U Minh Trinh Thám


- Người này…Rốt cuộc là đã ăn cái gì…Lưu Nhân cẩn thận ngồi xổm xuống, sờ mạch cổ của người đàn ông kia. Không có mạch đập, có lẽ người đàn ông này đã chết.- Trúng nhiều đạn như vậy cũng không chết, so với đồng thau còn mạnh mẽ hơn!Vương Tĩnh nhìn cô gái nằm trên mặt đất hôn mê bất tỉnh, tâm tình có chút phức tạp. Cái khuôn mặt quen thuộc trước mặt này, đã từng là người bạn tốt nhất của nàng, là người mà nàng nên cảm tạ nhất ở trong cuộc đời này. Nhưng mà sự thật đã chứng minh cô gái này cũng là người nàng sợ nhìn thấy nhất trên thế giới. Nàng là người cho Vương Tĩnh địa vị xã hội như bây giờ, là nàng cho Vương Tĩnh công việc ổn định và thể diện như vây giờ. Nhưng cũng chính nàng đã khiến cho Vương Tĩnh phải chịu mười năm tra tấn. Là cảm tạ hay là oán hận? Chính bản thân Vương Tĩnh cũng không biết.Nguyên nhân mà cô gái này đến đây, Vương Tĩnh cũng có thể đoán được. Vương Tĩnh không nói một tiếng rời khỏi thành phố kia, cô gái này nhất định đã đoán được mục đích chuyến đi của Vương Tĩnh. Cô gái này là tới tìm nàng.- Không tốt, đã xảy ra chuyện lớn rồi.Lưu Nhân vội vàng chạy tới.- Có thể là tiếng súng vừa rồi đã làm kinh động người dân ở bên ngoài trấn, đã có mấy người hướng tới bên này.- Làm sao bây giờ, Minh Diệu tiên sinh vẫn chưa về.Vương Tĩnh nhìn chằm chằm Lương Văn Văn đang nằm ở trên mặt đất.- Nàng đang hôn mê bất tỉnh, chúng ta cũng không thể bỏ mặc nàng được.- Tôi cõng nàng, rời khỏi nơi này trước rồi nói sau.Lưu nhân nói.- Trước tiên tôi cứ đưa hai người trở về khách sạn trước, rồi sau đó chờ Minh Diệu tiên sinh trở về.- Nhưng mà ngộ nhớ chúng ta rời đi, Minh Diệu tiên sinh trở về không chứng kiến chúng ta thì làm sao đây?Vương Tĩnh nói.- Hắn có thể gặp phiền toái hay không?- Hẳn là không có chuyện gì, hắn không phải là người thường. Chút chuyện nhỏ này không làm khó hắn được. Chúng ta vẫn là nhanh chóng rời khỏi nơi này thì hơn. Nếu bị những kẻ điên này phát hiện ra, tôi sợ là không bảo vệ được hai người.Lưu Nhân trong lòng còn có một câu không có nói ra. Một người điên đã đủ đáng sợ rồi, ngộ nhỡ đến thêm mấy người nữa, chỉ sợ chính hắn cũng không chạy được. Phải biết rằng người điên vừa rồi kia Lưu Nhân phải dùng chừng sáu viên đạn mới bắn chết hán, còn không tính hai viên đạn cảnh cáo ngay từ đầu. Lưu Nhân là cảnh sát, súng lục của hắn chính là loại súng lục mười hai lẻ chín milimet. Tổng cộng chỉ có mười lăm viên đạn. Nhưng mà đối phó với một người điên hắn đã dùng hơn phân nữa số đạn rồi. Nếu đến thêm mấy người nữa...Lưu Nhân thầm cảm tạ mấy vị lãnh đạo trong cục cảnh sát, may mắ là bọn họ không cấp kiểu súng lục cũ hoặc là kiểu súng lục chín milimet mới. Kiểu súng lục ngũ tứ cũ tuy rằng uy lực lớn, nhưng mà khoảng cách lại ngắn. Còn súng lục cửu nhị thì tuy rằng uy lực nhỏ hơn một chút, nhưng mà một phát bán hẳn là cũng có thể giải quyết vấn đề. Quan trọng nhất là súng lục cửu nhị chỉ có sáu viên đạn, mà súng lục ngũ tứ mặc dù có nhiều đạn hơn một chút thì cũng chỉ có tám viên mà thôi. Dưới tình huống như bây giờ, càng có nhiều đạn thì càng thêm một phần an toàn.- Đi cửa sau đi, không nên để những người đó phát hiện, cô đi trước đi.Lưu Nhân thô bạo nhấc Lương Văn Văn đang hôn mê lên bả vai. Nói thật, đối với cô gái này hắn không có chút hảo cảm nào. Hắn đem tất cả những việc làm mười năm trước của Vương Tĩnh đổ lên đầu cô gái Lương Văn Văn này. Đều là tại cô gái này bức bách Vương Tĩnh làm như vậy. Đúng rồi, nhất định là như vậy.Hai người nhảy lên bờ tường ra ngoài trước khi mấy người dân tiến vào trong sân trước căn nhà. Phải vác theo một cô gái đang hôn mê, tự nhiên là có chút phiền toái. Nhưng mà Lưu Nhân cũng bất chấp nhiều như vậy. Hắn để Lương Văn Văn ở trên bờ tường, chính mình tiếp tục nhảy qua. Sau đó lại kéo Lương Văn Văn từ trên bờ tường xuống. Dường như cái hắn đang vác không phải là một cô gái đang hôn mê mà là một cái chăn bông được cuộn lại mà thôi.Hai người chạy được một đoạn không xa lắm, liền trốn vào bụi cây. Dường như những người đó đang tuần tra ở xung quanh. Nếu mà bây giờ chạy loạn, sẽ rất dễ dàng bị người ta phát hiện. Lưu Nhân quyết định trước tiên cứ trốn ở chỗ này đã, đợi sau khi những người đó đi rồi mới tính tiếp.Mấy người dân đi vào trong nhà, không bao lâu sau liền thấy mấy người ấy đi ra. Trong đó một người dùng tay kéo thi thể của người đàn ông bị Lưu Nhân đánh chết kia như là kéo một cái bao tải vậy, người này hướng về một hướng khác đi. Dường như người đàn ông kia chết đối với bọn họ mà nói cũng không bất ngờ. Hoặc là sống chết của người đàn ông kia đối với bọn hắn mà nói, không hề có ý nghĩa đặc thù gì.Lưu Nhân và Vương Tĩnh trốn ở trong bụi cây, một hành động nhỏ cũng không dám. Lưu Nhân cảm giác trên đầu có chút mồ hôi. Có mấy người dân thôn liền cứ như vậy đi qua trước mặt hắn, Lưu Nhân sợ đến mức không dám thở, sợ bị kẻ điên này phát hiện. Nhưng mà rất may, không biết là Lưu Nhân ẩn giấu tốt, hay là những người dân này quá ngu ngốc. Họ cũng không có phát hiện ra bọn hắn đang trốn ở trong bụi cây.Hô!Đợi đến khi những người dân này dần dần đi xa, Lưu Nhân mới thở dài nhẹ nhõm một hơi. Phía sau lưng đã ướt đẫm mồ hôi lạnh. Vừa rồi quá căng thẳng nên không để ý, bây giờ bình tĩnh lại, Lưu Nhân liền cảm thấy đau đớn ở chỗ cánh tay. Dường như lúc vừa rồi trèo tường vết thương lại bị rách ra. Hắn cúi đầu nhìn cánh tay của mình, có chút rướm máu, nhưng mà nhìn qua không quá nghiêm trọng.Lưu Nhân đột nhiên cả thấy thật trào phúng. Hắn là một người cảnh sát, bình thường mọi việc đều là hắn đi tìm tội phạm mà người khác phải tránh né hắn truy tìm. Nhưng mà ở cái thị trấn nhỏ này, tất cả đều đã đảo ngược lại. Lưu Nhân cũng đã được trải nghiệm cái mùi vị lẩn trốn. Nhưng mà có một chuyện khiến cho Lưu Nhân chú ý, vừa rồi hắn đã cẩn thận quan sát mấy người kia…Khi mấy người dân trấn đi qua trước mặt hắn, hắn nhìn thấy con mắt của bọn họ, toàn bộ đều có màu xanh biếc không bình thường.- Bọn họ đi rồi, chúng ta vẫn là nhanh chóng trở về khách sạn đi.Xác định xung quanh không có người dân nào khác, Lưu Nhân đứng dậy, vác Lương Văn Văn trên vai.- Ít nhất thì bây giờ nơi đó vẫn còn an toàn.Minh Diệu đi dọc theo con đường nhỏ này. Chưa đi được bao xa liền thấy được ủy ban nhân dân của thị trấn. Hơn nữa ở bên cạnh tòa nhà này, đích xác còn có một cái cột rất cao, hẳn là cột tín hiệu điện thoại Nhưng mà dường như chỗ này có thứ gì đó quan trọng. Bởi vì Minh Diệu thấy rõ ràng ở bốn phía quanh khu này, nơi nơi đều có người dân cầm vũ khí thô sơ đi tới đi lui, Dường như là canh gác cái gì đó.- Xem ra nhặt được bảo bối rồi.Minh Diệu hối hận lúc ấy ra khỏi nhà không bảo Hoài Tố làm cho mấy cái Ẩn Thân Phù để mang trên người, như vậy có thể giảm được rất nhiều phiền toái.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận