U Minh Trinh Thám


- Mặc kệ là có thứ đồ vật gì ở đó cũng được, chúng ta vẫn nên nhanh chóng rời khỏi chỗ này thì tốt hơn. Dù sao thì kế hoạch của A Trạch cũng thất bại, cũng không có nhìn thấy con quái vật kia, cứ quyết định như vậy đi.- Không, con quái vật kia thật sự tồn tại.A Trạch lắc lắc đàu.- Nếu không thì tôi cũng không mơ mơ màng màng ngủ quên, cũng sẽ không mơ một giấc mộng kỳ quái như vậy. Nhưng mà tôi cần một chút thời gian để xác định, các cô xuống dưới trước chờ tôi, tôi sẽ xuống sau!- Ba chúng ta vẫn là nên nhanh đi thôi, không cần phải điên với nàng ở chỗ này.Trần Tự Lực nhỏ giọng nói.- Đầu của nàng nhất định là có vấn đề, chúng ta cũng không thể ở chỗ này đợi chết cùng nàng được.- Trần Tự Lực nói có đạ lý.Ngô Thanh Thanh cau mày nói.- Tuy rằng những lời nàng nói rất có đạo lý, còn tự xưng là đã gặp quỷ rồi. Nhưng sự thật đã chứng minh, căn bản là nàng không có năng lực đặc thù gì. Chuyện tối hôm qua chính là chứng minh.- Đúng, đúng.Trần Tự Lực ở một bên phụ họa nói.- Lại còn dọa cho nhóm chúng ta, nói cái gì là con quái vật sẽ cũng sẽ đi theo chúng ta. Tôi thấy là nàng muốn chúng ta cùng ở lại để cho nàng thêm can đảm thôi. Còn tưởng rằng nàng có khả năng đặc thù gì, có thể bắt quỷ thu yêu linh tinh. Nhưng mà cũng giống như chúng ta, ngủ say như chết, còn bị một giấc mộng dọa cho tỉnh lại.- Nhưng mà tôi cảm thấy lời của A Trạch cũng không giống như là nói dối.Dương Nhan ở một bên có chút do dự.- Thứ này chúng ta đều không hiểu, nhưng mà tôi thấy bộ dạng của A Trạch dường như là cực kỳ nắm chắc, không giống như là gạt chúng ta.- Cô còn nhỏ, không biết nhìn người.Trần Tự Lực khoát tay áo nói.- Tôi thất nhất định nàng là loại người có tinh thần thất thường. Có chút thất vọng với cuộc sống bình thường cho nên muốn tìm cách kích thích. Nhưng mà một mình thì lại không dám, cho nên muốn tìm chúng ta làm đệm lưng.- Bất kể như thế nào, hôm nay tôi cũng phải đi.Ngô Thanh Thanh đứng lên.- Nàng bắt quỷ cũng được, không bắt cũng được, dù sao thì tôi cũng không nghĩ tới chuyện sẽ ở đây thêm nữa.- Ồ? Hôm nay sẽ rời đi sao?A Trạch chậm rãi từ trên lầu đi xuống.- Vốn tôi còn muốn cho các cô xem một vở kịch hay.- A Trạch, cô cũng đừng có tiếp tục ở chỗ này ở chỗ này làm ra vẻ.Trần Tự Lực cũng đứng dậy.- Ngày hôm qua cô đã thổi mình lên không gì sánh được, nhưng mà sự thật đã được chứng minh rồi, căn bản là cô không có bản lĩnh gì, đừng nói là bắt quỷ, ngay cả quỷ ảnh cũng không thấy.- Tôi nói lại một lần nữa, đây không phải là quỷ, là quái vật. Từ trường của quỷ tôi có thể phân biệt được.A Trạch ngồi ở trước bàn, uống một ngụm cháo, chậm rãi nói.- Bất kể là cái gì, cái kia đều khong phải là cái mà chúng ta có thể đối phó, cho nên biện pháp tốt nhất chính là tránh xa nó. Thứ không thể trêu vào chúng ta còn không nhanh trốn đi sao?Ngô Thanh Thanh không chút khách khí cắt đứt lời nói của A Trạch.- Ngày hôm qua chúng tôi tin tưởng cô có thể giải quyết vấn đề, cho nên mới lưu lại thêm một ngày. Nhưng mà sự thật đã chứng minh rồi, thật sự cô cũng không có biện pháp gì, cho nên chúng tôi muốn đi. Nếu cần lưu lại, vậy thì cô cứ ở lại đây một mình cũng được, nhưng nếu xảy ra chuyện gì cũng đừng nên hối hận.- Tôi thừa nhận, đích thật là đêm qua tôi đã sơ xuất. Con quái vật kia dường như là có một loại năng lực đặc thù, có thể mạnh mẽ tác động đến tâm tình trong đầu của người khác, làm cho người ta sinh ra một loại ảo giác, liền mê man thiếp đi, sinh ra ác mộng.A Trạch húp một hơi cạn chén cháo trong tay.- Nhưng mà tôi muốn phản bác lời nói của hai người một chút. Không phải là tôi không nhìn thấy con quái vật kia. Tôi đã gặp rồi, tuy rằng không hoàn toàn rõ ràng nhưng mà đích xác tôi đã thấy được bộ dáng của nó.- Ồ? Không phải là cô nói cô nhìn thấy con quái vật kia ở trong mộng đó chứ.Ngô Thanh Thanh hừ lạnh một tiếng.- Không nên đánh đồng giấc mộng và sự thật, những thứ trong mộng và sự thật là hai khái niệm hoàn toàn khác nhau.- Tôi có nói qua là tôi đã gặp con quái vật kia ở trong mộng sao?A Trạch mỉm cười.- Không nhớ sao? Ngày hôm qua tôi có mượn Dương Nham một thứ đồ vật.- Máy tính của tôi!Dương Nham kinh hô.- Chẳng lẽ cậu…- Không sai.A Trạch gật gật đầu.- Tuy rằng tôi bị con quái vật kia thôi miên, nhưng mà trước kia ngủ tôi đã mở camera của máy tính lên. Cả buổi tối, camera của máy tính đều để ở trạng thái ghi hình. Mà nó đã có thể ghi lại rõ ràng những chuyện đã xảy ra sau khi tôi bị thôi miên. Có hứng thú xem không?Lòng hiếu kỳ của con người là một thứ rất lạ thường. Cho dù vẫn có bản năng sợ hãi đối với những chuyện tình thần quái, nhưng mà vẫn muốn biết được chân tướng của sự việc một cách rõ ràng. Chỉ là nhìn một cái mà thôi, không có gì cả. Hai người Ngô Thanh Thanh và Trần Tự Lực thoáng nhìn nhau một cái, khẽ gật đầu.- Đến phòng tôi xem đi.Dương Nhan ở một bên nói.Tôi không muốn lại phải tiến vào căn phòng có quái vật kia đâu.- Tôi đi lấy máy tính, năm phút đồng hồ sau sẽ hội họp tại phòng của Dương Nhan.A Trạch cười đứng dậy.- Thứ này cũng không phải là tùy tùy tiện tiện có thể nhìn thấy.Đích xác, biết mình đã bất tri bất giác ngủ quên, rồi lại mơ thấy một giấc mộng kỳ quái như vậy, trong lòng của A Trạch có một loại cảm giác thất bại. Đợi cho đến khi hai người Ngô Thanh Thanh và Dương Nhan đi ra ngoài, A Trạch hơi bình tĩnh một chút. Đầu tiên chính là xem xét trạng thái linh lực và pháp thuật trên thân thể của chính mình. Hoàn hảo, kia chẳng qua chỉ là một giấc mộng mà thôi. Kiếm băng tản ra hàn khí xuất hiện ở trên cánh tay của A Trạch, lưỡi kiếm băng sắc bén phản xạ hào quang dưới ánh mắt trời. Quơ thanh kiếm băng trong thanh, lòng tin của A Trạch đã trở lại. Nàng có tự tin, chỉ cần là mình ở trạng thái tỉnh táo, loại yêu ma quỷ quái linh tinh gì đó, nhất định có thể tùy tay tiêu diệt sạch.Bốn người tề tụ lại ở trong phòng Dương Nhan. A Trạch mở máy tính ra, liền có một đống thư mục hiện lên.- Đây là những đoạn phim quay lại được đêm hôm qua.A Trạch nói.- Camera trên máy tính của Dương Nhan không tốt lắm nên hình ảnh cũng không quá rõ ràng. Nhưng may mắn là vẫn có tác dụng quay ban đêm nên có thể nhìn được bộ dáng của con quái vật kia.Ba người khác đều không lên tiếng, nhìn chằm chằm vào hình ảnh trên màn hình. Trong phòng chỉ còn lại thanh âm giải thích của A Trạch và tiếng thở gấp của ba người.- Lúc đầu cũng rất là bình thường, không có cái gì đặc biệt cả.A Trạch chỉ vào chỗ cái đồng hồ ở góc phải mà hình, nói.- Đồng hồ điện tử cho thấy bây giờ là khoảng mười một giờ tối.A Trạch cho chạy nhanh hơn một đoạn về phía sau, đến chỗ thời gian rạng sáng.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận