U Minh Trinh Thám


- Còn có một việc.Lão Lưu suy nghĩ một lát nói.- Vì sao nó phải giết từng người một? Tôi nhớ được hôm Trần Tự Lực bị giết. Hắn và Ngô Thanh Thanh đều ở cùng một phòng, nhưng mà Trần Tự Lực thì bị giết, mà Ngô Thanh Thanh lại còn sống. Nhưng mà đêm qua, nó lại lẻn vào trong trại tạm giam giết chết Ngô Thanh Thanh. Nếu mà vốn muốn giết Ngô Thanh Thanh, như vậy thì vì sao mà ngay từ đầu không giết chết cả hai người đi, mà lại chỉ giết có một mình Trần Tự Lực?- Chuyện này cũng thật kỳ quái.A Trạch gật gật đầu.- Nếu có thể biết được nó là quái vật gì, có lẽ có thể biết được một chút đặc tính và nhược điểm của nó. Đáng tiếc là tôi đã tra thông tin ở trên mạng rồi, nhưng mà lại không có thu hoạch được gì. Rạng sáng ngày hôm qua, con quái vật kia cũng tới khách sạn. Nó chui vào trong căn phòng trước kia Ngô Thanh Thanh ở, nhưng mà lúc tôi đuổi theo thì lại không phát hiện được tung tích của nó. Thì ra là nó tới tìm Ngô Thanh Thanh, phát hiện Ngô Thanh Thanh không có ở trong phòng liền đi mất.- Chẳng lẽ cô không có đồng nghiệp nào sao, có thể hỏi thăm tình hình của con quái vật kia một chút?Lão Lưu hỏi.- Đồng nghiệp sao…Trong đầu A Trạch hiện lên một người đàn ông có bộ dáng lôi thôi lếch thếch. Có lẽ hắn sẽ biết chút gì đó. Nhưng mà nếu mà gọi điện cho hắn mà xin giúp đỡ. Như vậy chẳng khách nào là thừa nhân bản thân mình không thể tự làm được cái gì sao? Nghĩ đến đây, A Trạch hồi đáp như đinh đóng cột.- Không có.- Vậy thì thật phiền toái.Lão Lưu xoa xoa bàn tay.- Ngộ nhỡ tôi cũng không thể chống lại khả năng thôi miên của con quái vật kia thì phải làm sao?- Còn một người.Đôi mắt của A Trạch đột nhiên sáng ngời.- Có lẽ nàng có thể giúp chúng ta.- Vậy thì còn chờ gì nữa, mau gọi điện thoại cho người kia.Lão Lưu nói.- Tôi không có số điện thoại của nàng.A Trạch lắc lắc đầu.- Lại nói tiếp, tôi với nàng chẳng qua chỉ là mới gặp mặt vài lần mà thôi, chưa tình là bạn bè.- Vậy thì phải làm sao bây giờ?- Ông có xe không?A Trạch nhìn Lão Lưu nói.- Tôi cần phải ở bên cạnh Dương Nhan để bảo hộ nàng, không bằng ông giúp tôi đi tìm người kia đi.- Ở ngay trong cái khách sạn trước kia chúng tôi ở, có một cô gái, nàng tên là Mị, nhất định nàng có thể trợ giúp cho chúng ta.- Cái thị trấn nhỏ kia sao?Lão Lưu nghĩ một lát.- Hiện tại bởi vì tuyết rơi lớn, đường không dễ đi. Tốc độ tuyệt đối là không thể nhanh được. Bình thường thời tiết tốt, đi đến rồi về cũng mất sáu giờ, mà dưới tình hình giao thông bây giờ. Tôi sợ là không kịp trở về trước khi rạng sáng. Nếu mà như vậy thì chỉ còn mình cô bảo vệ cô bé này, sẽ gặp nguy hiểm mất. Không bằng như vậy đi, tôi sẽ phái người trong cục đi liên hệ với cô gái tên Mị kia. Tôi ở lại đây, đối phó với con quái vật kia với cô. Cho dù là bọn hắn không kịp trở lại thì tôi cũng có thể giúp đỡ cô.- Như vậy cũng được.A Trạch gật gật đầu.- Lúc trước cô gái kia đã đồng ý giúp tôi đối phó với con quái vật kia rồi, có lẽ nàng sẽ không nuốt lời.- Việc này không nên chậm trễ, tôi lập tức đi an bài ngay.Lão Lưu đứng dậy.- Cô gái kia họ là gì?- Không biết.A Trạch lắc lắc đầu.- Tôi chỉ biết nàng tên là Mị, không biết họ của nàng!Nhìn thấy thời gian từng giây từng phút trôi quan, tâm trạng của A Trạch cũng càng ngày càng bất an. Người Lão Lưu phái đi cũng không tìm được Mị ở trong khách sạn kia. Cả cái khách sạn trống trơn, một bóng người cũng không có, đồ đạc trong phòng cái gì cũng không còn. Xem ra dường như Mị đãn rời khỏi nơi này.Không tìm thấy người có thể ỷ lại được, trong lòng A Trạch có chút sợ hãi. Vốn dĩ còn tưởng rằng chỉ cần dựa vào ý chí của mình là có thể kháng cự lại khi bị con quái vật kia thôi miên. Nhưng mà từ tình huống đêm hôm qua, A Trạch đã hiểu được chỉ dựa vào ý chí của mình thì không thể chống lại được cỗ cảm xúc hung mãnh như là sóng biển khi bị con quái vật kia thôi miên. Nếu khuya hôm nay cong quái vật kia xuất hiện, như vậy chỉ dựa vào sự trợ giúp của Lão Lưu, liệu có thể kháng cự lại được không? Trong lòng A Trạch cũng không có nắm chắc.- Sắp đến mười hai giờ.Lão Lưu nhìn đồng hồ, mở miệng nói:- Chỉ có ba người chúng ta, sẽ không có vấn đề gì chứ?Dương Nhan không nói gì, dùng ánh mắt chờ mong nhìn A Trạch. Hiện tại người duy nhất có thể trông cậy vào ở chỗ này chính là cái cô gái lạnh như băng kia. Trần Tự Lực đã chết, Ngô Thanh Thanh cũng đã chết. Đội ngũ bốn người đi tới. Bây giờ chỉ còn lại có hai người A Trạch và Dương Nhan còn sống. Nếu khya hôm nay mục tiêu của con quái vật kia là A Trạch thì ít nhất nàng còn có sức liều mạng. Nhưng nếu mục tiêu của con quái vật là Dương Nhan…Ông trời phù hộ, Dương Nhan chỉ có thể đem hy vọng sống sót ký thác lên người A Trạch.- Không thành vấn đề.A Trạch đứng lên.- Tôi sẽ bảo vệ hai người.Nghe thấy lời nói của A Trạch, nội tâm của Dương Nhan hơi buông lỏng một chút. Nhìn thấy A Trạch tự tin như vậy, tự nhiên nàng cũng chỉ có thể tin tưởng vào sức mạnh của A Trạch.- Cùng lắm thì cũng chỉ chết mà thôi.A Trạch thầm nói trong lòng.- Dù sao thì mọi người cũng đều phải chết. Chẳng qua chỉ là chết sớm hay muộn mà thôi.A Trạch cũng không có phát giác, tâm tình bây giờ của nàng đối với cái chết, đã không còn quyết liệt như trước. Có lẽ cái chết so với cuộc sống còn thoải mái hơn một chút. Trong lòng A Trạch đột nhiên hiện ra một cái ý niệm như vậy.Làm sao lại nghĩ như vậy. Ý nghĩ này vừa xuất hiện, A Trạch cũng cảm thấy có chút không thích hợp. Nàng dùng sức vỗ lên đầu một cái, cố gắng dùng đau đớn để cho đầu óc mình thanh tỉnh lại một chút. Chẳng lẽ con quái vật kia lại tới sao? Không đúng, còn chưa có. Thế nhưng làm sao loại cảm giác uể oải này lại giống như cái cảm giác khi gặp con quái vật kia vậy. Chẳng lẽ trong hai lần tiếp xúc, bất tri bất giác con quái vật kia đã làm ảnh hưởng đến đầu óc của mình sao?- Cô làm sao vậy? Không sao chứ.Lão Lưu chứng kiến A Trạch mạnh mẽ đập vào đầu của mình một cái, không hiểu có chuyện gì xảy ra liền vội vàng hỏi.A Trạch khoát tay áo, tỏ vẻ không có việc gì.Thời gian đã không sai biệt lắm, tôi muốn để cho đầu óc duy trì vẻ tỉnh táo. Nếu khuya hôm nay thất bại, mặc kệ mục tiêu của con quái vật kia là Dương Nhan hay là tôi, như vậy thì tính mạng của mình cũng đã được bàn giao rồi. Chẳng qua chỉ là sớm một ngày hay là chậm một ngày mà thôi.A Trạch đi đến phía trước cửa sổ, mở cái cửa sổ ra. Không khí lạnh như băng thổi vào, theo đường hô hấp đi vào trong phổi. A Trạch hít sâu một hơi. Cái loại rét lạnh này khiến cho toàn thân được kích thích. Khiến cho đầu óc tỉnh táo lại.Ngày hôm nay trăng rất tròn, cũng rất sáng. Bởi vì tuyết rơi lớn nên xung quanh đều là một mảnh trắng xóa. Tuyết màu trắng phản xạ lại ánh trăng, càng toát lên vẻ trong trẻo nhưng lạnh lùng.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận