U Minh Trinh Thám


Minh Diệu bọn họ dọc theo đường đi đều không ai nói gì. Lưu Nhân cùng Vương Tĩnh đi phía trước, không muốn lên tiếng. Vừa rồi cái chết của Lương Văn Văn đả kích Vương Tĩnh rất lớn. A Trạch vốn cũng không thích nói chuyện, tự nhiên là im lặng. Minh Diệu bởi vì đau đầu càng không muốn nói, chỉ còn lại Diệp Tiểu Manh, vốn định nói gì đó đánh vỡ không khí xấu hổ, nhưng nghĩ mãi không ra nên nói lời gì.Mọi người thật yên lặng đi bên bờ sông, ngoại trừ thanh âm nước chảy bên dưới chỉ còn tiếng bước chân của bọn họ.Yên tĩnh, yên tĩnh tới mức khác thường. Minh Diệu cảm giác hoàn cảnh im lặng có chút thái quá. Tựa hồ cả thôn trấn đã biến thành tử trấn, mà chỉ còn năm người họ vẫn còn sống sót.Loại cảm giác bất an vẫn áp lực tận đáy lòng của hắn, làm cho hắn thập phần khó chịu. Hơn nữa càng đi về phía trước loại cảm giác bất an kia càng phát ra mãnh liệt.Hoàn cảnh hiện tại giống như sự yên tĩnh trước khi bão táp ập đến. Trên một đường cũng không hề chứng kiến bất cứ dân trấn nào bị lây nhiễm, chẳng khác gì toàn bộ dân trấn đều bốc hơi biến mất khỏi nhân gian.- Rất an tĩnh, im lặng có chút không tầm thường!Minh Diệu hít sâu một hơi, trong không khí hỗn tạp hương vị như sắp có cỗ mưa gió nổi lên.- Ân? Làm sao vậy?Diệp Tiểu Manh nhìn thấy Minh Diệu đột nhiên ngừng lại, kỳ quái hỏi:- Lại đau đầu nhiều lắm hay sao?- Không có việc gì!Minh Diệu nhẹ nhàng lắc đầu:- Chúng ta nên đi nhanh hơn một chút đi, có lẽ trời sắp đổ mưa.Trong căn nhà trên đỉnh núi, trên mặt đất lại bao phủ thật nhiều hầm hố cùng vết máu. Tuy rằng Thiên Tướng liên tục đánh trả cũng không thực sự tạo được thương tổn gì cho Mị, nhưng bộ dáng của Mị lại đang thở dốc hổn hển.- Ân, tiểu Mị ngươi càng ngày càng thêm lợi hại!Thiên Tướng nhìn nhìn ngón tay nhìn qua như nhu nhược của Mị lưu lại miệng vết thương trên người, hờ hững nói:- Năng lực của ngươi dường như thật thích hợp dùng để đánh lén từ một nơi bí mật, một kích giết chết, nhưng lại có thể quang minh chính đại cùng ta dây dưa thời gian dài như vậy đã có tiến bộ thật lớn!Tuy rằng Mị để lại được vết thương trên thân thể cường tráng của Thiên Tướng, nhìn qua tựa hồ giống như bị thương rất nặng, nhưng trong lòng Mị cũng hiểu được những miệng vết thương kia đối với Thiên Tướng mà nói giống như là gãi ngứa. Mà nàng lại cần phải đề phòng ngón tay điểm kích nhìn qua như vô lực của Thiên Tướng, bởi vì nàng biết chỉ cần bị điểm trúng, như vậy nàng sẽ không còn cơ hội xoay người.Hai người nhìn qua giống như đánh nhau cũng không quá kịch liệt, nhưng lại mạo hiểm tới vạn phần. Hai người chẳng qua dùng ngón tay không ngừng múa may huy vũ trong không khí, chẳng khác gì như đang tập luyện múa, nhưng chỉ có hai người đang chiến đấu mới biết được mỗi một lần công kích, mỗi chiêu công kích của đối phương lại nguy hiểm tới cỡ nào.Ngón tay nhìn qua như nhu nhược mảnh khảnh của Mị đủ làm vỡ tan sắt đá, nhưng mỗi khi đầu ngón tay lướt qua trên thân thể Thiên Tướng lại chỉ lưu lại một miệng vết thương thật sâu mà thôi. Mà mỗi lần Thiên Tướng công kích Mị lại đều có thể làm cho nàng trong thời khắc tích tắc mấu chốt nhất kịp thời né tránh lướt qua.Nhìn qua tựa hồ như Mị đang chiếm thượng phong, nhưng bản thân nàng cũng biết rõ Thiên Tướng ra tay lưu tình. Tuy rằng nàng để lại thật nhiều vết thương đáng sợ trên thân thể Thiên Tướng, nhưng loại vết thương kia đối với thân thể cường tráng tới mức dị thường của Thiên Tướng không cần qua một giờ liền có thể phục hồi, hơn nữa mỗi lần Thiên Tướng đều có thể thay đổi góc độ xảo diệu tránh đi yếu hại với mỗi chiêu công kích của Mị.Đối với công kích của Thiên Tướng nàng cũng không dám có một tia khinh thường. Năng lực đặc thù của Thiên Tướng nàng cũng hiểu thật rõ, nhìn qua như chỉ là lơ đãng tiếp xúc lại đem yêu khí rót vào thân thể người khác, sau đó khống chế bên trong nội bộ tiến hành tàn phá, uy lực thật cường đại. Chỉ cần bị đánh trúng hoàn toàn làm cho Mị mất đi năng lực hoạt động. Mà vừa rồi trong lúc đánh nhau, Thiên Tướng lưu tình rất rõ ràng, có mấy lần nhìn qua như công kích không trúng đích là do Thiên Tướng cố ý đánh lệch đi ra ngoài.- Hai tên bạo lực cuồng các ngươi, phá hủy công tác vất vả nhiều ngày của ta!Địa Tướng phẫn nộ hét to:- Các ngươi lại phá hủy phát xạ khí, giai đoạn trọng yếu nhất cuối cùng của thực nghiệm đã không còn cách nào khống chế!- Vậy thật đúng là có lỗi a!Thiên Tướng dùng ngữ khí trào phúng nói:- Bất quá thật đáng tiếc chính là, đó mới là mục đích của ta!Tháp phát xạ phóng ra tín hiệu dựng đứng trong phòng trong quá trình Mị cùng Thiên Tướng chiến đấu đã bị Thiên Tướng nhìn qua như vô tình đánh vỡ, đã mất đi tác dụng, biến thành một đống sắt vụn.- Hỗn đản, ngươi sẽ vì điều này mà trả giá thật nhiều!Địa Tướng nghiến răng nghiến lợi quát:- Dù số liệu giai đoạn thực nghiệm cuối cùng không có được cũng không vấn đề gì, chỉ cần lưu lại tính mạng của ngươi như vậy tất cả chuyện này đều đáng giá!- Muốn lưu lại ta sao, chỉ sợ không có dễ dàng như vậy!Thiên Tướng thấy mục đích đã đạt tới, vừa định lui lại, chợt phát hiện yêu khí bên trong thân thể mình lưu động rối loạn, không thể khống chế, không khỏi cực kỳ hoảng sợ:- Tại sao lại như vậy?- Oa ha ha ha ha, đã sớm nói loại người như ngươi chỉ biết dùng cơ bắp tự hỏi làm sao có thể đấu qua được loại thiên tài như ta!Địa Tướng dương dương tự đắc từ phía sau chìa ra bốn xúc tu màu tím:- Ngươi nghĩ rằng ta mất lớn khí lực như vậy, chịu thống khổ mọc thêm xúc tu chỉ là dựa vào lực lượng đơn thuần cùng tính chất ăn mòn bề ngoài để công kích thôi sao? Ý tưởng của ngươi thật sự là quá ngây thơ rồi. Chất dính của xúc tu đích thật có chứa tính ăn mòn mãnh liệt, hơn nữa nó còn mang theo một loại độc tố đặc thù, có thể quấy nhiễu yêu khí tuần hoàn trong cơ thể yêu quái, làm cho ngươi không thể tự do hành động. Ta nghĩ đem ngươi còn sống mang về so với chết giá trị nhiều hơn!- Xúc tu có chất dính chứa tính ăn mòn cùng làm tê dại hay sao?Thiên Tướng nhẹ nhàng lắc đầu:- Thật sự là quá tà ác, ta không thể khoan dung loại người biến thái như ngươi sống trong xã hội hài hòa này!- Ngươi bây giờ ngay cả muốn chạy trốn cũng thật khó khăn, còn có thể đối với ta làm cái gì đây?Địa Tướng híp mắt, trên mặt tràn đầy dáng tươi cười đáng khinh:- Chẳng lẽ ngươi muốn tới cắn ta sao?Lời còn chưa dứt, đột nhiên bụi mù nổ mạnh tung tóe dọa Địa Tướng nhảy dựng. Nguyên bản vị trí Thiên Tướng đang đứng lại bị bụi mù bao bọc, căn bản nhìn không thấy bóng người.- Chạy mất rồi sao? Thời gian độc tố phát tác thật quá dài, hơn nữa uy lực có hạn, còn chưa được hoàn toàn hoàn thiện, lại để cho hắn kịp trốn thoát!Đợi khi bụi mù tán đi, Thiên Tướng đã biến mất vô tung. Địa Tướng đi qua nhìn nhìn xuống hố to dưới mặt đất, lại quay đầu nhìn Mị nói:- Nhưng tiểu Mị, vì sao ngươi không ngăn cản hắn đây?- Ta được đến mệnh lệnh chính là bảo hộ ngươi mà thôi, đuổi bắt biến thái đại thúc không phải phạm vi trách nhiệm của ta!Mị không thèm nhìn Địa Tướng đang nổi giận, trở lại trong căn phòng:- Ngươi làm tốt bổn phận của ngươi, ta làm tốt bổn phận của ta, ngoài ra những chuyện khác ngươi cũng đừng có quản!


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận