U Minh Trinh Thám


- Như thế nào lại bị như vậy…Diệp Tiểu Manh nhẹ nhàng đưa tay phủ lên đôi mắt Minh Diệu:- Xảy ra chuyện gì, vừa rồi không phải còn hoàn hảo sao?Vài người bên cạnh đều không ai lên tiếng, Minh Diệu vì cứu Diệp Tiểu Manh đi vào lục mang tinh trận kỳ quái kia, sau khi Diệp Tiểu Manh gặp được kỳ tích đột nhiên lành lại vết thương, khi hắn quay trở về đôi mắt đã không còn nhìn thấy. Rất rõ ràng, ánh mắt của Minh Diệu là vì cứu Diệp Tiểu Manh nên mới biến thành như thế.- Bây giờ không phải là lúc nói chuyện này.Minh Diệu nhìn qua như thật lơ đãng nhẹ nhàng đẩy tay Diệp Tiểu Manh rời ra.- Lưu Nhân, tình huống chiếc thuyền thế nào?- Không có vấn đề, tùy thời đều có thể rời đi nơi này.Lưu Nhân hồi đáp.- Tốt lắm, chúng ta rời khỏi thị trấn này rồi nói sau.Minh Diệu hài lòng gật gật đầu. Nhưng tựa hồ hắn thật sự không thích ứng vì đôi mắt không nhìn thấy đường đi, dưới chân thoáng lảo đảo một chút, nhưng hoàn hảo vẫn còn có Diệp Tiểu Manh đứng một bên, tay mắt thật lanh lẹ đỡ lấy hắn không đến mức ngã sấp xuống.- Anh cũng muốn theo chúng tôi đi sao?Minh Diệu không cần dùng ánh mắt nhìn cũng có thể nghe được mùi vị huyết tinh trên người Lưu Thiên Minh, hắn quay đầu hỏi.- Các vị cứ đi thôi, tôi còn một chút việc riêng chưa làm xong.Lưu Thiên Minh lắc lắc đầu:- Vốn tôi ngửi được hương vị có vẻ đặc thù của nơi này, muốn đi tới tìm kiếm đồng bạn của tôi, kết quả lại phát hiện không phải trạng huống mà tôi nghĩ. Ta muốn lưu lại nhìn kỹ xem một chút, có lẽ sẽ còn có phát hiện nào khác.- Nơi này cũng không phải là thắng cảnh gì để thưởng thức hay ngắm cảnh, nếu anh muốn du lịch qua trấn nhỏ này thì tốt nhất tranh thủ nhanh một chút đi, bởi vì chỉ cần chúng tôi vừa rời khỏi đây sẽ tìm được chỗ có thể thu được tín hiệu di động, sau đó còn phải gọi điện thoại cho hiệp hội, cho bọn họ phái người đến xử lý chuyện nơi này, tôi nghĩ anh cũng sẽ không thích giao tiếp với những nhân sĩ quan lại bên trong hiệp hội đi!Ngữ khí Minh Diệu mang theo hàm ý nói.- Anh đang sợ hãi người của hiệp hội gây thương tổn cho tôi, hay là đang sợ hãi tôi sẽ thương tổn đến người của hiệp hội?Lưu Thiên Minh đẩy gọng kính, nhẹ nhàng cười:- Yên tâm đi, tôi còn muốn tiếp tục cuộc sống tự do, cho nên tạm thời còn chưa muốn phát sinh xung đột với người trong hiệp hội.- Nga, đúng rồi, còn có một việc nữa.Lúc sắp đi ra khỏi cửa, Minh Diệu đột nhiên quay đầu lại hướng Lưu Thiên Minh nói:- Nếu anh ở trong thị trấn này phát hiện được có một người sống sót tên Vương Hiệp mà vẫn chưa bị lây nhiễm, hi vọng anh có thể giúp đỡ hắn một chút. Có thể ở trong loại hoàn cảnh như địa ngục này mà vẫn kiên trì được quan niệm thiện ác căn bản nhất của nhân loại, là đáng giá giúp đỡ!- Có cơ hội tôi sẽ lưu ý!Lưu Thiên Minh gật gật đầu.Minh Diệu được Diệp Tiểu Manh dìu đỡ ngồi lên trên thuyền mà Thiên Tướng lưu lại. Động cơ máy nổ phát ra tiếng vang thật lớn, bây giờ nghe thật êm tai, có thể rời khỏi thị trấn như địa ngục đối với năm người trên thuyền hiện tại mà nói là chuyện mà họ chờ đợi nhất trong suốt mấy ngày nay.- Có thể dừng ở nơi đó một chút thời gian được không?Thuyền nhỏ chạy dọc theo bờ sông đi tới một rừng cây nhỏ, Vương Tĩnh đột nhiên mở miệng nói:- Tôi nhớ được chỗ này…xương cốt của tiểu Vũ…mười năm trước là chúng tôi chôn xác nàng bên trong khu rừng cây này.- Dừng thuyền đi!Minh Diệu thở dài:- Ân oán mười năm trước hãy chấm dứt vào hôm nay luôn đi, đây cũng là mục đích ban đầu của chúng ta!Do Vương Tĩnh nhận xét phân biệt, Lưu Nhân dùng xẻng đào ra hai cái hòm bên dưới gốc đại thụ. Bên trong hai hòm gỗ, có một hòm chứa hai bình lớn, bên trong chứa đầy máu. Không biết đã dùng phương pháp gì suốt mười năm trôi qua mà máu vẫn tươi diễm như vừa mới chảy ra. Mà trong một hòm gỗ khác lại chứa đựng xương trắng bị tách ra từ trong thân thể của Quỹ Linh năm xưa.- Trần về trần, đất về đất, ở dương gian bị khốn trụ thời gian dài như vậy, cũng là lúc cô nên rời đi!Minh Diệu đem Quỹ Linh đưa ra khỏi bình sứ nhỏ, dùng kết giới đem nó cùng hai hòm gỗ vây chung một chỗ.- Đi thôi, đi tới địa phương cô nên đi, một lần nữa bắt đầu đi!Một tia Ly Hỏa đánh vào kết giới, ngọn lửa thật lớn phóng lên cao. Trong hỏa diễm Quỹ Linh cũng không hề giãy dụa, mặc cho Ly Hỏa thiêu đốt hừng hực trên thân thể nó, biểu tình nguyên bản vô cùng dữ tợn cũng chầm chậm trở nên bình thản, tựa hồ còn mang theo một loại vui sướng được giải thoát.- Hết thảy đều đã xong…Nhìn lửa đỏ chậm rãi tắt dần, a Trạch có cảm giác trong lòng có chút không thoải mái. Tất cả chuyện này bắt đầu bên trong trấn nhỏ từ mười năm trước, mà mười năm sau vào hôm nay lại ở nơi này chấm dứt, đây vốn là kết cục không thể tốt hơn được nữa. Chỉ là trong quá trình giải quyết chuyện này, lại có rất nhiều chuyện không nên xuất hiện lại xảy ra. Nguyên bản lữ trình vốn thoải mái lại trở nên giống như cơn ác mộng. Bọn họ đều hoàn toàn kiệt lực, ở trong trấn gặp phải nữ nhân Lương Văn Văn biến thành quái vật, chết, cả Diệp Tiểu Manh cũng suýt bị giết chết, mà ánh mắt của Minh Diệu đã không còn nhìn thấy. Nếu không phải lúc ấy do chính mình cứ liều lĩnh đòi đi tìm hiểu chân tướng về Quỹ Linh, tất cả chuyện này có lẽ cũng đã không hề phát sinh.- Không cần quá mức để ý!Tựa hồ đã phát giác ra tâm sự của a Trạch, Minh Diệu cười vỗ vỗ đầu nàng.- Dù cho cô không quyết tâm tìm hiểu sự kiện kia, thị trấn này cũng sẽ biến thành kết cục như thế. Nhưng cô có thể hiểu ra được sự liều lĩnh của chính mình, cũng không uổng phí chuyến lữ hành lần này của chúng ta.Đoàn người ngồi lên thuyền nhỏ, cánh quạt vẩy ra bọt nước, thuyền nhỏ dọc theo đường sông chậm rãi rời khỏi thị trấn ác mộng phía sau.…- Xuất hiện đi!Đợi cho năm người Minh Diệu rời khỏi, Lưu Thiên Minh quay đầu lại nói:- Không cần trốn, mùi vị trên người ngươi đã sớm đem ngươi bán rẻ. Đối với hương vị của máu ta luôn là người mẫn cảm nhất!Thân ảnh một nữ nhân nơm nớp lo sợ từ sau một tảng đá bên cạnh một ngôi nhà nhỏ bước ra. Thân thể của nữ nhân kia không ngừng run rẩy, đối với nam nhân đeo mắt kính gọng vàng bề ngoài thật nho nhã trước mặt, nàng có một cỗ cảm giác sợ hãi bẩm sinh ẩn trong đáy lòng.- Lại là nữ nhân sao?Lưu Thiên Minh cẩn thận đánh giá nữ nhân từ sau tảng đá đi ra.- Thật vô cùng thú vị, có lẽ có chút tác dụng đi!Nữ nhân kia có mái tóc màu đỏ, trong đôi mắt màu xanh biếc tràn đầy vẻ hoảng sợ, trên mặt cũng không còn bộ dáng dễ thương, mà đổi thành vẻ mặt thất kinh. Nữ nhân này là con La Sát nữ tính duy nhất mà Minh Diệu đã nhìn thấy nơi cơ quan chính phủ trong trấn, thật không ngờ nàng vẫn còn sống.- Đừng…xin đừng…Có lẽ do nguyên nhân huyết mạch khá tương tự, nữ La Sát có thể rõ ràng cảm giác được cỗ lực lượng khiếp tâm hồn người trên thân thể Lưu Thiên Minh. Đối với một người cường đại hơn mình, La Sát có sự phục tùng bẩm sinh.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận