U Minh Trinh Thám


Liệu có phải là ta đã có chút qua mức tự tin hay không? Hoặc là giống như Minh Diệu nói, ta là loại tự đại cuồng vọng. Là một cô gái ngu xuẩn tự cho mình là đúng? Chẳng những không thể làm được việc gì mà còn có thể làm liên lụy đến người khác?A Trạch nhìn ánh trăng được phản xạ dưới lớp tuyết trắng mà ngơ ngác.- Mười hai giờ đúng. đọc truyện mới nhất tại truyện y. y chấm c. o mLời nói của Lão Lưu khiến cho A Trạch từ trong suy nghĩ tỉnh lại.- Từ giờ trở đi, chúng ta phải chuẩn bị tinh thần sẵn sàng.A Trạch quay đầu.- Dương Nhan, bất kể như thế nào cũng không được rời khỏi bên cạnh tôi. Lão Lưu, nếu ông thấy tôi có hành động hoặc là diễn cảm không bình thường, như vậy thì bất kể là dùng phương pháp gì thì nhất định đều phải đánh thức tôi.Dương Nhan và Lão Lưu gật gật đầu, bộ dáng như sắp lâm đại địch, vẻ mặt cực kỳ khẩn trương.- Tốt lắm, còn lại thì phải nhờ vào chính mình.A Trạch nhẹ nói, vừa như là nói chuyện với người khác vừa như là lẩm bẩm một mình.- Đến tột cùng là tự tin hay là tự phụ, còn phải xem lúc này đây.Ba người đều không nói gì thêm, chỉ lẳng lặng ngồi ở một chỗ. Dương Nhan đột nhiên cảm giác thấy có buồn bực ngồi khóc, cứ ngồi như vậy chờ thời gian từng phút từng giây trôi qua, giống như là tử tù tùy thời đều có thể bị hành hình vậy. Cái loại tâm tình này, làm cho người ta rất dễ sụp đổ.Lão Lưu chìa bàn tay ra, sờ sờ bên hông. Cái cảm giác lạnh như băng khi tiếp xúc với kim loại để cho hắn an tâm một ít. Mặc kệ con quái vật kia là cái gì, cũng không quản rốt cuộc A Trạch có bản lãnh gì. Súng lục là vũ khí của hắn, chỉ có nó mới có thể làm cho hắn an tâm.Thời gian chậm rãi trôi qua, ba người đều không nói lời nào. Trong căn phòng không tính là rộng rãi, chỉ có tiếng hít thở của ba người và thanh âm đều đều của kim đồng hồ. Ngoài cửa sổ thì có thêm ánh trăng quạnh quẽ được tuyết phản chiếu vào.- Tí tách…Tí tạch…Dương Nhan đột nhiên nghe thấy có tiếng nước rỏ xuống. Nàng nhìn xung quanh một lần cố gắng tìm kiếm nơi phát ra thanh âm này.- Làm sao vậy…Lão Lưu vừa mở miệng, Dương Nhan liền làm một cái động tác chớ có lên tiếng, rồi lại quan sát xung quanh.- Hai người nghe thấy không? Dường như là có thanh âm nước nhỏ giọt.Dương Nhan nhỏ giọng nói.- Dường như…Là từ ngoài cửa vọng vào…Nhìn theo hướng ngón tay Dương Nhan chỉ, A Trạch và Lão Lưu đều mạnh mẽ đứng dậy. Từ chỗ cái khe bên dưới cánh cửa, liền lộ ra một cái bóng đen che ánh sáng đi. Dường như là có thứ đồ vật gì đó đang đứng ở ngoài cửa.- Chính là thứ kia sao?Lão Lưu rút khẩu súng lục ở bên hông ra, chỉ vào cửa.- Không biết, cho đến bây giờ tôi vẫn còn chưa có cảm giác gì.A Trạch lắc lắc đầu. Nàng đi từng bước một đến chỗ cửa phòng. Còn cách cái cửa phòng kia ngày càng gần, Dương Nhan cảm giác theo từng bước chân của A Trạch thì trái tim của nàng cũng đập ngày càng nhanh.Cánh tay của A Trạch đặt ở trên nắm đấm cửa, hít sâu một hơi. Chính là con quái vật kia sao? A Trạch cũng chưa có cảm thấy cái loại cảm giác bi quan như đưa đám, nàng cũng không dám chắc.A Trạch mạnh mẽ mở của, cánh cửa vừa mở ra, mộng bóng người ngã lăn quay trước cửa.- Ui da, đau chết mất.Âm thanh của một người đàn ông vang lên. Ba người thấy rõ, thì ra là quản lý khách sạn.- Cậu tới đây để làm gì?Lão Lưu giắt lại khẩu súng lục vào hông, tức giận nói.- A, không có gì, không có gì.Quản lý từ trên mặt đất đứng lên, thần tình mỉm cười.- Cái kia…Cảnh sát, khách sạn này của chúng tôi có rất nhiều phòng…Ừ, ngài xem, nơi này chỉ là phòng giành cho một người mà thôi. Cô bé này đến đây thì cũng ở chung trong phòng này. Bây giờ ngài đến nơi này, lại chen chúc vào trong đây. Không bằng tôi dành riêng co ngài một căn phòng riêng để nàng nghỉ ngơi cho thoải mái.- Không cần, cút đi ngay. Cảnh sát đang phá án, nếu cậu còn đến nữa, tôi sẽ bắt cậu về đồn, tố cáo cậu cản trở người thi hành công vụ.Lão Lưu cau mày nói.- Trở về thì trở về.Quản lý nhỏ giọng than thở, xoa xoa cánh tay đi ra khỏi phòng. A Trạch mạnh mẽ đóng của phòng lại, tiếng đóng cửa dọa cho hắn nhảy dựng lên.- Cảnh sát, cảnh sát thì giỏi lắm sao.Quản lý khách sạn khinh thường vừa đi vừa nói.- Ta thấy nhất định là mượn danh nghĩa đến phá án mà chiếm tiện nghi của hai cô bé kia. Đã khuya như thế này, còn ở trong phòng của hai cô bé kia không chịu đi. Nhất định không phải là có ý tốt.Một cỗ cảm giác kỳ quái toát ra từ trong lòng của tên quản lý. Trong lúc hắn còn chưa kịp phản ứng xem đây là loại cảm giác gì thì cái cảm giác này đã tiêu thất trong nháy mắt. Quản lý sờ sờ đầu, có chút khó hiểu.- Kỳ quái, vừa rồi là bị làm sao vậy?Quản lý khách sạn nhìn xung quanh một lần, cái gì cũng không có.- Nhất định là gần đây phải xử lý qua nhiều việc, cho nên đầu óc có chút mệt mỏi. Vẫn là quay về phòng đi ngủ thì tốt hơn.Hắn vừa nhỏ giọng than thở, vừa bước nhanh về phòng.- Hô, làm ta giật cả mình.Lão Lưu trở lại chỗ ngồi một lần nữa.- Tên gia hỏa xen vào việc của người khác này, thực hận không thể đánh cho hắn một chận, làm tôi sợ tới mức thiếu chút nữa thì tim cũng nhảy ra ngoài.Dương Nhan cũng thở dài một hơi. Nàng vừa muốn nói chuyện, lại pát hiện ra biểu tình của A Trạch hình như không đúng lắm, dường như là rất thống khổ.- A Trạch, cô làm sao vậy?Dương Nhan vội vàng hỏi.- Cẩn thận một chút…Nó đến đấy.A Trạch cực kỳ thống khổ bám vào vách tường. Cái loại cảm giác buồn bã như đưa đám này trong nháy mắt truyền khắp toàn thân nàng.Cái loại cảm giác vô lực, uể oải, mất đi khát vọng đối với sinh mạng hiện ra từ trong đáy lòng. Trong nháy mắt, Dương Nhan liền mất đi tri giác. Lão Lưu nằm úp sấp ở trên mặt đất, há mồm thở dốc, tuy nhiên có cảm giác không có bất kỳ tia dưỡng khí nào tiến vào phổi. Cái loại cảm giác này giống như là trái tim mình bị người ta nhéo mạnh rồi sau đó lại mạnh mẽ chà đạp này, khiến cho hắn không thở nổi. Hắn cảm giác bộ não của mình bắt đầu thiếu không khí, dường như tùy thời đều có thể mất đi tri giác.Nhìn thấy Lão Lưu cũng chầm chậm nằm trên mặt đất, rồi không hề nhúc nhích. A Trạch cảm thấy có chút tuyệt vọng.- Cho dù là người có ý chí kiên định, thì nhiều lắm cũng chỉ có thể cố gắng thêm một chút thôi sao?A Trạch cắn môi, cố gắn không để cho mình ngất đi.- Người có linh năng lực thì có thể chống đỡ lâu hơn người thường một lát. Nói như vậy, có thể khả năng thôi miên này là dựa vào độ chênh lêch linh lực. Nếu là người có linh lực dồi dào hơn, hắn là cũng không cần phải lo ngại loại tấn công trên tinh thần này… Quả nhiên, ta là người không biết tự lượng sức mình.A Trạch cảm thấy trước mắt bắt đầu trở nên mơ hồ. Ý thức cũng dần dần trở nên không thanh tỉnh. Ở trong ánh trăng mờ, nàng mơ màng nhìn thấy, có một bóng đen chậm rãi bò từ trong cái tủ treo quần áo ra. Giống như là động vật nhuyễn thể vậy, mấp máy bò ở trên mặt đất, bò lên trên giường, ghé vào trên lưng Dương Nhan.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận