U Minh Trinh Thám


- Vừa rồi chú đã cho hắn ăn cái gì vậy? Đan dược gì có thể khiến cho người ta nói thật vậy?- A, cái kia hả.Minh Diệu nở nụ cười.- Là cứt mũi của ta, ta chỉ dọa nạt hắn mà thôi.- Ách…Diệp Tiểu Manh lộ ra một biểu tình ghê tởm.- Lại có thể móc ra một đống cứt mũi lớn như vậy, thực ghê tởm.- Không có biện pháp.Minh Diệu bất đắc dĩ xòe tay ra.- Bây giờ bầu không khí trong thành phố rất bụi mà.Vài tên cảnh sát đi tới phòng âm nhạc ở bên cạnh. Còn chưa mở cửa ra liền đã ngửi thấy một cỗ tinh huyết nồng đậm.- Mùi máu nồng đậm như vậy, rốt cục là ở trong này có cái gì.Một người cảnh sát trẻ tuổi bịt mũi lại, nhẹ nhàng đầy cánh cửa ra.Cánh cửa gỗ chậm rãi mở ra, nương theo ánh sáng của ngọn đèn pin mà nhìn lại, mấy tên cảnh sát đều sợ ngây người.Máu, tất cả đều là máu. Màu máu đỏ sậm đặc dinh che kín cả sàn nhà ở trong phòng, căn bản là không cho người ta chỗ nào để đặt chân.Một cô gái toàn thân trần trụi nằm ở trên bàn làm việc. Hai tay hai chân đều xích sắt trói lại, thân thể đã sớm cứng đờ, lại che kín vô số vết thương. Những vết thương kia thực là quỷ dị, không giống như là do ẩu đả tạo thành mà nhìn qua lại giống như từ bên trong cơ thể bộc phát ra. Động mạch ở tứ chi đều bị cắt một vết không sâu lắm, máu tơi chính là từ bốn vết thương này chảy ra. Giống như là rất cả máu tươi ở trong cơ thể đều đã bị chảy ra hết, thi thể của cô gái này trở nên tái nhợt cực độ, thậm chí hơi khô quắt lại. Biểu tình trên mặt cô gái kia, chỉ sợ là cả đời này mấy người cảnh sát kia cũng không thể quên được. Hai con mắt mở rất lớn, giống như nhìn thấy một thứ gì cực kỳ đáng sợ vậy, toàn bộ khuôn mặt trở nên vặn vẹo, đặc biệt là cái miệng, gần như là lệch hẳn sang bên phải.Cỗ thi thể này, cho dù là người thân của cô gái thấy được, chỉ sợ cũng không thể nhận ra nàng được. Rốt cuộc là cô đã thấy được chuyện tình đáng sợ đến cỡ nào, nhận lấy bao nhiêu tra tấn, mới có thể khiến cho một cô gái trẻ tuổi tràn ngập sức sống biến thành một cỗ thi thể khủng bố đến cực độ như vậy.- Mọi chuyện cần thiết cũng đều làm xong rồi,* những chuyện còn lại chúng tôi không can thiệp vào nữa.Minh Diệu nói với Từ Mẫn.- Lấy khẩu cung linh tinh rất phiền toái. Cô giúp chúng tôi bịa ra một chút thì tốt rồi. Dù sao nếu từ miệng của tôi nói ra chân tướng sự việc thì những người đồng nghiệp này của cô cũng sẽ không tin tưởng, còn có thể tưởng rằng ta bị bệnh tâm thần.- Được rồi, tôi biết rồi, anh đi về nghỉ ngơi đi.Từ Mẫn sờ sờ đầu Diệp Tiểu Manh một chút, trừng mắt lườm Minh Diệu một cái.- Lại có thể đem Tiểu Manh đi giúp anh làm loại chuyện này, anh đúng là biến thái.- Không từng trải thì không thể gỡ bỏ cái vỏ nhi đồng được.Minh Diệu hướng về phía Từ Mẫn vẫy tay chào.- Đi thôi, về nhà ngủ nào.- Chị Từ Mẫn, bọn em đi nha.Diệp Tiểu Manh khoác cái túi lên lưng, đi theo Minh Diệu rời khỏi.Trên đường trở về nhà, Minh Diệu hồi tưởng lại lời nói của Tống Tân. Một tên đàn ông không thấy rõ diện mạo, dạy cho Tống Tân một loại phương pháp nuôi quỷ tà thuật, sau đó lại dạy cho hắn cấm thuật giúp tăng cường năng lực của nữ quỷ. Đây tuyệt đối không phải là chuyện ngẫu nhiên. Nếu đơn thuần là một vị lão tiền bối chuyên nuôi quỷ, gặp được một tên tiểu bối đột nhiên cảm thấy hứng thú muốn chỉ dạy một chút thì còn có thể. Nhưng mà sau này lại đặc biệt tìm tới cửa, dạy cho Tống Tân cái loại cấm thuật thương thiên hại lý, như vậy chỉ có thể nói rõ ràng là người này có âm mưu. Thế nhưng rốt cuộc là hắn muốn làm cái gì?Minh Diệu không nói gì, Diệp Tiểu Manh đi ở phía sau dường như cũng có chút tâm sự. Chuyện tối hôm nay dường như đã tác động mạnh đến thần kinh của Diệp Tiểu Manh. Nữ quỷ, Tống Tân quỷ sứ, siêu cấp xấu xa, một cuộc tình tay ba dường như chỉ có thể chứng kiến ở trong TV. Ba người có tình cảm thân thiết, lại có hai người bị hại. Nữ quỷ kia tuy rằng thoạt nhìn thực thảm, bị người ta lừa gạt, làm rất nhiều chuyện sai. Còn cả quỷ sứ nữa? Cứ ngây ngốc hy sinh như vậy, nhưng mà chưa từng hướng tới nữ quỷ biểu lộ tấm lòng. Tuy rằng việc này nhìn qua thật là bi thảm, nhưng mà những việc bi thảm này rõ ràng có thể không phát sinh.Có lẽ là quá tập trung suy nghĩ, Diệp Tiểu Manh đi đứng không cẩn thận liền bị vấp vào một hòn đá hơi nhô lên. Kết quả là bị trật chân.- A! làm sao vậy?Nghe thấy tiếng kêu to của Diệp Tiểu Manh, Minh Diệu vội vàng chạy tới, nhẹ nhàng xoa chân cho Diệp Diểu Manh.- Tiểu Bạch Si, chẳng lẽ vừa đi đường vừa ngủ? Tảng đá lớn như vậy mà cũng không nhìn thấy.- Ô ô ô, đau quá, không thể đi tiếp được.Cái miệng của Diệp Tiểu Manh cong lên, giống như là sắp khóc vậy.- Đừng có giả bộ.Minh Diệu dùng sức vỗ đầu Diệp Tiểu Manh một cái.- Rõ ràng là không có việc gì mà.- Tuy rằng nhìn qua không có việc gì, thế nhưng mà có thể bị nội thương.Diệp Tiểu Manh ôm lấy chỗ vừa bị Minh Diệu đánh, cãi lại.- Người ta đã bị thương lại còn đánh đầu tôi, chú không có lương tâm mà, sau này chú già tôi sẽ không nuôi chú.- Ta sợ cô rồi.Minh Diệu bất đắc dĩ liếc mắt, xoay người đưa lưng về phía Diệp Tiểu Manh.- Đến đây đi, ta cõng cô.- Ha ha, coi như chú thức thời.Diệp Tiểu Manh cao hứng, trực tiếp nhảy lên trên lưng Minh Diệu, nào có một chút biểu hiện không đi được.Diệp Tiểu Manh gục ở trên lưng Minh Diệu, ngửi thấy cái hương vị độc đáo trên người Minh Diệu, nàng thoải mái nhắm mắt lại.- Đang nghĩ cái gì thế, tảng đá lớn như vậy mà cũng không nhìn thấy.Hay tay của Minh Diệu đỡ lấy bắp đùi của Diệp Tiểu Manh. Cô gái này dường như đã bắt đầu dậy thì, có chút đặc điểm của nữ nhân rồi.- Suy nghĩ những chuyện tối hôm nay.Diệp Tiểu Manh thở dài.- Chú nói xem, là nữ quỷ kia thảm hơn hay là quỷ sứ kia thảm hơn?- Tên quỷ sứ kia so sánh ra thì thảm hơn.Minh Diệu nghĩ nghĩ.- Dù sao thì nữ quỷ kia mặc dù là bị người ta lừa, nhưng mà tốt xấu thì khi còn sống cũng đã hưởng thụ qua cảm giác có người yêu. Còn quỷ sứ kia thì thảm hơn, bất kể là khi còn sống hay* là đã chết đều luôn cô độc. Lại chỉ có thể thầm yêu, cái gì cũng đều không có.- Chú nói xem, nếu ở thời điểm nữ quỷ và quỷ sứ kia vẫn còn sống. Quỷ sứ thổ lộ với nữ quỷ, như vậy nhất định bọn họ sẽ rất hạnh phúc, ít nhất thì so với hiện tại cũng hạnh phúc hơn.Diệp Tiểu Manh nói.- Có lẽ thế, ai mà biết được. Có thế là sẽ hạnh phúc, hai người chung sống với nhau, cùng nhau già rồi cùng nhau chết đi, một lần nữa lại đầu thai làm người. Cũng có thể chỉ hạnh phúc trong một thời gian, vì một ít chuyện tình vụn vặt mà lại giận nhau, sau đó lại chia tay nhau.Minh Diệu cười cười.- Những điều này đều là giả định mà thôi, chuyện không phát sinh ra, ai cũng không thể nói chính xác được nó sẽ như thế nào.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận