U Minh Trinh Thám


- Nhiều người canh gác cái chỗ này như vậy, nhất định là có thứ gì quan trọng ở đây. Xem ra ta phải nghĩ cách tiến vào trong xem thử.Nhưng mà làm như thế nào mới vào được đây?Minh Diệu xoa nhẹ cái trán vẫn còn hơi đau, đây thật là một vấn đề khó khăn. Trước cửa khu nhà là một mảnh đất trống, tự nhiên là không có gì có thể dùng để che dấu được. Mà thủ vệ nhiều như vậy, muốn lén đi vào mà không thể bị phát hiện thật là một chuyện tình không dễ dàng.- Không có Ẩn Thân Phù thì dùng một cái thùng giấy tử cũng tốt.Minh Diệu thở dài.- Không biết một chiêu này của chú Nê có dùng được không. Nhưng mà nghe nói nó chính là phương pháp mà đám tù vượt ngục hay làm.Vứt bỏ ý tưởng không thực tế ra khỏi đầu, Minh Diệu tháo đôi kính xuống. Tuy rằng bởi vì ngủ không đủ giấc nên linh lực cũng không quá dồi dào, nhưng mà dùng đôi mắt này trong một thời gian ngắn cũng không có vấn đề gì. Muốn tìm được một chỗ an toàn để tiến vào khu nhà này mà không làm kinh độn đến thủ vệ bên đường thì chỉ có thể dùng phương pháp này.Những màu sắc rực rỡ tiêu thất ở trong mắt Minh Diệu, chỉ còn lại hai màu đen trắng đơn điệu. Mà những người dân đang canh giữ ở kia thì biến thành một đám bóng đen hình người. Bỏ qua những thứ có thể quấy nhiễu tầm mắt, hết thảy thế giới mạch đều được nhìn thấy rõ ràng.- Bên trái…Hình như có thể lợi dụng được…Nấp ở trong sông có thể đi qua được…Trời lạnh như thế này, sớm biết như thế thì mùa hạ hãy đến….Khách sạn hiện ra trước mắt, Lưu Nhân cắn răng kiên trì. Vết thương ở cánh tay truyền đến từng đợt đau đớn, trên vai còn phải khiêng thêm một cô gái đang hôn mê, dọc đường đi phải trốn trốn tránh tránh, hao phí đại bộ phận thể lực. Nhưng mà may mắn là bốn phía khách sạn vẫn vô cùng im lặng. Nhìn qua chắc là an toàn.Quẳng Lưu Văn Văn ở trên giường, Lưu Nhân ngồi ở trên ghế há hốc mồm ra thở. Vương Tĩnh tìm bông gạc thích hợp ở trong hành lý băng bó vết thương trên tay lại một lần nữa cho Lưu Nhân.- Hai người các anh rốt cuộc là bị làm sao?A Trạch nhìn Lương Văn Văn nằm hôn mê bất tỉnh ở trên giường, mở miệng nói.- Đi tiến hành phẫu thuật cho Minh Diệu sao? Đi ra ngoài là hai nam một nữ, trở về là hai nữ một nam. Đừng có nói với tôi là hai người cắt đứt của Minh Diệu nha, Tiểu Manh tỉnh dậy sẽ nổi điên đấy.- Chuyện cười này không buồn cười đâu.Lưu Nhân bất đắc dĩ nói.- Minh Diệu tiên sinh tự mình đi vào trong trung tâm thị trấn, hai người chúng tôi gặp được cô gái này trên đường, là người quen của Vương Tĩnh, liền dẫn nàng trở về đâu. Tiểu Manh còn chưa tỉnh sao? Trong khoảng thời qian chúng tôi rời đi có chuyện gì xảy ra không?- Hẳn là…Không có đi…A Trạch cau mày. Là do chính mình quá mệt mỏi? Hay là bởi vì do sương mù kia? A Trạch phát hiện bất tri bất giác mình lại ngủ quên mất. Nhưng may mắn là Tiểu Manh vẫn nằm ở bên cạnh mình như cũ, không có chuyện gì phát sinh. Nhưng mà A Trạch vẫn cảm giác lạ thường, có thể bởi vì là ngủ một đêm ở trong xe không đúng tư thế nên cổ có chút đau đớn.AMột tiếng kêu sợ hãi vang lên khiến cho ba người hoảng hồn. Lương Văn Văn từ trong hôn mê tỉnh lại, mạnh mẽ từ trên giường ngồi dậy, lớn tiếng hét chói tai.- Đừng kêu, đừng kêu, cẩn thận sẽ dẫn mấy tên điên đến đây.Lưu Nhân lấy tay bưng kín miệng của Lương Văn Văn. Nhưng mà thật không ngờ hắn vừa làm như vậy, Lương Văn Văn lại tưởng là Lưu Nhân muốn gây bất lợi cho mình nên không ngừng giãy giụa.- Không được kêu, cũng không được lộn xộn.Một cảm giác lạnh lẽo truyền từ trên cổ đến đại não của Lương Văn Văn, một thanh kiếm băng trong suốt xuất hiện ở trên tay phải A Trạch. Cái mũi kiếm sắc nhọn kia chỉ cách yết hầu của Lương Văn Văn có vài millimet.- Người thường các cô còn không thấy rõ tình huống sao? Cô muốn chết thì kệ cô nhưng không được liên lụy đến chúng ta. Không kêu nữa thì tôi sẽ rút thanh kiếm ra, được chứ?Lương Văn Văn hoảng sợ nhìn thanh kiếm băng trong tay A Trạch, khẽ gật đầu. Cánh tay phải của A Trạch khẽ rung lên, thanh kiếm băng liền biến thành một đám băng tinh trong suốt, biến mất trong không khí.- Văn Văn, cậu không sao chứ.Vương Tĩnh đi ra phía trước, diễn cảm có chút phức tạp hỏi.- Có chỗ nào không thoải mái sao?- Không có việc gì.Lương Văn Văn hít sâu một hơi.- Tôi vừa mới…Dường như là nằm mơ thấy một giấc mộng rất đáng sợ…- Vì sao cô lại đến nơi đây?Lưu Nhân tức giận hỏi.- Tôi là tới…Lương Văn Văn từ trạng thái đần độn mạnh mẽ giật mình tỉnh lại.- Anh là ai?Nàng thấy Vương Tĩnh đang đứng ở bên cạnh, ánh mắt phức tạp nhìn mình, trên mặt tràn đầy phẫn nộ.- Ta đã đoán đúng, ngươi bán rẻ ta, đúng không?- Tôi…Vương Tĩnh cắn môi.- Tôi không muốn tiếp tục nữa…Tôi rất thống khổ.- Thống khổ?Lương Văn Văn từ trên giường nhảy dựng lên.- Không có ta, thì cuộc sống của ngươi so với bây giờ còn thống khổ gấp bội, đây là báo đáp của ngươi dành cho ta sao?- Đủ rồi.Lưu Nhân thô bạo đẩy Lương Văn Văn ngã ở trên giường.- Thành thật mội chút, nơi này không phải là chỗ để cho cô giương oai.- Ngươi là ai, có quyền gì mà quản chuyện của chúng ta.Lương Văn Văn liến mắt nhìn Vương Tĩnh một cái.- Ồ, ta biết rồi, ngươi cho rằng quyến rũ được tên này thì là có thể giúp ngươi đầu thú, cho nên ngươi mới dám bán đứng ta đúng không? Hù hừ, ngươi cho là chỉ dựa vào một tên đàn ông thối này là có thể giải thoát được sao? Đừng có nằm mơ, ta cho ngươi biết, nếu ta có việc gì thì ngươi cũng chạy không thoát. Phải biết rằng lúc ấy ngươi cũng động thủ.- Câm miệng.Lưu Nhân hét lớn một tiếng, dọa Lương Văn Văn nhảy dựng lên. Phải biết rằng loại thủ đoạn này, bình thường Lưu Nhân đều là dùng để đối phó với bọn tội phạm vô cùng hung ác. Dùng để dọa một cô gái tự nhiên là khỏi phái nói.- Đến phiên cô nói chuyện sao? Nói cho cô biết, đã đến nơi này, thái độ nghiêm chỉnh một chút cho ta.- Ngươi…Ngươi là ai…Làm sao lại có thể như vậy…Tuy rằng ngoài miệng Lương Văn Văn vẫn còn cứng rắn, nhưng mà lời nói có chút cà lăm đã biểu lộ nội tâm của nàng đang khiếp đảm.- Cảnh sát.Lưu Nhân đưa giấy chứng minh thân phận quơ quơ ở trước mặt Lương Văn Văn.- Nói cho cô biết, chuyện của cô tôi đã biết rồi, nhưng mà tôi còn để cho cô cơ hội, về phần kết cục cuối cùng của cô thế nào thì còn phải xem thái độ của cô.Hai mắt Lương Văn Văn dại ra ngồi ở trên giường. Cái khí thế vừa rồi không biết đã biến đi đâu rồi. Chẳng qua thì nàng cũng chỉ là một cô gái ngoài mạnh trong yếu mà thôi. Bị Lưu Nhân nói cho như vậy, liền bụm mặt khóc lên.- Đừng khóc, nói rõ ràng chuyện của ngươi đi đã rồi hãy khóc.Lưu Nhân nghiêm mặt, tiếp tục gây áp lực cho Lương Văn Văn.- Tôi không thể không nhắc nhở anh, nơi này không phải là cục cảnh sát.A Trạch lạnh lùng mở miệng nói.- Nếu anh còn tiếp tục nói chuyện lớn tiếng như vậy, tôi cũng không ngại dùng thủ đoạn đã đối phó với cô gái này để nhắc nhở anh đâu.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận