lâm Dung nhìn mục tin nhắn của sim hai xong liền lấy làm kinh hãi —— trong mục tin nhắn chỉ có một mình cô, danh sách cuộc gọi cũng chỉ có số điện thoại của cô, trong mục tin nhắn cũng chỉ có tin nhắn của cô. Cô không nhịn được mà hỏi Lăng Tị Hiên: "Lăng Tị Hiên, số điện thoại trong sim hai của anh chỉ có một mình em biết sao?"


"A, ừ." Lăng Tị Hiên quay đầu lại cười cười: "Sao vậy?"



"Ngay cả chú và dì cũng không biết sao?"


"Đúng vậy, không biết, bọn họ muốn tìm anh thì không phải còn có một số khác sao?" Lăng Tị Hiên thêm cái sim này chính là vì muốn liên hệ với Lâm Dung dễ dàng hơn, không muốn bị người khác quấy nhiễu.


"Nhưng tại sao vậy?" Hỏi vấn đề này có chút ngu. Không phải Lâm Dung không hiểu là chuyện gì xảy ra, là cô không tin quá tin tưởng.


Lăng Tị Hiên cười đi tới bên giường Lâm Dung ngồi xuống: "Số này sẽ luôn luôn hoạt động, như vậy em tìm anh sẽ dễ hơn một chút. Hơn nữa, anh cũng không cần lo lắng có người khác quấy rầy anh."


"A, thế nhưng thật lãng phí."


Lăng Tị Hiên cười: "Không có gì, anh có thể chi trả phí điện thoại di động của mình." Anh biết bản thân gửi rất nhiều tin nhắn cho Lâm Dung—— riêng mỗi ngày đã có hơn mười, thậm chí trên trăm tin nhắn, còn chưa kể tới chuyện gọi điện thoại, nhưng đối với việc một tháng mình rốt cuộc tiêu hết bao nhiêu tiền điện thoại, anh một chút khái niệm cũng không có.


"Hừ, sa đọa." Lâm Dung nhỏ giọng nói, nhưng lại vẫn bị Lăng Tị Hiên nghe được. D*Đ×L»QĐ


"Lá gan em thật không nhỏ nhỉ? Lại dám mắng anh, có còn muốn ngủ hay không vậy?" Lăng Tị Hiên biết Lâm Dung sợ nhất nhột, cho nên xuất ra đòn sát thủ của anh.


"A, không cần, em sai rồi, em sai rồi!" Lâm Dung sợ nhất chính là bị người khác cù, cho nên vừa nghe thấy lời ấy liền không nhịn được khẩn trương.


"Biết sai rồi?"


"Ừ, biết biết."


"Nói đi, tại sao nói xin lỗi?" Lăng Tị Hiên chắc chắn sẽ không bỏ qua bất kỳ một cơ hội nào để bắt nạt Lâm Dung.



Lâm Dung biết Lăng Tị Hiên có ý gì, không thể làm gì khác hơn là ngồi dậy nhẹ nhàng hôn Lăng Tị Hiên một cái: "Ừm, như vậy được chứ?"


"Không còn sớm nữa, ngủ đi, buổi chiều còn phải đi chơi. Nghỉ ngơi cho tốt." Lăng Tị Hiên đắp chăn lên giúp cô—— máy điều hòa trong phòng mở nhiệt độ rất thấp, anh sợ Lâm Dung bị cảm.


Lăng Tị Hiên lên mạng một lát, tra xét những kiến thức chính mình gặp phải mà không biết trong hai ngày nay —— đây là một thói quen của anh. Cứ vài ngày anh sẽ làm việc như vậy một lần. Sau khi Lâm Dung qua lại cùng anh được một khoảng thời gian thì từ từ phát hiện Lăng Tị Hiên tựa như một thần nhân*, giống như vấn đề nào mình gặp phải thì anh cũng đều biết, rất nhiều chi tiết nhỏ trong cuộc sống thể hiện kiến thức của anh rất phong phú, vì vậy cô bội phục không thôi, không biết để đạt được đến mức này, Lăng Tị Hiên đã mất bao nhiêu công sức. Hơn một giờ sau, anh quay đầu lại xem một chút. Lâm Dung đang ngủ say. Đang nghĩ xem có nên gọi cô dậy hay không, điện thoại Lâm Dung vang lên —— là chuông báo thức cô đã đặt, khi ở trường vẫn luôn là một giờ rưỡi thì phải.


Lâm Dung dụi mắt ngồi dậy, Lăng Tị Hiên tỉ mỉ đưa một chiếc khăn lông ướt cho Lâm Dung lau mặt một chút: "Nghỉ ngơi xong rồi sao? Chúng ta đi ra ngoài?"


"Ừ."


Khi đến trước cửa khách sạn, quản lý đột nhiên gọi Lăng Tị Hiên lại: "Ngài Lăng, xin chờ một chút, ở đây còn có bốn mươi đồng tiền cần trả lại cho ngài!"


Lăng Tị Hiên buồn bực: "Hả? Trả tiền thừa như thế nào vậy?" Di5enđ$anl#equ&yd&on


Quản lý xinh đẹp của khách sạn cười cười, giải thích: "Vừa rồi là nhân viên phục vụ của chúng tôi không đúng, cô ấy thu của ngài phí áo mưa an toàn theo thói quen, nhưng ngài giống như không có dùng, cho nên......"


Trong lòng Lăng Tị Hiên âm thầm kêu khổ: Lần này Lâm Dung khẳng định biết.


Quả nhiên, Lâm Dung nghe nói như thế, thoáng chốc hiểu được tại sao vừa rồi nhân viên phục vụ lại nhìn mình cười đến ý vị sâu xa như vậy, còn hỏi mình bao nhiêu tuổi. Nghĩ tới đây, Lâm Dung ngẩng đầu nhìn nhân viên phục vụ thì đúng lúc người ta cũng nhìn cô, mặt của Lâm Dung đỏ như quả táo chỉ trong một giây đồng hồ. Không thể làm gì khác hơn là hung hăng nhìn chằm chằm Lăng Tị Hiên, đồng thời xuống tay, không hề lưu tình mà dùng sức bấm xuống.


Mua phiếu xong, hai người liền bắt đầu đi vào trong động đá vôi. Bên trong quả thật mát lạnh thoải mái, thậm chí còn có chút lạnh, nhưng cũng rất nhiều người, đoán chừng là tất cả mọi người đều không chịu nổi nhiệt độ trong trung tâm thành phố. Hai người không muốn nán lại ở nơi có nhiều, cho nên liền đi dọc theo lối đi rất nhỏ tới một hang động rộng rãi, bên trong vẫn chưa có người nào, cho nên hai người ngồi ở bên trong.



"Lạnh không?" Lăng Tị Hiên thấy Lâm Dung ôm cánh tay, hỏi cô.


"Tạm được, không phải rất lạnh, như vậy vừa đúng."


"Vậy thì tốt, nơi này nhìn đẹp không?"


"Ừ, rất đẹp. Sao trước kia em lại không biết thành phố này có một khu hang động rộng như vậy nhỉ?" Cho tới bây giờ Lâm Dung cũng chưa từng nghe nói qua.


"Là vừa phát hiện, hang động đá vôi chúng ta vừa đi qua có một vài thạch nhũ rất dài, em thấy chưa?"


"Thấy được, nhìn rất đẹp." Lâm Dung gật đầu: "Sao vậy?"


"Cục du lịch thành phố tốn khoảng một tỷ nhân dân tệ để bảo vệ chúng, chính là vì lo lắng nếu mấy khối thạch nhũ đó bị hỏng thì sẽ ảnh hưởng tới giá trị du lịch." [email protected]…uy%don


"Oa, vậy có phải tốn hơn mấy triệu tiền bảo hiểm không?"


"Đúng vậy, cho nên vé vào cửa hiện tại mới có thể đắt như vậy. Như vậy đi, khi ra ngoài, chúng ta lại chụp hình vài phiến."


"Không được, quá nhiều người, chúng ta căn bản là không chen được." Lâm Dung đặc biệt sợ trường hợp nhiều người chật chội.


"Đứa ngốc, dĩ nhiên sẽ không  chen lấn khi còn có nhiều người. Chờ hết giờ du lịch thì chúng ta đi vào một mình, không phải là chỉ có hai người chúng ta rồi sao?" Lăng Tị Hiên cười sờ sờ đầu Lâm Dung. Tóc Lâm Dung rất mềm, rất mượt, tay Lăng Tị Hiên trượt xuống theo tóc của cô, cảm thấy sợi dây chuyền ở cổ Lâm Dung có chút kỳ quái. Anh vừa cầm lên nhìn, quả nhiên không phải là sợi trân châu đến mình đưa cho Lâm Dung, mà là một sợi dây chuyền bằng bạc khác, cũng rất đẹp. Lăng Tị Hiên chơi đùa sợi dây chuyền đó, hỏi Lâm Dung: "Sợi dây chuyền này ở đâu ra vậy? Em rất thích sao?"


"Đúng vậy, cái này rất đẹp." Lâm Dung vẫn không biết gì, dõng dạc nói. Cô căn bản không nghe ra mùi vị ê ẩm trong giọng nói của Lăng Tị Hiên. Lúc ở Thanh Đảo, Lăng Tị Hiên vẫn lo lắng Lâm Dung sẽ không thích, tốn mất mấy ngày mới chọn trúng một sợi dây chuyền cho cô, nhưng Lâm Dung vậy mà không mang. Cho dù không thích, ít nhất cô cũng phải quan tâm tới tâm tình của anh chứ?


"Em tự mua sao? Mua lúc nào?" Lăng Tị Hiên nhíu nhíu mày, anh nhớ rằng trước kia Lâm Dung không có cái này.


"Không phải, là người khác tặng."



"Cái gì? Là ai tặng? Nam hay nữ?" Chân mày càng nhíu thật chặt, giọng điệu cũng thay đổi: "Chiếc dây chuyền anh mua cho em đâu? Tại sao không mang?"


Bây giờ Lâm Dung mới hiểu ra là Lăng Tị Hiên đang ghen, không nhịn được cười: "Anh biết cái gì nha, đây là đồ dì tặng cho em. Ngày đó, khi em đi dạo phố cùng dì, nhìn thấy sợi dây chuyền này ở cửa hàng bạc, em rất thích, dì liền mua tặng em."


"Oh......" Lăng Tị Hiên chợt hiểu ra, trái tim cũng không khỏi nới lỏng, nhưng còn có chút không hiểu: "Vậy tại sao không mang sợi dây chuyền trân châu kia, không thích sao?"


"Không phải, cái đó em cũng rất thích, nhưng lúc mua em có mang chiếc đó, sau khi dì thấy liền bảo em đeo chiếc mà dì ấy mua, nếu không chính là trọng sắc khinh bạn." Lâm Dung không che giấu điều gì, nói hết cho Lăng Tị Hiên. die¼nd=anl~e£qu_yd€on


Giờ Lăng Tị Hiên mới hiểu được, thì ra là Lâm Dung lại bị kẹp ở giữa rồi, không nhịn được trêu chọc cô: "Vậy em cứ nghe lời bà ấy như vậy sao? Nếu anh không vui thì sao?"


"Sẽ không, em biết anh là người tốt nhất. Lăng Tị Hiên, anh nhất định sẽ giúp em, đúng không?" Lâm Dung lắc cánh tay của anh làm nũng.


"Không được, em phải đeo chiếc mà anh tặng, nếu mẹ anh có hỏi thì anh sẽ giải thích với bà." Lăng Tị Hiên căn bản không chịu nổi khi Lâm Dung làm nũng, đã sớm mềm lòng, nhưng còn chưa buông tha một tia hi vọng.


"Vậy lần sau, khi cùng đi đến nhà anh thì em sẽ mang cái đó, được không?"


"Ừ, vậy cũng được."


Bởi vì quá lạnh, Lăng Tị Hiên lo rằng Lâm Dung sẽ bị cảm, cho nên hai người nhanh chóng ra ngoài. Bên ngoài có một công viên xây dựa vào núi, sau khi đi ra, Lăng Tị Hiên đưa Lâm Dung vào công viên.


Ăn cơm tối xong, Lăng Tị Hiên đưa Lâm Dung trở lại trường, hỏi cô:"Em không phải làm bài tập chuẩn bị cho ngày mai sao?" Anh biết Lâm Dung vẫn lo lắng, cho nên nhất định phải quan tâm tới việc học tập của cô.


"Ừ, em......" Lâm Dung không biết nên nói gì, cô quan tâm tới học tập, nhưng cũng biết Lăng Tị Hiên hi vọng mình có thể ở cùng với anh. Thật ra thì công việc của anh rất bận, không riêng việc trong đoàn mình, những người lãnh đạo phía trên cũng rất coi trọng anh bởi vì Lăng Trung Thiên rất chú chó chuyện bồi dưỡng anh, thường cho anh xử lý một vài công việc tương đối trọng đại, cho nên anh thường sẽ có việc không làm xong. Cho dù như vậy, bởi vì muốn ở cùng cô, Lăng Tị Hiên cũng thường cố gắng giải quyết gấp bội công việc trong lúc Lâm Dung đi học, nắm bắt tất cả thời gian cùng cơ hội có thể ở cùng Lâm Dung. Tựa như cuối tuần này, Lâm Dung biết Lăng Tị Hiên muốn mình ở bên cạnh anh bao nhiêu, nhưng tất cả mọi người đều học tập, thậm chí có người còn học suốt đêm, cô luôn chơi thật sự là kỳ cục. Mặt khác, Lâm Dung căn bản không phải người làm chuyện xấu, mặc dù Lăng Tị Hiên đưa đề thi cho cô, cô chỉ cần làm xong đề thì sẽ không còn vấn đề, nhưng nếu như vậy thì cô sẽ bị chiều hư, chỉ có chăm chỉ học tập mới có thể khiến cô an lòng. Đau lòng cùng áp lực khiến cô không biết nên nói cái cho phải.


Nhìn ra sự lo lắng của cô, Lăng Tị Hiên đưa tay sờ sờ đầu Lâm Dung, an ủi cô: "Sao vậy? Muốn có được thành tích tốt, buổi sáng ngày mai nghiêm túc học, buổi tối cùng nhau ăn cơm, xem phim, được không?" Đối với chuyện học tập của Lâm Dung, Lăng Tị Hiên cũng không phải là thật sự quan tâm. Nói thật, hình thức ở chung của anh và Lâm Dung cũng không phải là dạng yêu đương thuần khiết như chỉ nắm tay, ôm nhau vài cái như sinh viên, anh đương nhiên hy vọng có thể nhanh chóng thấy được tiến triển thực tế với Lâm Dung. Nhưng bây giờ Lâm Dung vẫn chưa chuẩn bị tinh thần, hơn nữa mới vừa gây gổ, cho nên anh càng không dám hành động thiếu suy nghĩ.


"Ừ, được." Lâm Dung cảm kích nhìn anh. Lăng Tị Hiên thật sự là một người bạn trai hoàn mỹ.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận