Ung Dung Ném Bút


Edit: Nhật Dương


"Mình......" Lâm Dung không biết nên nói gì, cũng không biết nên bắt đầu nói từ đâu nên không thể làm gì khác hơn là nói: "Vẫn là các cậu hỏi đi, mấy chị gái, các chị hỏi cái gì em đều trả lời, nhất định biết gì đều nói hết không giấu diếm." Lâm Dung hiểu được đạo lý thẳng thắn được khoan hồng, chỉ không ngờ có một ngày cô phải dùng tới.


"Ừ, thái độ nhận sai rất tốt. Vấn đề thứ nhất, Lăng Tị Hiên có phải là vị giáo quan ngày đó đã nói chuyện với chúng ta trên sân tập hay không?"


"Đúng là anh ấy."


"Vậy rốt cuộc anh ấy là binh chủng gì? Năm nay bao nhiêu tuổi?" Giang sơn dễ đổi bản tính khó dời, đặc biệt là bản tính hoa si của mấy cô nữ sinh đại học.


"Anh ấy...... Không phải là binh lính, là một đoàn trưởng." Lâm Dung nói.


"À, có chuyện như vậy sao. Anh ấy thích cậu phải không?" Chữ “À” này giống với giọng điệu âm dương quái khí của Lăng Tị Hiên một tiếng trước như đúc.


"Ừ, hình như là vậy."


"Cái gì gọi là hình như là, có là có, không là không, nói rõ ràng!" Vưu Lệ liều mạng nhịn cười vỗ bàn một cái nhưng vẫn làm Lâm Dung sợ hết hồn. lqđ♠diễnđànlqđ


"Ừ, anh ấy nói có." Lâm Dung không thể làm gì khác hơn là nói rõ.


"Cậu đồng ý với anh ấy rồi phải không?"


"Không có, thật không có." Lâm Dung đều nhanh muốn khóc, "Mấy chị gái cho em ăn cơm trước được không? Em mời khách." Vốn đã hơn mười hai giờ cộng thêm khẩn trương nên Lâm Dung đã sớm đói bụng.


"Không được." Lần này Lâm Dung đã thấy được cái gì gọi là trăm miệng một lời —— không phải hai người mà là năm người, "Trước tiên nói rõ vấn đề rồi chúng ta lại cơm!"


"Quan trọng nhất là sao hôm đó cậu lại gạt tụi mình nói là cậu không có liên lạc với anh ấy? Có trai đẹp lại nghĩ tự mình độc hưởng cũng được nhưng làm gì mà không thẳng thắn thành khẩn như vậy?" Một đám đều có chút bất mãn.


Lâm Dung không biết nên nói gì, lúc này điện thoại trong tay Lý Tiểu Toàn lại vang lên.


Lý Tiểu Toàn liếc mắt nhìn tên người gọi tới, nhất thời trong mắt lóe ra một đạo ánh sáng, khóe miệng lại treo nụ cười nhìn như cực kỳ thuần lương, cô nàng nhấn phím hands-free sau đó để điện thoại ra giữa bàn, dùng ánh mắt ra hiệu cho Lâm Dung nói chuyện.



"Alô?" Lâm Dung bất đắc dĩ lên tiếng nhưng trong lòng lại lập tức cầu nguyện: nhanh mất tín hiệu, nhanh mất tín hiệu đi.......


"Dung Dung, ăn cơm chưa?" Một câu hỏi với giọng điệu tùy ý, cẩn thận nghe còn có thể nghe được tiếng ngón tay đang lật tài liệu cùng tiếng bút máy viết trên giấy, lúc này Lăng Tị Hiên đang làm việc. Nhưng một đám nữ sinh nghe được tiếng động như thế lại thiếu chút nữa ngã ngồi xuống đất —— đương nhiên một là vì tuyệt vọng còn lại là vì khiếp sợ.  diễnđàn!ê@úy+)ôn♥


"À, còn không có, lập tức sẽ ăn." Nghe Lăng Tị Hiên gọi cô như vậy, Lâm Dung đều muốn rớt nước mắt, trong lòng không khỏi âm thầm kêu khổ, nhìn mọi người xung quanh, tất cả đều không lên tiếng nhưng ánh mắt lại nhìn chằm chằm cô.


"Tan lớp trễ sao? Bây giờ đã hơn mười hai giờ rưỡi, có đói bụng không? Nhanh đi ăn chút gì đó đi." Giọng điệu ân cần mang theo chút trách cứ, đáng tiếc lúc này Lâm Dung không thấy được nét mặt của Lăng Tị Hiên, ngay lúc Lâm Dung nói "Còn không có" anh lập tức buông bút trong tay ra, chân mày cũng nhíu chặt lại —— bao tử Lâm Dung không tốt, sao lại không ăn cơm đàng hoàng chứ?


"Ừ, em biết rồi. Cái đó...... Em muốn ăn cơm." Đột nhiên Lâm Dung cảm thấy cô giống như mấy người bị một đám cao thủ bao vây ám sát trong tiểu thuyết cổ đại, nếu còn không cúp máy thì ánh mắt của một vòng người này có thể sẽ giết chết cô mất.


"À, vậy thì tốt, nhanh đi ăn cơm đi, chờ em ăn cơm xong anh lại gọi điện thoại cho em." Dường như Lăng Tị Hiên đã nghe ra gì đó, hỏi cô: "Đã xảy ra chuyện gì sao?"


Lâm Dung nào dám nói gì: "Không có việc gì, không có việc gì."


"Vậy thì tốt, chờ điện thoại của anh."


Vừa cúp máy thì điện thoại di động cũng bị Lý Tiểu Toàn cầm đi: "Lại cho cậu một cơ hội, nói thật, rốt cuộc cậu có đang nói chuyện yêu đương với anh ấy hay không?"


"Thật không có, mình không lừa các cậu, mình không có đồng ý với anh ấy nhưng anh ấy không nói muốn làm bạn với mình." Lâm Dung biết cô nói như vậy thì mọi người nhất định không tin, nói thật, chính cô đều không hiểu quan hệ giữa cô và Lăng Tị Hiên, là bạn tốt nhưng lại không chỉ là bạn bè bình thường.



"Cậu thề?" Bạn bè cùng phòng cũng nửa tin nửa ngờ, lời này nếu đổi lại là người khác nói ra thì khẳng định là bọn họ không tin nhưng một tháng tiếp xúc bọn họ cũng đều biết tính tình của Lâm Dung, cô ấy là người không thể làm dù chỉ là một chút chuyện xấu, thỉnh thoảng nói dối thì cũng bị lộ tẩy, nhìn cô ấy bây giờ đều muốn bị bức sắp khóc, không giống như đang nói dối.


"Mình thề."


"Nếu cậu đồng ý với anh ấy mà còn gạt tụi mình thì sẽ chết rất thảm đó." Giọng nói của Lý Tiểu Toàn mang theo một chút uy hiếp.


"Mình biết rõ, mấy chị gái, em không dám đâu."


"Từ lúc tựu trường tới giờ cậu vẫn ra ngoài ăn cơm, đều đi ăn với anh ấy sao? Những loại trái cây ăn ngon đó và mấy thứ khác đều là anh ấy đưa sao?" Đột nhiên Triệu Hân như nhớ ra gì đó, hỏi. ○(!.)?lqđ?☻


"Ừ, trên cơ bản là vậy" Lâm Dung nói, "Mình có thể ăn cơm chưa? Mình đói rồi."


"Được rồi, chúng ta vừa ăn vừa nói." Lý Tiểu Toàn gật đầu, mấy người nhanh chóng mua thức ăn trở lại.


"Nói thật, Dung Dung, sao cậu lại không đồng ý anh ấy? Mình cảm thấy anh ấy rất ưu tú đó." Chu Nguyệt vừa ăn cơm vừa hỏi cô.


"Đúng vậy đúng vậy, cậu xem anh ấy có nhiều tiền, nếu sau này cậu ở cùng với anh ấy, đoán chừng nhà cửa xe hơi đều đã có, hiện tại giá nhà ở cao như vậy, mua nhà rất khó đó, nếu là mình thì đã sớm đồng ý rồi." Triệu Hân gật đầu tán thành.


"Mình còn chưa suy nghĩ kỹ nên cứ từ chối trước." Đột nhiên Lâm Dung lại nói, "Mấy chị gái, chuyện này trăm ngàn lần đừng để người khác biết, mấy người trong phòng chúng ta biết là được rồi, mình sợ nhất là phiền toái với bị người khác bàn luận."



"Ai nha cậu yên tâm đi, tụi mình không có ngốc như vậy."


"Vậy có thể trả điện thoại lại cho mình không?" Lâm Dung nhớ Lăng Tị Hiên nói một lát nữa sẽ gọi điện thoại cho cô, cô không muốn điện thoại lại bị người khác nghe.


Lý Tiểu Toàn cười xấu xa: "Đưa cho cậu cũng được nhưng phải đồng ý với tụi mình một điều kiện."


"Điều kiện gì vậy?" Lâm Dung khẩn trương hỏi, dáng vẻ đáng thương tội nghiệp.


"Bắt Lăng Tị Hiên mời tụi mình một bữa cơm, vừa bắt đầu đã đối đãi với tụi mình như vậy, phải để cho tụi mình báo thù chứ?" Đến nay mọi người trong ký túc xá vẫn còn nhớ rõ tin nhắn kia của Lăng Tị Hiên.


"Nhưng bây giờ mình và anh ấy còn chưa có quan hệ gì, sao có thể mời ăn cơm được? Nếu không thì như vậy đi, chờ mình thật sự nói chuyện yêu đương lại mời có được hay không? Địa điểm tùy mọi người chọn."


"Đây là cậu nói đấy nhé?" Lý Tiểu Toàn cảm thấy như vậy cũng tốt nhưng vẫn không tin Lâm Dung.


"Mình bảo đảm."


"Tốt lắm." Lý Tiểu Toàn đưa di động cho Lâm Dung.


Vừa trở lại ký túc xá, Lăng Tị Hiên đã gọi điện thoại tới, Lâm Dung lập tức chạy ra ngoài ban công nghe điện thoại.


"Cơm nước xong rồi hả?"


"Ừ, vừa rồi em vẫn ở cùng với mấy bạn trong ký túc xá, anh gọi điện thoại cho em họ đều nghe thấy." Lâm Dung nói cho anh biết, "Điện thoại di động của em vẫn bị họ cầm."


"Nói như vậy thì họ đều biết hết rồi sao?" Lăng Tị Hiên cười cười, đã hiểu tại sao vừa rồi giọng điệu của Lâm Dung không được tự nhiên.


"Đúng vậy, mấy bạn ấy đều biết hết tất cả, từ chuyện anh lừa họ đến giờ, Lăng Tị Hiên anh nói nên làm sao bây giờ?" Lâm Dung nóng nảy hỏi anh.


Lăng Tị Hiên cười: "Biết rồi thì thôi còn có thể làm gì?" Bây giờ anh ước gì tất cả mọi người đều biết đấy.


"Thật đáng ghét, sao anh không lo lắng chút nào vậy?"


"Chuyện này có gì đáng lo lắng, họ sẽ không nói cho người khác biết, hơn nữa em cũng không có đồng ý với anh, bọn họ sẽ không nói em cái gì." Lăng Tị Hiên an ủi cô.


"Em cũng không biết mình lo lắng cái gì, luôn cảm thấy như đang làm chuyện trái lương tâm."


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận