U Minh Trinh Thám


- Được rồi, tôi không đi, cậu buông ra đi.A Trạch cảm thấy có đánh một trăm làn với con quái vật kia cũng không mệt bằng. Diệp Tiểu Manh không biết là lấy được sức lực từ nơi nào mà có thể túm chính mình không buông như vậy.- Vậy thì như vậy đi, tôi có chút không quen, đêm nay hai người chúng ta mỗi người ngủ một phòng đi.Nếu con quái vật kia tới, ta và Tiểu Manh mỗi người ngủ một phòng, nói không chừng nàng sẽ không xảy ra chuyện.A Trạch nghĩ trong lòng. Nói thật A Trạch thật sự không muốn đi. Hiện tại cứu tinh duy nhất chính là Minh Diệu, mà ở trong nhà Minh Diệu, nếu đột nhiên Minh Diệu muốn trở về, nói không chừng còn có thể cứu mình một mạng. Sống chết trước mắt, A Trạch cũng bất chấp bị chế giễu.Nằm ở trên giường, A Trạch nhìn trần nhà tối đen, như thế nào cũng không ngủ được. Nơi này là phòng của Diệp Tiểu Manh, mà Diệp Tiểu Manh thì ngủ ở trong phòng của Minh Diệu. Khuya hôm nay con quái vật kia sẽ đến sao? Nếu mà thực sự đến đây, ta phải làm như thế nào mới có thể sống sót? Lần trước là bởi vì có Mị hét lớn, và Lão Lưu tạo ra cơ hội ở trong nháy mắt, như vậy ta mới có cơ hội đánh con quái vật kia. Nhưng mà lúc này đây? Dựa vào Tiểu Manh sao? Không được, không được liên lụy Tiểu Manh…Như vậy ta phải làm gì bây giờ…Minh Diệu, xin chú, trở về đi… Cứu tôi…Tác…Tác…Không biết từ chỗ nào lại truyền đến thanh âm kỳ quái. Thân kinh toàn thân A Trạch đều cứng lên.Con quái vật kia đến đây sao…Tới để giết ta sao…Cứu mạng…Bất kể là ai, ai cũng tốt…Cứu ta…Thanh âm kỳ quái kia không ngừng vang lên. A Trạch trùm cả đầu vào trong chăn, gắt gao nhắm mắt lại. Cô gái vốn dĩ độc lập kiên cường, hiện tại đã hoảng sợ giống như là con chim nhỏ vậy.- Không cần sợ hãi, mặc kệ cái đó là vật gì, nó đều không vào được.A Trạch cảm giác có một bàn tay nhẹ nhàng ôm lấy thân thể có chút run rẩy của nàng. Lời nói ôn nhu của Diệp Tiểu Manh truyền vào trong tai của nàng.- Bốn phía xung quanh phòng của chúng ta đều được Minh Diệu bày kết giới rồi, quỷ quái bình thường không thể vào được.- Cậu đã sớm biết rồi?A Trạch ngồi xuống, nhìn Diệp Tiểu Manh đang ngồi ở bên giường.- Cậu cố ý gọi tôi đến đây, nhưng thật ra là để bảo vệ tôi sao?- A Trạch ngốc.Diệp Tiểu Manh nhẹ nhàng ôm A Trạch.- Việc gì cũng luôn muốn một mình gánh chịu, như vậy còn cần tới bạn bè để làm cái gì đây?- Cục cưng tò mò, rời giường đi, chính mình gây ra họa còn muốn ta giúp cô chùi đít, còn bị người ta hoài nghi thân phận nhân viên công vụ của ta, ta muốn tìm cô tính sổ.Sáng sớm, hai thiếu nữ còn đang ôm nhau ngủ, một tiếng la to của đàn ông đánh thức hai người.- Cục cưng tò mò, cô cho ta…Ách!Minh Diệu đẩy cửa phòng Diệp Tiểu Manh, lại thấy được hai cô gái đồng thể quần áo không chỉnh tề. Cánh tay trắng nõn, bắp đùi thon dài, còn cả cái khe mê người ở trước ngực, thật khiến cho người ta muốn phun máu. Hai thiếu nữ này đang ôm nhau ngủ ở trên giường.- Ách…Thật ngại quá, ta không biết hai người các cô là bách hợp…Minh Diệu cảm giác cái mũi nóng lên. Đầu óc không tỉnh táo. Đặc biết là nhìn thấy bàn tay của Diệp Tiểu Manh thò vào trong áo A Trạch sờ lên trên bộ ngực, mà một bàn tay của A Trạch thì lại đặt ở giữa hai cái đùi trắng như tuyết của Diệp Tiểu Manh.- Hình tượng bách hợp đẹp như thế khiến cho đại thúc thật ngại…- A, lăn đi ra, ông chú háo sắc.Một cái gối hung hăng đập vào mặt Minh Diệu, bên trên cái gối màu trắng đã dính đầy máu mũi đỏ tươi của Minh Diệu.- Tóm lại, sự tình đại khái là như vậy.Má bên trái của Minh Diệu có chút sưng, còn đỏ lên. Sau khi A Trạch phát hiện mình bị nhìn thấy, liền dùng tốc độ nhanh nhất mặc quần áo, lập tức đi ra cửa. Còn không quên quăng một bạt tai lên má trái Minh Diệu.- Vô luận là cậu cần điều tra án giết người cũng được, hay là Vương tiểu thư muốn giải thích chân tướng sự tình cũng tốt, hay là A Trạch gặp được sự kiện linh dị, toàn bộ đều có liên quan đến vật này.Minh Diệu đặt một cái bình sứ nho nhỏ ở trên bàn.- A? Minh Diệu, chú mang cái đồ vật kia về để làm gì?Diệp Tiểu Manh kỳ quái hỏi.- Tôi còn tưởng rằng chú đã trực tiếp tiêu diệt sạch rồi chứ.- Không có khả năng.Minh Diệu lắc lắc đầu.- Tuy rằng thứ này với ta mà nói thì cũng không có bao nhiêu uy hiếp. Nhưng mà nếu muốn tiêu diệt nó thì cũng phải phí một phen công phu.- Cho nên công kích của tôi mới không có hiệu quả đối với nó sao?A Trạch lẩm bẩm nói.- Sớm biết rằng như vậy…- Không biết sớm thì biết muộn.Minh Diệu cắt đứt lời nói của A Trạch.- Lúc trước ta hẳn là đã nói qua, muốn đi giải quyết sự kiện linh dị, như vậy nhất định phải tìm hiểu khởi nguyên của sự tình linh dị, loại hình quỷ quái. Chứ không phải lèm nhèm cậy mạnh đi đánh, đi giết. Như vậy rất có thể làm cho sự tình càng ngày càng nghiêm trọng.- Được rồi, tôi thừa nhận, đối với cách xử lý sự kiện lần này, tôi thật sự là có chút nóng nảy.A Trạch gật gật đầu, thẳng thắn thừa nhận sai lầm của mình.- Nếu sớm biết được nội tình của con quái vật này, như vậy Dương Nhan sẽ không phải chết.- Trách nhiệm của cô không có nhẹ như vậy.Minh Diệu mở miệng nói.- Tiểu Manh đã nói hết toàn bộ sự việc với ta, không phải là một cái mạng, mà là ba cái. Ba người kia chết, cô đều phải chịu trách nhiệm.- Làm sao lại như vậy, tôi chỉ phải…A Trạch vừa định nói cái gì, Minh Diệu chìa một bàn tay, cắt đứt lời nói của A Trạch.- Vừa rồi ta đã nói rồi, khi giải quyết một sự kiện linh dị, trước tiên cần phải tìm hiểu khởi nguyên của toàn bộ sự việc.- Thật sự tôi đã hỏi bà chủ rõ ràng toàn bộ chuyện tình đang nghi rồi, nhưng mà thân phận của con quái vật này…A Trạch nói.- Còn chưa đủ.Nét mặt của Minh Diệu trở nên nghiêm túc.- Quan trọng nhất, con quái vật kia là thứ gì cô cũng không biết thì làm sao có thể giải quyết toàn bộ sự tình được.- Nhưng mà Trần Tự Lực và Ngô Thanh Thanh chết không liên quan đến tôi, lúc đó tôi còn chưa có đối mặt với con quái vật kia mà.A Trạch nói.- Muốn giải quyết cả sự kiện này, như vậy cứ nói về con quái vật này trước đã.Minh Diệu dọn cái bàn sang một bên, chừa ra một chỗ trống để Hoài Tố bố trí một cái kết giới nhỏ. Minh Diệu đặt cái bình sứ nho nhỏ kia ở trong kết giới, mở nắp bình ra.Một cánh tay khô héo ngăm đen từ bên trong cái miệng bình nho nhỏ mạnh mẽ vươn ra, doa cho mọi người nhảy dựng lên. A Trạch và Diệp Tiểu Manh thì còn chịu được, bất kể thế nào thì hai người các nàng cũng đã tiếp xúc với khá nhiều sự kiện linh dị rồi, rất nhanh liền bình tĩnh trở lại. Còn người thường như Lưu Nhân thì lại bị cảnh tượng quỷ dị này dọa cho sợ ngây người. Mà Vương Tĩnh ngồi ở bên cạnh hắn luôn không có lên tiếng thì cũng trở nên tương đối khẩn trương, hai tay gắt gao nắm chặt góc áo.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận