U Minh Trinh Thám


- Việc lạ luôn phát sinh ở trong gian phòng kia sao?A Trạch nhìn bà chủ hỏi.- Ừ.Bà chủ gật gật đầu.- Những phòng khác đều rất bình thường, chưa từng có chuyện lạ gì phát sinh.- Tốt lắm, tôi biết rồi.A Trạch gật gật đầu, đi đến trước mặt Dương Nhan.- Đêm nay hai người chúng ta đổi phòng, tôi sẽ ngủ trong gian phòng kia. Tôi muốn nhìn một chút xem trong gian phòng kia rốt cuộc có cái gì.- Hay là chúng ta mau đi đi…Nhớ tới áo lót của mình bị một quái vật mà ai cũng chưa từng thấy trộm đi, Dương Nhan thiếu chút nữa bật khóc.- Tuy rằng bà chủ nói những phòng khác an toàn, nhưng mà ai có thể bảo đảm chắc chắn con quái vật kia sẽ không chạy đến phòng của bọn họ đâu. Nói không chừng nửa đêm sẽ ăn thịt bọn họ.- Dương Nhan nói rất có lý.Ngô Thanh Thanh gật gật đầu.- Vẫn là nhanh chóng rời đi thì hơn, đối mặt với những thứ này, phương pháp tốt nhất là rời đi thật xa.- Vậy cũng không nhất định.A Trạch lắc lắc đầu,- Quái vật này rất kỳ quái, ai cũng không biết được tập tính của nó. Ba người đều đã ngủ ở trong cái phòng đó, ngộ nhỡ bị nó bò lên người? Coi như các cậu có rời đi thì nó cũng vẫn có thể đi theo được.- Vậy bây giờ phải làm sao?Dương Nhan ô ô khóc lên.- Tôi vẫn còn rất trẻ, tôi không muốn chết.- Yên tâm, có tôi ở đây.A Trach vỗ vỗ bả vai Dương Nhan.- Từ khi tu luyện theo quyển luyện khí thuật kia, tôi luôn muốn thử xem rốt cuộc mình đã tiến bộ đến đâu. Đêm nay tôi sẽ ngủ ở trong phòng đó, muốn xem xem rốt cuộc con quái vật kia là cái dạng gì.- Cô chắn chắn…Trần Tự Lực nuốt nước miếng một cái.- Có chắc chắn không?- Không có mười phần chắc chắn.A Trạch lắc lắc đầu.- Nếu ai cũng chưa từng gặp con quái vật kia, như vậy có thể chứng minh nhất định nó có năng lực che giấu đặc biệt, cho nên tôi cần mượn một thứ đồ vật!Sau khi thuyết phục một hồi, rốt cuộc thì A Trạch cũng ổn định được ba người muốn rời đi ngay trong đêm. Ba người này sẽ ở trong khách sạn một đêm nữa để xem sự tình phát triển ra sao.Dương Nhan khẩn cấp chuyển vào phòng A Trạch, một bước cũng không muốn tiếp tục bước vào cái gian phòng quỷ dị kia nữa. Ngay cả hành lý cũng phải nhờ A Trạch lấy giùm ra. Cô ta chỉ đứng ở cửa, tiếp nhận đồ vật mà A Trạch đưa ra rồi chạy nhanh trở về phòng đóng cửa lại. Mà Ngô Thanh Thanh thì liền cầm cái áo lót bị dính bẩn kia ném vào trong bếp lò của khách sạn.A Trạch đánh giá căn phòng cẩn thận một lần. Bố trí tương đối đơn giản, trong phòng chỉ có một cái giường, mọt cái bàn, và một cái tủ năm ngăn ở góc phòng. A Trạch cẩn thận kiểm tra cái giường và cái tủ năm ngăn kia một chút. Ngoại trừ ở cái ngăn cuối cùng kia có thứ gì đó mắc kẹt nên không mở ra được thì những thứ khác đều rất bình thường. Đem đống hành lý của mình đặt ở bên cạnh cái tủ năm ngăn kia, A Trạch nằm lên trên giường, đợi đêm xuống.Đêm nay không có ánh trăng, sau khi tắt đèn đi thì trong phòng rất tối. Không biết là tại sao, A Trạch luôn có một loại cảm giác áp lực không thể nói rõ. Đặt biệt là cái tủ năm ngăn đặt ở trong góc kia, luôn cho nàng một loại cảm giác cực kỳ bất an. Dường như là có đồ vật gì đó trốn ở trong đó, đang nhìn nàng, quan sát hết thảy hành động của nàng. Loại cảm giác bất an này dần dần chuyển biến thành một loại cảm giác không nói lên lời. Tuy rằng A Trạch có dũng khí đối mặt với quỷ hồn, nhưng mà đối mặt với loại quái vật không biết rõ này thì nàng có một loại cảm giác hưng phấn và hiếu kỳ, còn cả một tia sợ hãi mơ hồ.Một tia rét lạnh từ trong lòng A Trạch truyền ra. Không phải là rét lạnh trên thân thể mà là tâm lạnh. Cảm giác vừa mơ hồ lại vừa rõ ràng từ trong xương tủy toát ra. Một loại cảm giác như đưa đám không hiểu ra sao hiện lên trong đầu của nàng. Công việc của cha mẹ luôn bận rộn khiến cho tính cách của nàng trở nên lạnh như băng không hợp với ai cả. Mà loại tính cách này khiến cho ngay cả một người bạn thân để tâm sự, chia ngọt sẻ bùi nàng cũng đều không có.Nàng đang nhớ lại cô bé được nàng xem như là bạn thân thời thơ ấu kia. Trong lúc nàng ở trong góc, liền vô tình nghe được, cô bé bình thường thân thiết với mình như thế, lại có thể lớn tiếng cười nhạo xì căng đan của nàng với những cô bé khác. Còn tuyên bố mình và nàng ở chung một chỗ chỉ là vì nhà nàng giàu có nên có nhiều tiền tiêu vặt. Nàng tuyệt vọng, không còn chút tin tưởng nào vào tình cảm bạn bè nữa. Bạn bè, chẳng qua chỉ là dùng để lừa gạt và lợi dụng mà thôi.Tình thân, tình bạn, tình yêu, tất cả những thứ này chẳng qua chỉ là trò bịp bợm mà thôi. Thứ chân thật nhất trên thế giới này là cái chết. Sớm phát hiện sự thật này, như vậy là ngươi có thể sớm đi được đến hạnh phúc.Ta đây là làm sao vậy? Trong đầu A Trạch hiện lên một cô bé buộc tóc đuôi ngựa đáng yêu. Ta không phải cô độc, ta có bạn bè, Tiểu Manh không phải là người bạn tốt nhất của ta hay sao? Chúng ta đã cùng nhau trải qua sinh tử, dù cho thời gian nguy hiểm nhất ở cùng nhay, nàng cũng không chịu bỏ ta để chạy trốn một mình. Ta đã có được tình bạn trân quý như thế, làm sao lại có thể thất vọng đối với tình bạn được?- Loại cảm xúc chán đời này, làm sao lại phát sinh ở trên người của ta?A Trạch cau mày, suy nghĩ về cái tâm tình vừa rồi kia. Đây không phải là tâm tình của mình, dường như…Dường như là của một người khác…Một người bị bạn bè phản bội, một người thất vọng với tình yêu…Từ khi bắt đầu luyện tập theo quyển luyện khí thuật mà Minh Diệu đưa cho, A Trạch rõ ràng cảm giác được linh khí trong thân thể đẫy đã rất nhiều, hơn nữa linh cảm cũng linh mẫn hơn trước. Có thể cảm giác thấy những từ trường đặc thù, cùng càng ngày càng….Cố chấp hơn. Nhưng mà dường như tâm cảnh của mình không có tiến bộ nhanh như rèn luyện linh cảm. Vừa rồi cái loại cảm xúc bị thay thế kia chính là một cái ví dụ. Trong nháy mắt, tâm linh của A Trạch liền bị lạc trong cảm xúc của người khác, nhưng mà hoàn hảo chính là chuyện này chỉ xảy ra trong nháy mắt, rất nhanh nàng liền hồi phục lại. Mà loại cảm xúc này, khiên cho A Trạch lại càng thêm khẳng định, nhất định là trong phòng này có cái gì không sạch sẽ làm ảnh hưởng đến nàng.Lạc…Lạc…Dường như là thanh âm ma sát của vật gì đó từ trong góc tối kia truyền tới. A Trạch ngưng thần tụ khí, tuy rằng đôi mắt vẫn không nhìn thấy, nhưng mà dựa vào thính giác, A Trạch có thể xác định thanh âm này là từ bên trong cái tủ năm ngăn ở trong góc phòng truyền tới. Dường như là có đồ vật gì đó xuất hiện, A Trạch đã chuẩn bị xong, tùy thời có thể ra tay.Gõ…Gõ...Dường như lại là tiếng móng tay gõ vào thanh gỗ, chẳng lẽ cái đồ vật kia lại trốn ở trong cái tủ năm ngăn kia sao? A Trạch càng nghĩ lại càng cảm thấy cái ngăn kéo dưới cùng bị kẹt không mở ra được kia có chút khả nghi.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận