U Minh Trinh Thám


- Dù sao thì cũng không có khả năng bừa bãi hơn phòng của ta được.Là một tên trạch nam, căn phòng của Trần Tự Lực gần như có thể coi là một cái bãi rác loại nhỏ. Có thể sống được ở bên trong hoàn cảnh đó, nhất định là một người không để ý đến vệ sinh. Trần Tự Lực đã quyết định chủ ý. Chỉ cần không phải tứ phía đều có gió lùa thì hắn sẽ ở.Bà chủ lấy cái chìa khóa ở trong túi quần, mở cánh cửa ra.Đẩy cảnh cửa ra, ba người đều ngây ra một lúc. Nhìn vào cái móc khóa han rỉ ở ngoài cửa căn phòng kia, hẳn là thật lâu rồi chưa từng mở ra. Vốn tưởng rằng căn phòng sẽ tràn đầy mùi ẩm mốc. Nhưng mà trong không khí một chút mùi lạ cũng không có. Dường như so với bên ngoài thì còn tươi mát hơn. Trong không khí còn thoang thoảng mùi hương hoa nhài thơm ngát. Khiến cho mọi người cảm thấy thoải mái.- Bà chủ, không phải bà nói là căn phòng này luôn không cho ai thuê sao?Trên mặt Trần Tự Lực mang theo vẻ nghi hoặc.- Vì sao vậy? Nơi này có ý nghĩa đặc thù sao?Mặc dù không thấy căn phòng này có vấn đề gì, nhưng mà Trần Tự Lực cảm thấy được, chỉ sợ sẽ rất khó có thể tìm được gian phòng nào tốt hơn gian phòng này. Tuy rằng căn phòng này ở cuối hành lang, nhưng lại có ba cái cửa sổ mở ra ba phương hướng khác nhau. Bên trong căn phòng có ánh mặt trời chiếu vào, rất sáng sủa. Các đó không xa có đặt một chiếc giường gỗ khắc hoa, mặt trên mặc dù là không có chăn đệm, nhưng mà lại làm cho người ta có cảm giác nằm trên đó nhất định là rất thoải mái. Một chiếc bàn gỗ đặt ở trung ương căn phòng, mà ở góc tường có đặt một cái tủ làm bằng gỗ.* Ngoài cửa sổ có thể nhìn thấy con sông nhỏ ở cách đó không xa, trên sông kia còn có một cây cầu đá cổ kính. Trần Tự Lực thề, hắn chưa từng gặp qua căn phòng lớn như vậy ở bất kì khách sạn nào. Căn phòng này so với khách sạn năm sao còn thoái mái hơn. Giống như là ở trong một căn nhà cổ vậy.- A! đẹp quá.Dương Nhan bước nhanh vào trong, đặt mông ngồi lên cái tượng điêu khắc trên giường.- Cái phòng này thật đẹp, cảnh sắc bên ngoài cũng không tệ.- Ừ! Đúng là không tệ.Ngô Thanh Thanh cũng gật đầu cười, quay đầu lại nhìn bà chủ.- Tôi rất thích căn phòng này, tôi muốn.- Này, vì cái gì chứ, là tôi đi xem trước mà.Dương Nhan ở trên giường nhảy dựng lên,- Tôi muốn ở trong gian phòng này.- Vậy thì sao, là tôi nói trước tiên mà.Ngô Thanh Thanh hướng về phía Trần Tự Lực làm một cái chớp mắt vô cùng mê hoặc. Trần Tự Lực không khỏi sợ đến tun cả người, cảm giác không thoải mái truyền từ chân lên đến đầu.- Đội trưởng, tôi muốn ở trong căn phòng này, anh đưa tôi cái chìa khóa có được không?- Ồ…Được…Cô nói như thế nào thì sẽ là như vậy…Trần Tự Lực nuốt nước miếng nói.- Hừ, dùng mỹ nhân kế, vô liêm sỉ.Dương Nhan hướng về phía Ngô Thanh Thanh làm một cái mặt quỷ.Trong lúc hai người còn đang tranh luận xem căn phòng thuộc về ai thì Trần Tự Lực đã đi theo bà chủ xuống lầu, lấy thêm hai cái chìa khóa nữa. Mặc kệ cuối cùng là ai ở nơi này. Ít nhất thì vấn đề không đủ phòng đã được giải quyết, điều này khiến cho Trần Tự Lực có thể thở dài nhẹ nhõm một hơi.- Các cậu khẳng định là ở trong căn phòng này?Bà chủ định đưa cái chìa khóa của căn phòng vừa rồi và hai cái chìa khóa khác cho Trần Tự Lực, trong lòng vẫn còn có chút do dự.- Bà chủ, rốt cuộc là bà muốn nói gì, có phải là muốn đòi thêm tiền hay không?Trần Tự Lực nhíu nhíu mày, bà chủ này nhiều lần do dự, hắn nhìn ở trong mắt thì cảm thấy dường như là không tình nguyện muốn cho bọn hắn thuê phòng.- Vốn dĩ tôi đã đặt trước bốn phòng với bà, nhưng mà bà lại cho người ta thuê mất một gian. Đây chính là sở sẩy của bà. Không thể giở trò sau lưng chúng tôi được. Căn phòng kia không tệ, chúng tôi thuê, nhưng mà bà cũng không thể đòi thêm tiền được.- Cũng không phải là vấn đề tiền.Bà chủ trầm ngâm trong chốc lát rồi đưa cái chìa khóa cho Trần Tự Lực.- Quên đi, không có việc gì.- Thật sự là một người phụ nữ kỳ quái.Trần Tự Lực vừa cầm cái chìa khóa vừa than thở.- Đàn bà trong tuổi mãn kinh thật là phiền toái.Cuối cùng thì vấn đề tranh giành phòng cũng kết thúc, vẫn là Ngô Thanh Thanh chiếm thượng phong. Nhìn thấy biểu tình tức giận kia của Dương Nhân, Trần Tự Lực cảm giác vừa rồi mình lựa chọn rời đi quả là sáng suốt. Ít nhất sẽ không bị kẹt giữa cuộc cãi vã của hai cô gái này.- Cảm ơn, đội trưởng.Ngô Thanh Thanh hướng về phía Trần Tự Lực lại làm một cái mị nhãn nữa, khiến cho Trần Tự Lực lại choáng váng từ đầu đến chân, đi ra đóng cửa phòng lại.Trần Tự Lực lâng lâng đi về gian phòng của mình. Khi đi qua phòng của Dương Nhan, thấy nàng đang hí hoáy với cái điện thoại màu trắng của mình. Dường như cô bé này mỗi ngày đều phải trêu trọc đám con trai ở trên mạng thì mới chịu được.- A! Cô định đi đâu?Chứng kiến A Trạch từ trong phòng của mình đi ra, Trần Tự Lực kỳ quái hỏi.- Xung quanh.A Trạch phun ra hai chữ, trả lời câu hỏi của Trần Tự Lực.- Dọc đường đi đã mệt mỏi rồi, cứ nghỉ ngơi một chút trước đi.Trần Tự Lực đã quen dần với loại phương thức trả lời này của A Trạch.- Trời sắp tối rồ, đợi sáng mai chúng ta cùng nhau đi thăm xung quanh cũng được.- Trước tiên anh cứ đi giải quyết vấn đề không đủ phòng đi đã.A Trạch liếc mắt nhìn Trần Tự Lực một cái.- Tôi làm việc tự có chừng mực.- Chuyện tình thiếu phòng đã được giải quyết xong rồi.Trần Tự Lực cảm giác nói chuyện với A Trạch tùy thời có thể làm đứt mạch máu não mất.Bà chủ đã thu xếp lại rồi, chính mà một căn phòng ở cuối hành lang, Ngô Thanh Thanh đã ở đó rồi.- Ồ?A Trạch nở nụ cười.- Vậy thì có trò hay để xem rồi.- Hả? Trò hay gì cơ.Trần Tự Lực cảm giác A Trạch hình như đang cười vui sướng khi người khác gặp họa.- Chẳng lẽ anh không biết là khi ở khách sạn, không được ở phòng cuối hành lang sao?A Trạch nhẹ giọng nói ở bên tai Trần Tự Lực.- Thông thường ở loại địa phương này đều sẽ có những thứ không sạch sẽ.- À? Ha ha ha.Trần Tự Lực nở nụ cười,- Không nghĩ tới cô cũng tin tưởng mấy chuyện này.Khóe môi của A Trạch khẽ nhếch lên, không có nói thêm gì nữa, đi xuống dưới lầu. Trần Tự Lực chỉ nhìn thấy một cái bóng lưng yểu điệu.- Chỉ cần không nói lời nào, vẫn còn là một cô gái khiến cho người ta cảm thấy không tệ.Trần Tự Lực xoa nhẹ cái mũi.- Nhưng mà vừa nói ra liền làm cho người ta cảm thấy khó chịu.Thời gian dùng cơm buối tối, A Trạch mới trở lại. Bốn người ngồi xung quanh cái bàn, chuẩn bị ăn cơm. Khách sạn tư nhân tự nhiên là không có đồ ăn quá phong phú. Toàn bộ đồ ăn đều là bà chủ tự mình đi mua rồi về chế biến. Tuy rằng chỉ là những món ăn bình thường. Nhưng mà sắc hương đều đủ, hương vị cũng rất không tồi. Chẳng qua là bởi vì sự việc tranh phòng buổi chiều mà Ngô Thanh Thanh và Dương Nhan vẫn còn chưa nói chuyện với nhau. A Trạch vốn đã nói rất ít rồi. Trần Tự Lực cảm giác trong không khí có chút ngột ngạt. Muốn nói cái gì đó, lại nghĩ không ra cái chủ đề gì hay. Bữa cơm này, Trần Tự Lực cũng không ăn được nhiều.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận