U Minh Trinh Thám


Đột nhiên một tiếng vang nặng nề truyền đến dọa hai người nhảy dựng lên. Nghe thanh âm, hẳn là còn cách rất xa, lúc này Lưu Nhân mới nhớ tới lời dặn của Minh Diệu, vội vàng kéo Vương Tĩnh trở về.Vẫn là cái khách sạn nông thôn yên lặng như cũ, dường như hết thảy đều bình thường như vậy, chưa từng có sự tình gì phát sinh qua. Giống như sau khi tiếng động nặng nề kia vang lên thì thị trấn nhỏ lại trở về trong trạng thái ngủ say.- Dường như là không có chuyện gì xảy ra.Lưu Nhân thở dài nhẹ nhõm một hơi.- Làm sao vậy? Nhìn vẻ mặt của anh dường như là rất căng thẳng, có chuyện gì sao?Vương Tĩnh hỏi.- Không có việc gì, Minh Diệu tiên sinh đã nói là tôi coi chừng cho hắn ngủ, nhưng mà nói chuyện phiếm với cô nên đã quên mất chuyện này.Lưu Nhân xấu hổ cười.- Nhưng mà xem ra là không có chuyện gì, có thể là tinh thần của tôi quá mức căng thẳng.- Nếu đây là do Minh Diệu tiên sinh dặn, tôi nghĩ là chúng ta không nên khinh thường thì tốt hơn.Vương Tĩnh nghĩ nghĩ, nói.- Chúng ta vẫn nhanh chóng trở về phòng một chút thì tốt hơn. Cứ nghe theo lời nói của Minh Diệu tiên sinh hẳn là không có sai.Lưu Nhẫn gật gật đầu, nhìn như là lơ đãng kéo cánh tay của Vương Tĩnh đi vào khách sạn. Vương Tĩnh đỏ mặt, nhưng mà không có giãy dụa, mặc cho Lưu Nhân kéo tay nàng như vậy.- Tốt rồi.Tuy rằng trong lòng bàn tay của Lưu Nhân có chút đổ mồ hôi, nhưng mà trong lòng ngầm thích.- Xem ra bọn hắn nói rất đúng, nhất định phải da mặt dày mới có thể tán gái được.Lưu Nhân đang âm thầm đắc ý ở trong lòng, Vương Tĩnh đột nhiên dừng bước kéo hắn lại.- Sao vậy…Không đợi Lưu Nhân mở miệng, Vương Tĩnh liền làm ra một cái động tác chớ có lên tiếng.- Này, anh có nghe thấy thanh âm gì không?Lưu Nhân vểnh tai lên cẩn thận nghe qua, dường như là có thanh âm nức nở trầm thấp. Giống như là tiếng kêu cứu của một người bị bịt miệng phát ra vậy. Hắn nhíu mày, thanh âm này là từ trong nhà bếp khách sạn vọng đến.Chẳng lẽ thật sự đã xảy ra chuyện gì? Trực giác của cảnh sát nói cho Lưu Nhân biết sự tình có chút không đúng. Hắn bảo Vương Tĩnh đứng nguyên tại chỗ, không được phát ra tiếng động gì, hắn đi vào trong nhà bếp nhìn xem.Nhẹ nhàng nép vào trong góc, Lưu Nhân chìa nửa cái đầu nhìn vào trong nhà bếp. Là một hình ảnh cực kỳ ghê tởm.Bà chủ dễ thương ban đầu, không biết là đã trở nên điên loạn từ bao giờ. Nàng ngồi ở dưới đất, trước mặt là một túi thịt băm, nàng không ngừng bốc đám thịt băm kia cho vào miệng. Thanh âm kỳ quái kia cũng là bởi vì vừa nhai đồ ăn ở trong miệng vừa không ngừng than thở. Lưu Nhân cẩn thận nghe ngóng, cô gái kia dường như đang không ngừng nói hai chữ “ Thật đói”.Đói? Lưu Nhân cau mày, nhìn nữ nhân kia điên cuồng bốc thịt băm bỏ vào trong miệng. Rốt cuộc là bao nhiêu ngày tháng không có ăn cơm mà người ta có thể đói đến mức này? Nhìn cái túi nhựa đựng thịt băm ở dưới mặt đất, Lưu Nhân cảm thấy một trận buồn nôn. Thứ này cũng có thể ăn sao? Không nói đến chuyện đám thịt băm kia vẫn còn sống, mà chỉ nói đến màu sắc thôi. Bởi vì đã để trong thời gian quá lâu mà nó đã bị biến chất. Thịt băm vốn dĩ là màu đỏ thì giờ đây đã chuyển sang màu đen, nhìn thấy đã khiến cho người ta ghê tởm một trận, càng không nói đến ăn vào miệng rồi nuốt xuống. Nhưng mà cái thứ ghê tởm này, dường như cô gái kia ăn đến rất thú vị.Trên cánh tay của cô gái kia có mấy đạo vết thương khiến cho Lưu Nhân chú ý. Không biết là vì cái gì, thỉnh thoảng cô gái này sẽ dùng sức gãi gái cánh tay của mình. Nhưng mà khí lực lại rất lớn, gãi cho cánh tay kia cũng đều chảy ra máu. Vậy mà cô gái kia lại hồn nhiên không phát giác. Miệng vết thương bị rách chảy ra máu, tuy rằng không nhiều lắm, nhưng mà ở trên cánh tay tái nhợt lại rất thu hút sự chú ý.- Cô gái này làm sao vậy?Lưu Nhân nghĩ mãi mà không rõ, lúc mới đến nhìn qua còn rất bình thường. Nhưng mà bây giờ làm sao lại biến thành bộ dạng này? Lưu Nhân nghĩ nghĩ, quyết định đến hỏi người đàn bà kia một chút, rốt cuộc là bị làm sao, có cần giúp đỡ hay không.Ngay tại lúc Lưu Nhân vừa định muốn lên tiếng đi vào trong phòng bếp, một cánh tay từ phía sau bắt được hắn, dùng sức bịt miệng của hắn, kéo hắn ra sau cánh cửa. Người đàn bà đang ngồi ở dưới dất dường như nghe được cái thanh âm gì, quay về phía cửa phòng bếp nhìn lại, nhưng mà không có nhìn thấy người nào. Liền không thèm để ý, tiếp tục ngồi xuống. Lại cho đám thịt băm kia vào trong miệng mà nuốt xuống.Hư.Lưu Nhân hoảng sợ quay đầu lại, phát hiện người bắt lấy mình là Minh Diệu, lúc này trái tim mới được thả lỏng. Minh Diệu ý bảo Lưu Nhân không được lên tiếng, lặng lẽ đi cùng hắn. Tuy rằng Lưu Nhân không biết là có chuyện gì, nhưng vẫn lặng lẽ đi theo Minh Diệu lên trên lầu.Tới phòng ba cô gái đang ở, Minh Diệu đánh thức A Trạch đang ngủ trên giường dậy. Mà Diệp Tiểu Manh thì vừa mới uống thuốc say xe nên gọi nửa ngày cũng không tỉnh. Minh Diệu đành buông tha việc đánh thức nàng. Trong tình trạng này, dù cho có đánh thức Diệp Tiểu Manh dậy thì đầu óc của nàng cũng sẽ trở nên nặng trĩu, còn không bằng để cho nàng tiếp tục ngủ.- Minh Diệu tiên sinh, rốt cuộc là có chuyện gì vậy?Lưu Nhân mở miệng hỏi.- Vì sao mà người đàn bà kia…- Cái gì cũng không nên hỏi, trước tiên cứ nghe ta nói đã.Minh Diệu cắt đứt câu hỏi của Lưu Nhân.- Kế hoạch thay đổi, lập tức thu dọn toàn bộ đồ đạc. Lưu Nhân cậu đi chuẩn bị ô tô. Hai người A Trạch và Vương Tĩnh bê đồ đạc của chúng ta. Ta cõng Diệp Tiểu Manh. Chúng ta nhẹ nhàng xuống lầu, không được kinh động người đàn bà kia. Mau, động tác nhất định phải nhanh.Tuy rằng không biết rốt cục là có chuyện gì xảy ra, nhưng nhìn biểu tình căng thẳng của Minh Diệu, nhất định là đã xảy ra chuyện gì. Mấy người gật gật đầu, dựa theo chỉ thị của Minh Diệu, lặng lẽ đi xuống lầu. Sau khi mọi người tụ họp đông đủ, Lưu Nhân liền khởi động ô tô, nhanh chóng rời khỏi cái khách sạn kia.- Bây giờ đi đâu?Lưu Nhân nhìn Minh Diệu ngồi ở vị trí bên cạnh tài xế nói.- Hướng bên kia đi, quay về cái cầu mà chúng ta đã tiến vào trong thị trấn nhỏ này đã rồi nói sau, hy vọng bây giờ còn chưa tính là muộn.Minh Diệu cau mày nói.Lưu Nhân gật gật đầu, đánh tay lái hướng về con đường ra khỏi thị trấn nhỏ.Bởi vì có sương mù, tầm nhìn không phải là quá tốt. Lưu Nhân không dám đi quá nhanh, sợ sẽ không phanh kịp mà đụng phải người đi đường. Nhưng mà sau khi đi được một đoạn đường mới phát hiện lo lắng của mình hoàn toàn là dư thừa. Bời vì trên còn đường này, một người đi đường cũng đều không có. Cả con đường trống rõ chỉ có chiếc Mercedes-Benz của bọn họ. Giống như là toàn bộ mọi người trong thị trấn đều đã về nhà ngủ rồi vậy.- Dừng xe.Minh Diệu hô lớn một tiếng, Lưu Nhân bị dọa cho hoảng sợ, mạnh mẽ giẫm phanh.- Làm sao vậy? Không phải là muốn rời khỏi sao?Lưu Nhân cau mày hỏi.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận