U Minh Trinh Thám


Minh Diệu dập tắt điếu thuốc lá, khẽ cười cười. Vốn hắn cũng chỉ đoán mà thôi, nhưng mà ngay lúc A Trạch nói tinh thần của hung thủ không bình thường, hắn khẽ liếc mắt nhìn thấy được, thân thể của Vương Tĩnh hơi run rẩy. Vốn Minh Diệu chỉ cảm thấy được là hơi trùng hợp, chỉ đơn thuần dự đoán mà thôi, mà bây giờ thì hắn lại càng thêm xác định. Cô gái Vương Tĩnh này, ít nhất có khả năng là bảy mươi phần trăm.- Hai người nói rất đúng.Minh Diệu mở miệng nói.- Muốn giải quyết triệt để sự kiện này thật là một chuyện rất phiền phức. Quan trọng nhất chính là xương cốt trong thân thể của con quái vật này rốt cuộc ở đâu. Mười năm cũng đã qua, căn bản là không có biện pháp xác định. Nhưng may mắn là vận khí của chúng ta không tệ.- Ồ? Sao lại như vậy?A Trạch chứng kiến bộ dáng tràn đầy tự tin của Minh Diệu, trong lòng đã khẳng định. Nhất định là người kia có biện pháp đặc thù, nếu không thì cũng không chút hoang mang như vậy.- Ta cảm thấy về việc bộ xương cốt của con quái vật ở địa phương nào, có lẽ chúng ta có thể thỉnh giáo vị Vương tiểu thư này một chút.Minh Diệu mỉm cười nhìn Vương Tĩnh.- Có lẽ cô có thể cung cấp cho chúng tôi một ít manh mối.- Ngài đang nói cái gì…Sắc mặt của Vương Tĩnh trắng bệch, có vẻ cực kỳ khẩn trương.- Tôi làm sao mà biết…- Không không không, vốn dĩ ta cũng không thể nào khẳng định, dù sao thì hai chuyện này quá mức trùng hợp. Cô bé mất tích mười năm trước biến thành Quầy Linh. Bị một cục cưng tò mò không biết tự lượng sức mình phát hiện ra. Sau khi nó liên tục giết người thì một vị từ một thành phố xa xôi khác đến đây điều tra. Trùng hợp sao? Vậy thì cũng quá là trùng hợp đi. Ta chưa bao giờ tin tưởng cái gì là trùng hợp cả.Khóe miệng của Minh Diệu nhếch lên mỉm cười. Nhưng nụ cười này Vương Tĩnh nhìn qua lại càng giống như một ác ma gọi hồn.- Quầy Linh là thứ rất kỳ quái, không phải là ai chết cũng đều có thể biến thành, cần rất nhiều điều kiện. Ví dụ như là thân thể không thối rữa trong thời gian dài, khí hậu ôn hòa đặc thù. Và quan trọng nhất chính là bị người bạn thân nhất giết chết.- Những cái này…- Xin hãy nghe ta nói xong.Minh Diệu cắt đứt lời nói của Vương Tĩnh.- Cảnh sát Lưu cũng đã chú ý một vết thương đặc thù trên người con quái vật. Là bị người ta dùng thủ pháp gọn gàng rạch ra, sau đó lại khâu lại. Ta nghĩ loại chuyện này không phải là một người đã được trải qua huấn luyện thì người thường tuyệt đối không thể làm được. Mà rất trùng hợp là Vương tiểu thư, ta nghe nói cô là một bác sĩ ngoại khoa, hơn nữa tuổi còn trẻ mà đã làm đến chức vị chủ nhiệm ngoại khoa. Ta nghĩ người có thể ngồi vào vị trí này, nhất định là có trình độ tương đối cao.- Ý của ngài là nói…Vương Tĩnh chính là…Mười năm trước…Lời nói của Minh Diệu khiến cho Lưu Nhân chấn động. Cô gái yếu đuối nhu nhược trước mặt này chính là tên hung thủ biến thái sau khi giết người rồi còn lấy cả xương cốt ra sao?- Điều này sao có thể? Tôi không tin!- Mười năm, ta nghĩ trong mười năm này Vương tiểu thư hẳn là luôn luôn bị chuyện này giày vò? Nếu không thì cô cũng không vừa nghe được tin tức liền từ thành phố khác chạy đến đây để tìm hiểu chuyện đã xảy ra.Minh Diệu không để ý đến Lưu Nhân, tiếp tục nói.- Mà bạn bè của cô biến thành bộ dạng này, tôi nghĩ cô cũng không muốn. Đây cũng là một cái cơ hội, một cái cơ hội chuộc tội, vì bạn của cô, cùng là vì chính cô.Vương Tĩnh không nói gì, chỉ ngồi thẳng người dậy, vùi đầu vào trong lòng bàn tay, thân thể run rẩy, dường như là đang khóc, lại tựa như đang giãy dụa.- Điều đó không có khả năng…Như thế nào lại…Chẳng qua nàng chỉ là một cô gái yếu đuối mà thôi…Tôi không tin…Lưu Nhân vẫn đứng nguyên tại chỗ, thì thào tự nói. Lời nói của Minh Diệu, hơn nữa là phản ứng của Vương Tĩnh, hết thảy đều rất rõ ràng, Vương Tĩnh chính là hung thủ giết người biến thái. Nhưng mà như thế nào thì Lưu Nhân cũng không thể tự thuyết phục chính mình tin tưởng tất cả chuyện này.- Nếu như cứ tiếp tục như vậy, bạn của cô cũng không thể nào được yên nghỉ, mà cô cũng sẽ bị chìm trong dằn vặt và đau khổ đến cuối đời.Minh Diệu tiếp tục nói.- Cô phải nhớ kỹ, nó biến thành như vậy, là trách nhiệm của cô. Mà nó giết người, trên tay dính máu cũng có một phần của cô.- Im miệng, không cần phải nói nữa.Lưu Nhân vọt tới, nhéo áo Minh Diệu.- Ta không cần biết ông là người gì, nhưng nếu ông tiếp tục nói hưu nói vượn, chớ có trách tôi không khách khí.- Tôi biết…Thanh âm của Vương Tĩnh giống như là tiếng muỗi kêu, nhưng vẫn truyền rõ ràng vào trong tai của mỗi người.- Tôi biết xương cốt của nàng được chôn ở chỗ nào, tôi sẽ dẫn mọi người đi…Giải quyết tất cả chuyện này…- Tốt lắm!Minh Diệu đẩy Lưu Nhân ra, lấy một điếu thuốc từ trong túi áo ra nói.- Tôi sẽ chuẩn bị hết thảy mọi thứ trong thời gian ngắn nhất, rồi đi cùng cô để giải quyết triệt để chuyện này.Minh Diệu rít một hơi thuốc lá thật sâu, cảm giác ni cô tin tràn ngập trong phổi khiến cho hắn tràn ngập khoái cảm. Bởi vì một vụ án giết người mười năm trước mà khiến cho mười năm sau có thêm nhiều người vô tội phải tử vong, tôi nghiệt này, rốt cuộc là tính ở trên người ai?Minh Diệu đi vào hiệp hội, viết đơn xin nghỉ phép. Hiện tại Minh Diệu đã không còn là một thám tử tư tùy tâm sở dục nữa mà đã là một thành viên của tổ hành động đặc biệt của hiệp hội thần quái. Nếu như có việc cần rời khỏi thành phố thì phải viết báo cáo. Vốn đang nghĩ tới Trần Lam sẽ vì chuyện tình của Lê bàn tử mà làm khó hắn một hồi. Cho dù là phê chuẩn thì cũng sẽ tìm cách gây phiền toái cho Minh Diệu. Nhưng mà thật không ngờ, không có mất thời gian bao lâu, cái đơn của Minh Diệu liền được gửi về, trên đó viết hai chữ đồng ý thật to.Tuy rằng không biết vì sao Trần Nam lại tốt bất ngờ như vậy, nhưng mà nếu đồng ý, Minh Diệu tự nhiên cũng sẽ không ngốc mà đi hỏi xem vì sao mà Trần Lam lại đồng ý. Hắn vui vẻ rời khỏi hiệp hội.Mặc dù là đi giải quyết sự kiện linh dị, nhưng mà sự kiện này chưa tính là công việc của hiệp hội. Nhiều lắm thì có thể xem như công tác nghiệp dư của cá nhân Minh Diệu mà thôi. Cho nên hiệp hội cũng không có cung cấp thiết bị hành động cho Minh Diệu. Nhưng mà đối với hắn thì cũng không sao cả, trước kia còn không phải là súng cũng không có được sao, có hay không có trang bị của hiệp hội cũng không khác gì nhau.- Một mình đi đến thị trấn nhỏ sao…Trần Lam ngồi ở trong phòng làm việc, khóe miệng hơi hơi nhếch lên. Cầm lấy chiếc điện thoại trên bàn, Trần Lam phân phó cho thư ký.- Gọi Phạm Đồng lập tức tới phòng làm việc của tôi, tôi có nhiệm vụ muốn giao cho hắn.- Đây là một cái cơ hội.Trần Lam buông điện thoại xuống, tựa lưng vào ghế ngồi, trong đầu nghĩ tới có thể xuất hiện một sơ xuất nhỏ.- Tuy rằng ngươi giấu diếm được rất nhiều người, nhưng mà có một số việc ta lại biết được. Mà vừa lúc chỗ này của ta có một người thích hợp, để hắn đi lấy cái đầu của ngươi làm thù lao là tốt nhất. Minh Diệu, có nhiều thứ, ngươi cần chậm rãi trả lại cho ta…


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận