U Minh Trinh Thám


Cái phù Minh Diệu dán lên người mình, chỉ có tác dụng che chắn dao động linh lực của mình. Dù sao thì chỉ cần là người có linh lực, trên người thỉnh thoảng cũng sẽ có linh lực dao động tản ra. Giống như là người sống sẽ không ngừng tản nhiệt độ cơ thể ra bên ngoài vậy. Chẳng qua là có mạnh có yếu mà thôi. Mà cái phù này chính là dùng để che chắn triệt để dao động linh lực trên người. Nhưng mà cái phù này có một khuyết điểm. Sau khi dán nó lên người, Minh Diệu cũng không phải là ẩn thân, mà chính là tiêu trừ sạch sẽ dao động linh lực trên người. Cho nên tác dụng của cái phù này cũng không lớn. Dù sao thì chỉ cần là người có mắt, đều có thể nhìn thấy một người đang sống ngồi lù lù ở chỗ này. Mà đối với con quái vật sắp đối phó, Minh Diệu thật không lo lắng con quái vật kia sẽ nhìn thấy mình, dù sao thì chỉ cần không dọa nó chạy đi, sau khi nó vào trong phòng đã được Hoài Tố bố trí kết giới, như vậy thì Minh Diệu có thể tùy tiện đập con quái vật kia một trận.- Này, nơi này là nhà của người ta, anh cũng không thể tùy tiện như vậy được.Hoài Tố cực kỳ bất mãn đối với hành vi tùy tiện gạt tàn thuốc thành một đống ra sàn nhà của Minh Diệu. Dù sao thì đây cũng là nhà của A Trạch. Chưa được sự đồng ý của chủ nhà đã đột nhập vào, lại còn bày bẩn ra nhà người ta. Minh Diệu có chút quá tùy tiện.- Vậy thì sao.Minh Diệu chẳng hề để ý, lại gạt tàn thuốc xuống nền nhà.- Tôi tới đây là để giúp cái cục cưng tò mò kia chùi đít, chẳng qua chỉ là ít bụi bẩn mà thôi, có cái gì mà không được. Tôi còn chưa đòi nàng trả phí dịch vụ đâu.- Xin anh, dầu gì người ta cũng là một cô bé, không cần phải tùy tiện nói cái loại lời nói có ý tứ trêu chọc như là giúp người chùi đít.Hoài Tố vừa định tiếp tục nói cái gì đó, đột nhiên biến sắc.- Vật kia đã trở lại, rất gần.- Cô nhanh chạy về trong cái nhẫn đi.Minh Diệu vội vàng dập tắt điếu thuốc.- Linh lực của cô sẽ bị nó phát giác, tôi sợ sẽ đả thảo kinh xà. Chờ đến khi nó vào trong phòng rồi thì cô hãy chui ra rồi bố trí kết giới. Chúng ta đi bắt ba ba trong rọ.Hoài Tố gật gật đầu, hóa thành một đạo quang mang, chui vào trong lòng Minh Diệu.- Đến đây đi, đến đây đi.Minh Diệu duỗi thân thể một chút.- Nhanh chóng làm xong, nói không chừng còn có thể đi ăn sáng sớm một chút.Một cỗ cảm xúc buồn bực không nói lên lời dâng lên ở đáy lòng Minh Diệu. Hắn biết vật kia đã tiến vào.Một đạo hắc ảnh xuất hiện ở cửa. Bầu trời lúc rạng sáng, không có ánh trăng, chính là lúc tối tăm nhất của một đêm. Nhưng mà cái bóng đen kia so với hắc ám còn tối hơn. Một bóng dáng bẹp dí, chậm rãi mấp máy lên. Chui vào từ cái khe bên dưới cánh cửa, giống như là đút một cái chăn phủ giường vào vậy. Cái bóng đen kia tiến vào trong phòng, dùng một bàn tay đỡ lên, chậm rãi bò sát ở trên sàn nhà, hướng tới chỗ cái tủ quần áo ở trong phòng ngủ. Nó cũng không có phát hiện trong phòng có thêm một người một quỷ.- Hoài Tố, chính là lúc này.Chứng kiến cái bóng đen kia tiến vào trong phòng ngủ, Minh Diệu nhỏ giọng nói.- Không biết động tác của cái thứ này có nhanh hay không, cho cô năm giây hẳn là đủ rồi, tôi sợ nó sẽ hoảng hốt mà trốn mất.- Anh đang coi thường tôi sao?Hoài Tố chui ra từ bên trong lòng Minh Diệu, nhát mắt đã chạy ra ngoài cửa sổ.- Ba giây đồng hồ, một, hai, ba, xong, anh có thể bắt đầu.- Tốt lắm.Minh Diệu bóc cái phù từ trên người xuống.- Đến đây đi quái vật, chú đang ở chỗ này, trong túi quần chú có đường.Trong một khắc khi Hoài Tố chui ra khỏi lòng Minh Diệu, bóng đen kia đã phát hiện ra Hoài Tố tồn tại. Nhưng mà không biết là không sợ hay là phản ứng chậm chạp, mãi đến sau khi Minh Diệu bóc tấm phù ra, nó mới thong thả xoay người lại, có chút đề phòng nhìn Minh Diệu.Trong phòng rất tối, nhưng mà lại không làm khó được Minh Diệu. Từ khi có thể sử dụng được thiên nhãn, ngay cả Thế giới mạch cũng có thể nhìn thấy rất rõ ràng, huốn chi là vị trí của con quái vật kia trong đêm tối.Minh Diệu tháo cái kính đen phó thổ khí xuống, thế giới trước mặt biến thành một mảnh đen trắn. Thỉnh thoảng lại có đường nét mày đen xuyên qua cái thế giới màu trắng. Minh Diệu biết, đó là hướng đi của thế giới mạch. Tại cái thế giới đen trắng rõ ràng này, một cái bóng đen to lớn có thể thấy được rõ ràng. Giống như là tùy tay bôi lên trang giấy trắng một nét mực vậy. Đạo bóng đen kia ở trong cái thế giới này có vẻ không hài hòa.- Được, màu đen.Minh Diệu nhíu mày.- Xem ra chẳng những ngươi có oán khí, còn giết vài người rồi. Tuy rằng ta không có hứng thú đối với tộc quỷ quái yêu ma nhu nhược, nhưng mà thực đáng tiếc, thật sự là ngươi không nên tiếp tục ở trên thế giới này.Cái thân thể bẹp dí, mềm vại và không xương, khuôn mặt sụp xuồng tràn đầy nếp gấp, dương như chỉ còn một bàn tay có xương cốt. Con quái vật này chính là dựa vào cánh tay có xương cốt duy nhất này để mà chống đỡ hoạt động. Ở sau lưng của con quái vật kia, Minh Diệu nhìn thấy hình như có chút dấu vết khâu lại, cái này khiến hắn có chút nghi hoặc. Cái dấu vết này, dường như là do còn người tạo ra.Dường như con quái vật kia cảm thấy có mùi nguy hiểm trên người Minh Diệu, nó dùng cánh tay duy nhất kia đỡ lấy thân thể đi động rất nhanh trên mặt đất, mấp máy hướng về phía cánh cửa. Tuy nhiên nó thật không ngờ, không đợi đến khi nó kịp lao vào trong khe cửa, dường như có một bức tường vô hình ngăn cách đường đi của nó.- Đùa sao.Một đạo quang mang hiện lên, một thiếu nữ cung trang bỗng nhiên xuất hiện ở bên người Minh Diệu.- Kết giới Hoài Tố ta bố trí mà ngươi có thể chui ra, như vậy không phải là ta đã lãng phí hai ngàn năm lăn lộn sao?- Đứng một bên xem rôi biểu diễn.Minh Diệu lấy từ trong túi quần ra ba tờ phù chú.- Ly hỏa, đi.Ba quả cầu lửa theo tiếng mà ra, bắn về phía con quái vật kia. Nhắc tới cũng kỳ quái, con quái vật này hoàn toàn không tổn thương lông tóc dưới công kích của A Trạch, nhưng dường như lại tương đối sợ hãi ba quả cầu lửa nhìn qua cũng không có gì lợi hại này của Minh Diệu. Nó giãy dụa muốn tránh đi, nhưng mà tốc độ của quả cầu lửa kia thật sự là quá nhanh, con quái vật kia chỉ tránh được một quả, còn hai quả cầu kia liền đánh lên người nó, đánh cho nó kêu lên quái dị, chạy trốn tứ phía ở trong phòng.- Cẩn thận một chút, đừng có phá hỏng sàn nhà người ta.Hoài Tố ở một bên nói.- Không sao cả, Ly Hỏa nguyền rủa tôi đã có thể khống chế vô cùng tối.Minh Diệu vừa lấy một đạo phù từ trong túi ra vừa đáp.- Tuyệt đối chỉ có thể làm bỏng hồn thể, tuyệt đối không tạo thành tổn hại đối với vật thể bình thường.Quả cầu lửa đánh hụt kia đã rơi xuống sàn nhà bằng gỗ, nhưng không có giống như quả cầu lửa bình thường tiếp tục cháy lên, mà chỉ toát ra một làn khói nhẹ, tiêu tán mất. Cũng như chưa từng tồn tại qua vậy.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận