U Minh Trinh Thám


- Ta nhớ là trước kia trang bị của hiệp hội cũng không có tốt như vậy? Đồ dùng của nhân viên tổ hoạt động bên ngoài ta cũng đã mặc qua, mặc cái bộ tây phục kia trên người, so với thứ này còn kém xa.Đây là một cái hộ tâm đặc chế. Nhìn qua thì rất bình thường, nhưng mà vừa sờ tay vào thì liền biết nguyên liệu của cái áo này. So với vải bông bình thường thì dầy hơn một ít, cũng nặng hơn một ít, nhưng tuyệt đối là sẽ không ảnh hưởng đến hành động. Hơn nữa Minh Diệu thậm chí có thể cảm thụ được ở bên trong cái áo này còn có linh khí phát ra.- Đó là đương nhiên,Nhân viên tiếp tân ở một bên cười híp mắt nói.- Quần áo của tổ hành động bên ngoài tự nhiên là không thể tốt bằng tổ hành động đặc biệt được. Kia chẳng qua chỉ là tây phục bình thường mà thôi, chỉ là trong quá trình chế tạo có tăng thêm một chút kim chúc ti đặc thù. Có thể che chắn một ít thương tổn do công kích bằng linh khí, nhưng mà trên thực tế thì tác dụng không lớn. Mà tổ hành động đặc biệt thì lại bất đồng. Tuy rằng bộ dáng nhìn qua thì rất bình thường, nhưng mà bên ngoài chính là làm bằng da của chuột lửa, chống mài chống rách. Hơn nữa quan trọng nhất là không cần phải giặt, nếu mà bị bẩn, chỉ cần lấy lửa đốt liền trở nên sạch sẽ. Lớp ở giữa được dệt từ tơ của nhện núi, không những có thể ngăn cản được một bộ phận công kích của linh lực, hơn nữa mặc trên người còn có thể khiến cho linh lực trong cơ thể vận hành càng thêm lưu loát. Quan trọng nhất chính là nếu trong quá trình chấp hành nhiệm vụ mà bị ngoại thương, như vậy có thể cắt bỏ lớp vỏ bên ngoài, rút tơ của nhện núi ra đắp lên trên vết thương. Ngài cũng biết, tơ của nhện núi chính là linh dược có thể cầm máu.- Thật tốt, thật là tốt.Minh Diệu nghe thấy nói như vậy, thì không khỏi giãn lông mày ra.- Vô luận là chuột lửa hay là nhện núi, đuề là linh thú không dễ dàng tìm thấy. Lại còn có thể dùng da linh thú và tơ nhện để chế thành trang bị, hiệp hội thật đúng là có tiền.- Đây cũng đều là công lao của hội trưởng.Nhân viên tiếp tân tỉnh bơ vuốt mông ngựa một cái.- Hội trưởng có công nghiên cứu ra phương pháp, nuôi dưỡng ra những linh thú loại nhỏ như chuột lửa, nhện núi với số lượng lớn. Dùng để chế tạo trang bị cho nhân vien trong hiệp hội. Tuy rằng công hiệu so với linh thú hoang dã thì kém hơn mọt chút, nhưng mà lại hơn về sản lượng.- Thứ tốt, đây thật đúng là thứ tốt.Minh Diệu cở chiếc áo bành tô ra, mặc chiếc áo lót vào bên trong, nhất thời liền cảm giác linh khí trong cơ thể vận hành lưu loát không ít.- Vì sao mà không may cái thứ này thành tây phục hay thứ khác?- Tuy rằng có thể nuôi dưỡng một số lượng lớn linh thú theo phương pháp nhân tạo, nhưng mà số lượng vẫn còn thiếu mọt chút. Vì vậy chỉ chế tạo thành áo lót bên trong là để tiết kiệm thêm một ít nguyên liệu.Nhân viên tiếp tân giải thích nói.- Hơn nữa những thành viên của tổ hành động đặc biệt như ngài, phần lớn đều là người có bản lĩnh và cá tính. Nếu mà bắt mọi người đều mặc đồng phục giống nhay, chỉ sợ sẽ có người không thích. Như vậy thì không bằng làm thành loại áo lót này, có thể mặc ở bên trong còn bên ngoài thì mặc tùy tiện.Minh Diệu ngẫm lại thì thấy cũng đúng. Nếu như đã là thành viên của tổ hành động đặc biệt, như vậy cũng chứng minh ít nhất là phải có chỗ dựa, hơn nữa còn có bản lĩnh không tệ. Những nhân vật như vậy, chỉ sợ đều là nhân vật hai mắt nhìn trời. Nếu mà phải mặc đồng phục giống nhau, nhất định là sẽ có người bất mãn. Chỉ cần nhìn bộ công an của người ta là thấy, chỉ có cảnh sát nhỏ mới phải mặc đồng phục, nhân viên cao tầng người ta đều mặc thường phục.- Ngoài ra còn có những trang bị nào khác không?Minh Diệu mặc cái áo lót kia vài, cũng không có cởi ra nữa mà trực tiếp mặc cái áo bành tô ra bên ngoài.- Ngoài cái này ra, những trang bị khác thì phải đến lúc thi hành nhiệm vụ mới có thể phát.Nhân viên tiếp tân giải thích.- Trang bị của nhân viên của tổ hành động đặc biệt đều là những thứ rất quý, sản xuất không nhiều, cho nên chỉ có những lúc chấp hành nhiệm vụ mới có thể phát xuống.- Ồ!Minh Diệu có chút thất vọng, vốn đang muốn tiếp tục vơ vét những thứ khác một chút.- Đúng rồi, nếu đánh mất cái áo lót này hoặc là bị phá hủy mất thì phải làm sao bây giờ?- Nếu đánh mất?Nhân viên tiếp tân sửng sốt.- À, chỗ ta ở thường xuyên sẽ có tên biến thái trộm đồ lót của nữ sinh, ta sợ là hắn sẽ ăn trậm cái áo lót của ta.Minh Diệu tùy tiện bịa ra mọt cái lí do.Tuy rằng cái lý do của Minh Diệu có chút hoang đường, nhưng mà nhân viên tiếp tân vẫn giải thích nói.- Nếu như là hư hỏng, thì phải mang trở về, viết đơn lên trên. Sẽ có nhân viên đặc biệt tới tiến hành sửa chữa lại. Nhưng mà nếu là đánh mất, như vậy thì có chút phiền phức. Cần phải viết một cái báo cáo, sau đó giao cho bộ trưởng xét duyệt. Thông thường là sau ba tháng thời gian. Nếu là tình huống đặc thù, ví dụ như chấp hành nhiệm vụ chẳng hạn, nếu như bộ trưởng xét duyệt thông qua, như vậy thì có thể cấp lại. Nhưng mà nếu là vì lý do cá nhân mà bị mất, chắc là sẽ không phát lại, nếu muốn phát lại thì cần phải trả tiền.- Trả tiền? Bao nhiêu tiền?- Tiêu chuẩn định giá là mười vạn, nếu như bộ trưởng có thể phê duyệt thì có thể giảm được vài phần.- Đắt như vậy?Minh Diệu lắc lắc đầu. Quên đi, vốn đang muốn kiếm cho Diệp Tiểu Manh một cái để mặc, không nghĩ tới lại có thể đắt như vậy. Ngẫm lại thì số tiến lấy được từ Nghiêm Trọng cũng chỉ đủ để mua được một cái áo lót này. Minh Diệu vẫn là bỏ qua cái ý nghĩ này. Tiền này còn chưa cầm nóng tay, chẳng thà cùng để cải thiện một chút hoàn cảnh cuộc sống trước thì tốt hơn.Ở trong phòng của bộ trưởng phân bộ, lão nhân ngồi ở trên ghế san lon của bộ trưởng, mà Trần Lam là bộ trưởng của phân bộ thì đứng ở bên tay trái lão nhân. Cúi đầu xuống, giống như là một đứa trẻ đã làm sai chuyện gì vậy.- Lúc trước không phải ta đã nói với ngươi rồi sao? Không được tìm tiểu tử kia gây phiền phức. Hắn đối với chúng ta mà nói, rất có tác dụng.Lão nhân nhắm mắt lại, không có nhìn Trần Lam, nhưng mà ngũ khí lại mang theo một cỗ uy nghiêm.- Vì sao không nghe lời tôi.- Thực xin lỗi. Tôi không nhịn được.Trần Lam cúi đầu.- Tuy rằng sự tình đã qua lâu như vậy, nhưng mà tôi vẫn không thể quên được. Thù giết cha, bất cộng đái thiên. Tuy rằng giết chết cha tôi chính là tên mập mạp kia, nhưng mà Minh Diệu này cũng đã chứa chấp tên mập mạp chết bầm kia, coi như cũng là tòng phạm. Cho nên vừa thấy hắn, tôi đã không thể nhịn được cơn phẫn nộ của mình, cho nên lời nói trong buổi sáng có chút quá khích.- Ta không nói chuyện hồi sáng.Hội trưởng mở mắt, nhìn chằm chằm vào Trần Lam.- Đừng tưởng rằng cái gì ta cũng không biết. Ngươi đừng có nói với ta là, ngươi dạy cho tên thường nhân kia cái phương pháp nuôi quỷ tà thuật chỉ là vì thích thú đấy.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận