U Minh Trinh Thám


- Tiểu Manh…nàng rốt cục đã làm gì vậy…Những người đang có mặt căn bản không cách nào tin tưởng một màn đang xảy ra trước mắt. Diệp Tiểu Manh dùng móng vuốt sắc bén chặt đứt hai cánh tay con La Sát, dùng răng nanh cắn đứt cổ họng của nó, tiếp theo nàng lại ném con La Sát đã sắp chết vung xuống mặt đất.- Nàng…nàng…Vương Tĩnh cảm giác mình thật buồn nôn.- Nàng đang ăn…thịt La Sát…Tựa hồ đã nghe được tiếng kêu của Minh Diệu, Diệp Tiểu Manh ngẩng đầu lên. Nàng quay đầu lại liếc mắt nhìn, khóe miệng tràn đầy máu đen còn dính một khối thịt màu đen, là khối thịt mới cắn xé xuống từ trên người La Sát.Nàng không để ý tới tiếng quát to của Minh Diệu, tiếp tục cúi đầu bắt đầu dùng răng nanh sắc bén đem từng khối thịt trên người con La Sát cắn xé xuống, nhai, cắn nuốt, giống như một con dã thú đang ăn cơm.- Lần thứ hai, lấy lực lượng của chúng ta vốn không thể ngăn cản được nàng…Minh Diệu ngây người nhìn một màn trước mắt, hắn đã hoàn toàn vô năng bất lực.- Như thế nào lại…tại sao có thể như vậy?A Trạch nắm áo Minh Diệu:- Tiểu Manh như thế nào lại biến thành cái dạng này, nàng là bạn của tôi, không phải một con dã thú!- Bản năng, bởi vì sau khi giác tỉnh lực lượng tiêu hao quá lớn.Minh Diệu nắm chặt nắm tay:- Nàng đói bụng…cần thực vật…- Ngăn cản nàng, anh nghĩ biện pháp ngăn cản nàng đi…A Trạch dùng sức lắc mạnh Minh Diệu:- Gọi nàng dừng lại đi!- Tôi đang suy nghĩ biện pháp!Minh Diệu cắn răng nói:- Đáng giận, tôi không nắm chắc có thể thức tỉnh lại ý thức nguyên bản của nàng!- Đúng rồi, lần trước khi ở trong trường học, lần đó làm sao giúp nàng khôi phục đây?A Trạch cố gắng nhớ lại sự kiện Diệp Tiểu Manh bạo tẩu mấy tháng trước.- Bắt chước theo lần đó làm tiếp một lần là được mà!- Lần trước là có một người có lực lượng rất mạnh đã hỗ trợ, hơn nữa lần đó là lần đầu tiên Tiểu Manh bạo tẩu lực lượng, còn tương đối dễ khống chế. Nhưng hiện tại nhìn nàng cô hẳn cũng đã thấy rõ, đối với lực lượng của yêu huyết trong cơ thể nàng đã có thể vận dụng được linh hoạt.Minh Diệu thở dài một hơi:- Lần này chỉ có thể dựa vào chúng ta cùng chính lực lượng của Tiểu Manh mà thôi!- Cần làm như thế nào?A Trạch cắn môi:- Chỉ cần có thể đem Tiểu Manh biến trở về, tôi làm gì cũng được cả!- Trong chốc lát cô hấp dẫn lực chú ý của nàng, tôi sẽ nhân cơ hội đem Tỉnh Thần Phù dán lên trán nàng.Minh Diệu hít sâu một hơi.- Hi vọng nàng còn giữ lại được một tia trí nhớ trước đó, không trực tiếp đem cả hai người chúng ta xé thành mảnh nhỏ!Ánh mặt trời xuyên thấu qua tàng cây trên đỉnh đầu chiếu xuống, trong rừng cây tràn đầy sương mù, Diệp Tiểu Manh đã đi mãi không biết bao lâu, nhưng không cách nào đi ra khỏi cánh rừng rậm này.- Minh Diệu…a Trạch…mọi người ở nơi nào?Diệp Tiểu Manh lớn tiếng kêu gọi, đáp lại nàng chỉ là một mảnh không gian tĩnh mịch.- Vì sao mình lại đi tới chỗ này đây, mình nhớ rõ mình đang cùng Minh Diệu bọn họ ở trong một cái trấn nhỏ đi…Diệp Tiểu Manh nỗ lực nhớ lại ký ức trước khi nàng đi tới khu rừng rậm này.- Mình nhớ được mọi người đang đi dọc theo bờ sông…Sau đó dân trấn đột nhiên công kích mọi người…Minh Diệu bảo hộ mình…còn có một con quái vật thật lớn nữa…- A, không tốt, Minh Diệu gặp nguy hiểm!Diệp Tiểu Manh đột nhiên nhớ tới một màn nguy hiểm kia, khối đất đá thật lớn hướng Minh Diệu đập tới, nhưng chuyện diễn ra sau đó nàng làm sao cũng không nhớ nổi.- Mình phải nhanh chóng tìm được Minh Diệu bọn họ!Diệp Tiểu Manh hướng theo một phương hướng liều mạng chạy băng băng, dần dần biến mất bên trong sương mù.Một đạo sấm sét đánh lên trên người Diệp Tiểu Manh, căn bản không hề tạo thành bất cứ thương tổn gì cho nàng, nhưng lại thành công hấp dẫn sự chú ý của nàng. Cách đó không xa có một cô gái tay kháp pháp quyết, bộ dáng tựa hồ như có chút quen thuộc, nhưng nàng lại không nhớ nổi người kia là ai lại vì sao công kích chính mình. Nhưng nàng lại có cảm giác thật quen thuộc, Diệp Tiểu Manh còn đang do dự mình có nên đem thiếu nữ kia xé thành mảnh nhỏ ăn vào bụng hay không.Trong lúc Diệp Tiểu Manh còn đang do dự không chừng, một bóng đen đột nhiên xuất hiện trước mặt nàng, đem một tờ linh phù màu vàng dán lên trên trán nàng. Nàng cảm giác có chút mê muội, đầu óc có chút không thể tự hỏi.Cách đó không xa trên đỉnh một ngọn núi, Lưu Thiên Minh nhìn Diệp Tiểu Manh đang đứng nguyên tại chỗ sững sờ, trên trán nàng bị dán một tờ linh phù. Gió núi mang theo mùi máu tươi thổi mạnh vào mặt, Lưu Thiên Minh hít sâu một hơi, loại hương vị quen thuộc này đã thật lâu hắn không ngửi thấy được.- Xem ra anh bạn nhỏ kia không có nói dối, nơi này đích xác không có đồng loại của ta, chỉ có kết quả điên cuồng của nhân loại mà thôi!Lưu Thiên Minh đẩy gọng kính vàng, quan sát thi thể thật lớn của con La Sát:- Xem ra ta vẫn phải tiếp tục cô độc nữa rồi!- Ngươi đang tìm cái gì?Một thanh âm vang lên bên tai Diệp Tiểu Manh, nàng nhìn khắp xung quanh, nhưng không nhìn thấy người nói chuyện.- Ai đang nói chuyện?Bên trong rừng cây không một bóng người, bên tai lại đột nhiên nghe được có người đang nói chuyện, hù dọa Diệp Tiểu Manh hoảng sợ nhảy dựng.- Tôi ở địa phương nào? Làm sao mới có thể đi ra ngoài?- Đi ra ngoài? Vì sao phải đi ra ngoài?Thanh âm kia kỳ quái hỏi:- Nơi này không tốt sao? Không cần đi trường học nhàm chán kia, không cần làm việc nhà, cũng không cần để ý tới ánh mắt của người khác. Ở nơi này an tĩnh mà sống không được sao?- Ngươi rốt cục là ai, đi ra!Diệp Tiểu Manh có chút tức giận.- Chẳng lẽ ngươi không biết nói chuyện kiểu này với người khác thật sự không có lễ phép sao?Trong bụi rậm cách đó không xa truyền ra thanh âm sàn sạt, lắc lư vài cái, tựa hồ như có đồ vật gì đó đang ẩn núp bên trong. Diệp Tiểu Manh khẽ nuốt nước bọt, có chút khẩn trương.Cây cối bị tách ra, một con hồ ly màu trắng từ trong bụi cây chậm rãi đi ra. Lỗ tai bao phủ lông tơ màu bạc dưới ánh mặt trời lòe lòe tỏa sáng. Hồ ly kia nghiêng đầu, híp mắt nhìn Diệp Tiểu Manh. Diệp Tiểu Manh nhìn ra được kia tuyệt đối không phải là ánh mắt của dã thú mà là một sinh vật có trí tuệ.- Ngươi rất muốn nhìn thấy ta, cho nên ta đã ra rồi đây!Hồ ly trắng mở miệng nói chuyện.- Hồ ly có thể nói chuyện sao?Diệp Tiểu Manh kinh ngạc che miệng mình.- Ta nhất định đang nằm mơ đi!- Nằm mơ?Khóe môi hồ ly chợt hở ra, diễn cảm giống như đang cười:- Không khác gì đâu. Nơi này xem như là cảnh trong mơ của ngươi đi, ngươi chính là vị thần của nơi này, hết thảy những gì ngươi muốn làm đều có thể có được!- Xem ra Tần gia tiểu thiếu gia xem như là người hiểu được lý lẽ, xem bộ dáng sẽ động thủ đối với con hồ yêu kia!Phạm Đồng lấy ra một chiếc hòm nho nhỏ trong ba lô mang theo bên người, nhẹ nhàng mở ra. Bên trong hộp nhỏ có một viên đạn màu đỏ. Hắn thật cẩn thận đem viên đạn nhét vào trong hộp súng.- Vậy ta tới giúp ngươi một phen đi, trực tiếp tặng cô ta đi tới địa phương mà cô ta nên đi!Phạm Đồng điều chỉnh hơi thở, ống ngắm nhắm ngay Diệp Tiểu Manh đang đứng bất động tại chỗ.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận