U Minh Trinh Thám


Nam nhân tự xưng là Thiên hai tay đút trong túi quần, chậm rãi đi từng bước một về chỗ Minh Diệu bọn họ. Ở sau hắn máu đen đầy đất, là vết tích vỡ vụn của thân thể La Sát.Đột nhiên xuất hiện giải cứu nguy cơ, đưa mắt nhìn nam nhân từng gặp qua một lần, không giống bạn cũng không giống kẻ địch, Minh Diệu cùng a Trạch nhìn thấy nam nhân để trần thân trên đầy cơ bắp đang hướng mình đi tới, vốn cảnh tượng đang thật khẩn trương nhưng khi nhìn thấy nửa thân trần cơ bắp của hắn dùng bút dầu màu vẽ ra hình bắc đẩu thất tinh, hai người bọn họ lại dâng lên cảm giác không đường chọn lựa.Nam nhân kia đi tới trước mặt Minh Diệu, thân thể hắn cao hơn Minh Diệu cả một cái đầu, phối hợp với cơ thể cường tráng, làm cho người ta có loại cảm giác áp bách tương đối nghiêm trọng.- Thứ này, đưa cho nàng ăn vào, rất nhanh sẽ tỉnh lại.Tay phải nam nhân rút khỏi túi quần, mở ra bàn tay đưa tới trước mặt Minh Diệu, trên lòng bàn tay to lớn có một viên đan hoàn màu đỏ tươi.- Đây…là vật gì?Minh Diệu nhận lấy, đặt dưới mũi ngửi ngửi, không có bất kỳ hương vị gì. Trước kia cha hắn đã dạy qua, người lạ cấp đồ không cần tùy tiện lấy ăn. Minh Diệu nhìn viên đan hoàn không biết làm bằng thứ gì, lại nhìn nhìn nam nhân có vẻ biến thái trước mắt, có chút không biết có nên đưa cho Tiểu Manh ăn vào hay không.- Yên tâm đi, đây là Diệp đại nhân phó thác ta đưa cho ngươi!Nam nhân mỉm cười, lộ ra hàm răng trắng tinh làm cho Minh Diệu nghĩ tới quảng cáo về kem đánh răng.- Tiểu Manh luôn ngủ mê không tỉnh là bởi vì sương mù nơi này có một loại tác dụng tương đương thuốc an thần mãnh liệt đối với yêu quái, mà viên đan dược kia chỉ có tác dụng trung hòa loại vật chất nọ!Nghe được tên của Diệp Trọng, Minh Diệu mới yên tâm gật gật đầu. Người này tựa hồ có quan hệ nào đó với Diệp Trọng, lần trước khi ở thôn nhỏ Minh Diệu cùng a Trạch bị sương mù ngăn trở không cách nào, cũng do hắn mang theo một cây đuốc có hương vị yêu khí của Diệp Trọng xuất hiện.Nhìn thấy Minh Diệu cầm đan dược đi đút cho Tiểu Manh ăn vào, nam nhân quay đầu chậm rãi đi tới trước mặt a Trạch. Nhìn thấy tên biến thái cuồng thích lộ thân chậm rãi đi tới trước mặt mình, trong lòng a Trạch mạnh mẽ nhảy lên, trong lòng bàn tay xuất mồ hôi, khẩn trương nuốt ngụm nước bọt.- Ngươi…ngươi muốn làm gì…Nam nhân kia để trần thân trên, đứng trước mặt a Trạch, không nói lời nào, cứ như vậy dùng một loại ánh mắt kỳ quái nhìn a Trạch, làm nàng khẩn trương ứa ra mồ hôi.- A, tiểu cô nương này, dung nhan xinh đẹp của nàng khiến cho ta tâm động vô cùng, dáng người mê người của nàng khiến cho ta muốn ôm nàng vào trong ngực!Nam nhân trung niên tự xưng Thiên đột nhiên nửa quỳ trước mặt a Trạch, tay phải cầm chặt tay nàng, trong mắt lóe lên hào quang, mà tay trái từ trong túi quần móc ra ba viên kẹo đường thật lớn:- Đi cùng thúc thúc đi, trong túi thúc thúc có kẹo, trong nhà thúc thúc còn có thật nhiều cá vàng đáng yêu!- A…cứu mạng a…quái thúc thúc a…A Trạch lớn tiếng thét chói tai giãy khỏi tay nam nhân kia, dùng tốc độ nhanh như chớp trốn sau lưng Minh Diệu, tay nắm chặt quần áo hắn, thân thể lạnh run cảnh giác nhìn đồ điên biến thái kia.- Lại thất bại!Trên mặt nam nhân lộ ra biểu tình uể oải, từ trong túi xuất ra một quyển vở, một bên dùng bút viết gì đó, một bên nhỏ giọng than thở:- Tuần lễ này thất bại một trăm bảy mươi hai lần…thành không không có…Xem ra ba viên kẹo không phải được hoan nghênh…lần sau nên đổi thành chocolate lớn thì tốt hơn…- Ách…vị này…tráng hán…Lưu Nhân sợ hãi bước lên, thần tình sùng kính nhìn nam nhân kia.- Xin hỏi…ngươi là truyền nhân Bắc Đẩu Thần Quyền sao?- Ân?Vừa nghe nói như thế, nam nhân đột nhiên tinh thần tỉnh táo, nguyên bản nét mặt như đưa đám trong nháy mắt biến mất không còn gì nữa, nhảy lộn mèo một cái, đứng vững trên mặt đất, một tay chỉ thiên hô lên một đoạn từ ngữ thật dài làm cho người ta muốn bạo hàn.- Khi hắc ám bao phủ mặt đất, khi lực lượng tà ác sống lại, chỉ cần ngươi dụng tâm cầu nguyện, gọi tên của ta, ta sẽ đến cứu ngươi, bởi vì ta chính là vị thần không gì làm không được, theo ta cùng nhau hô lên tên của ta, tên của ta chính là Thiên….Thiên…Thiên…- A, người trẻ tuổi, ngươi có phải đang sợ hãi, ngươi có phải đang bàng hoàng, ngươi có phải đang không biết làm sao, đến đây đi, chỉ cần lớn tiếng hô tên của ta, ta sẽ từ trên trời giáng xuống, ta sẽ cứu ngươi trong nước lửa…- Ngô…thật ồn ào…Ăn xong đan dược Tiểu Mạnh chợt dụi đôi mắt:- Minh Diệu, trời đã sáng sao? Tôi có chút đói bụng, chúng ta đi ăn cơm đi!- Tiểu Manh, cô rốt cục đã tỉnh!A Trạch chứng kiến bạn tốt cuối cùng đã tỉnh lại, cao hứng nói.- Ân, vốn đang định ngủ thêm một lát, nhưng vừa rồi có người la to, đánh thức tôi thôi!Diệp Tiểu Manh nhìn chung quanh một lần, lại phát hiện mình đang nằm ngủ ở ngoài đồng trống hoang dã, cũng không phải đang ngủ trong khách sạn. Mà cách đó không xa còn có một biến thái đại thúc đang để trần nửa thân trên, Lưu Nhân đứng bên cạnh dùng ánh mắt như lóe ra hào quang nhìn hắn.- Di? Tại sao tôi lại ở chỗ này? Đại thúc kia là ai? Hắn không sợ lạnh sao?- Vấn đề này sau này giải thích với cô.Minh Diệu nhìn thấy Diệp Tiểu Manh rốt cục tỉnh lại, cũng thở phào một hơi nhẹ nhõm.- Tới địa phương an toàn trước rồi nói sau!Diệp Tiểu Manh từ trong lòng Minh Diệu đứng lên, nhìn chung quanh một lần. Khắp chung quanh phiêu tán mùi máu tươi gay mũi, nàng không khỏi đưa tay bưng kín lỗ mũi nhỏ xinh, nhỏ giọng hỏi a Trạch đứng bên người:- Nơi này là chỗ nào vậy, như thế nào khắp nơi đều là thứ ghê tởm như thế. A Trạch, tôi đói bụng, cô có đồ vật gì có thể ăn không?- Có đồ vật để ăn sao…A Trạch đột nhiên nhớ lại vừa rồi tên La Sát kéo thi thể của dân trong trấn bỏ vào mồm nhai, nàng không khỏi cảm thấy buồn nôn.Vương Tĩnh cùng từ trong hôn mê dần dần tỉnh lại, chậm rãi đứng lên nhìn chung quanh một lần, giống như đã không còn gì nguy hiểm. Mà Lương Văn Văn vẫn ngồi yên ở góc kia, ánh mắt dại ra nhìn về phía trước, sắc mặt trở nên càng thêm tái nhợt.- Văn Văn, cô không sao chứ?Vương Tĩnh vội vàng chạy tới, tìm tòi thân thể bạn mình, tựa hồ không có bị thương.- Tôi không sao, chỉ là có chút không thoải mái!Lương Văn Văn lộ ra nụ cười miễn cưỡng:- Để cho tôi yên tĩnh nghỉ ngơi thêm chốc lát, hẳn sẽ không còn vấn đề!- Ân, tốt, cô ngồi đây chốc lát, tôi đi xem thương thế của Lưu Nhân!Vương Tĩnh gật gật đầu, vừa rồi trước khi ngất nàng nhớ rõ Lưu Nhân tựa hồ bị dân trấn cuồng bạo làm bị thương.- Cô đi đi!Sắc mặt Lương Văn Văn tái nhợt cố nặn ra dáng tươi cười nói. Vương Tĩnh thấy bạn không có chuyện gì, liền hướng Lưu Nhân đi tới. Nhưng nàng không hề chứng kiến ngay trong nháy mắt nàng xoay người rời đi, Lương Văn Văn thật nhanh đem một món đồ vật nhét vào trong miệng của mình, hơn nữa còn dùng một động tác với biên độ thật nhỏ nhai nuốt lấy, trên ngón tay nàng đẫm máu tươi.- Ăn thật ngon a…nhưng vẫn còn chút đói…- Đại thúc biến thái kia, không cần tiếp tục thể hiện cơ thể của ngươi!Minh Diệu có chút dở khóc dở cười ngăn kẻ cơ bắp kia triển lãm thân thể hắn.- Không biết nên xưng hô thế nào?- Ân?Ánh sáng chợt lóe trong mắt nam nhân.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận