U Minh Trinh Thám


Tiếng kêu thảm thiết kia rất chói tai, giống như là cắt ở trong lòng của Diệp Tiểu Manh vậy, khiến cho lòng của nàng cũng không ngăn được mà run rẩy.- Ha ha ha ha ha ha ha.Pham Đồng lớn tiếng nở nụ cười.- Tượu mời không uống lại thích uống tượu phạt, đây là kết cục.- Ta sẽ nhớ rõ ngươi.Thanh âm của quỷ sứ từ trong quả cầu lửa truyền đến.- Trừ phi là ta chết, nếu không nhất định ta sẽ báo đáp ngươi.Tiếng kêu thảm thiết của nữ quỷ càng ngày càng yếu, chậm rãi biến mất. Phạm Đồng cảm thấy thời gian đã không sai biết lắm, liền giảm bớt lực lượng của trận pháp một chút. Ngọn lửa dần dần tán đi, miễn cưỡng có thể chứng kiến tình huốn bên trong kết giới. Quỷ sứ nằm ở trên mặt đất, giống như đã mất đi tri giác, mà nữ quỷ kia đã không còn thấy đâu.- Nữ quỷ kia…đâu rồi?Diệp Tiểu Manh quay đầu hỏi Minh Diệu đang đứng ở bên người.- Hẳn là đã tan thành tro bụi rồi chứ sao.Minh Diệu thở dài.- Dù sao thì lực trước đã rất hư nhược rồi, lại bị dương hỏa đốt như vậy, rất nhanh sẽ bị tiêu thất mất.- Chuyện còn lại, ta sẽ mặc kệ.Phạm Đồng thu hồi trận pháp, phủi phủi bụi đất trên quần áo.- Cái người ta đã bắt được kia, liền giao cho ngươi. Chuyện tình người sống ta mặc kệ.Minh diệu nhìn thoáng qua Tống Tân còn đang nằm hôn mê, bị Phạm Đồng đánh cho không còn hình người.- Vừa đúng lúc ta còn có rất nhiều nghi vấn muốn hỏi hắn, giao cho ta là được rồi.- Sau khi nhận được thông báo của hiệp hội, hãy mau chóng đến trình diện.Phạm đồng nói sau, vỗ vỗ bả vai của Minh Diệu.- Ta thực sự rất chờ mong!Minh Diệu đi qua, đỡ quỷ sứ đang nằm trên mặt đất dậy.- Thế nào? Có thể đứng dậy được không?Cầm cánh tay của quỷ sứ, Minh Diệu truyền một tia linh lực ra, trợ giúp quỷ sứ khôi phục một chút khí lực.- Không chết được.Quỷ sứ cảm giác hơi dễ chịu hơn một chút.- Lần sau ngàn vạn lần không nên để ta gặp lại tên kia, nếu không nhất định ta sẽ không hạ thủ lưu tình.- Nữ quỷ kia thì thế nào?Diệp Tiểu Manh đi qua, có chút bận tâm. Uy lực khủng bố của Huyền Hỏa trận kia nàng cũng đã nhìn thấy, cũng nghe được tiếng kêu thảm thiết thê lương của nữ quỷ kia, chỉ sợ nữ quỷ kia cũng không chịu nội.- Hẳn là không có việc gì.Quỷ sứ móc ra một cái bình sứ nho nhỏ. Cái bình sứ này là vừa rồi Diệp Tiểu Manh che ở trước người hắn, khi tầm mắt của Phạm Đồng bị che đi đã lén đưa cho hắn. Vừa nhìn thấy cái bình sứ này của Diệp Tiểu Manh, hắn liền biết mình phải làm gì.Trong lúc ngọn lửa của Huyền Hỏa trận che mất tầm mắt của Phạm Đồng, quỷ sứ cố ý để cho nữ quỷ kia kêu lên vài tiếng thảm thiết giống như là bị bỏng vậy, rất nhanh sau đó liền hút nữ quỷ vào trong cái bình sứ Diệp Tiểu Manh đưa cho.- Hẳn là không có chuyện gì.Minh Diệu an ủi Diệp Tiểu Manh.- Thứ này chính là bảo bối gia truyền của Lê bàn tử, nước lửa bất xâm, chuyên môn dùng để chữa thương cho Quỷ Hồn. Chút lửa như vậy, chỉ sợ nữ quỷ kia ở bên trong ngay cả một chút nhiệt khí cũng không cảm giác thấy.Quỷ sứ chậm rãi mở cái nắp bình sứ ta, một trận thanh quang hiện lên, nữ quỷ kia lại xuất hiện ở trước mặt bọn họ, chẳng những lông tóc không tổn hao gì, ngược lại so với trước kia nhìn còn tốt hơn nhiều.- Nàng không sao chứ.Quỷ sứ hỏi.- Không có việc gì.Nữ quỷ lắc lắc đầu, đỡ lấy cánh tay của quỷ sứ.- Nhưng mà thân thể của anh…- Ta không sao cả,Quỷ sứ cười cười.- Nghỉ ngơi vài ngày sẽ tốt hơn.- Dù sao thì anh bị như thế này.Nữ quỷ thở dài.- Ta thiếu nợ anh nhiều lắm. mỗi lần ta có chuyện gì, anh luôn ở bên cạnh ta, giúp đỡ ta. Ta bị người ta bắt nạt, anh lại đi tìm người ta đánh nhau, khi ta bị bệnh, anh chăm sóc cho ta. Ngay cả khi ta chết đi, cũng là anh một mực quan tâm ta. Bây giờ anh còn làm như thế này, anh nói xem ta phải trả anh như thế nào đây.- Cho tới bây giờ ta cũng chưa từng nghĩ đến việc muốn nàng hoàn trả.Quỷ sứ cười cười.- Là ta tự nguyện, không có liên quan đến ngươi.Minh Diệu kéo Diệp Tiểu Manh đi qua một bên, để không gian cho quỷ sứ và nữ quỷ nói chuyện, hắn châm một điếu thuốc.- Sao chú lại kéo tôi.Diệp Tiểu Manh có chút bất mãn.- Tôi còn muốn nghe chuyện xưa mà.- Bớt nói nhảm đi, không thấy tình huống bây giờ sao.Minh Diệu liếc nhìn nàng một cái.- Không thấy được là hai người bọn họ đang có chuyện riêng muốn nói hay sao?- Có chuyện gì mà muốn nói riêng hả?Diệp Tiểu Manh bị Minh Diệu làm cho hồ đồ.- Còn không hiểu sao?Minh Diệu chỉ vào Tống Tân đang nằm hôn mê cách đó không xa.- Cuộc tình tay ba, giữa người và quỷ, quỷ và quỷ. Tóm lại chính là ái tình như bong bóng xà phòng.- Ý của chú là muốn nói vị quỷ sứ kia…Thật ra là có ý tứ đối với nữ quỷ kia.Diệp Tiểu Manh giương cái miệng rộng lên, ngây ngẩn cả người.- Cái này mà cô cũng không nhìn ra à, xét cho cùng thì cô có phải là người hiện đại hay không.Minh Diệu khinh bỉ nhìn Diệp Tiểu Manh một cái.- Nếu không có tình cảm, ai có thể làm được những việc như vậy. Tựa như tình cảm của nữ quỷ kia dành cho Tống Tân vậy. Cái vị quỷ sứ kia, chỉ sợ từ lúc còn sống đã có tình cảm đối với nữ quỷ kia rồi, chẳng qua là chưa từng thổ lộ ra mà thôi. Đây gọi là yêu thầm mà không dám nói.Dập tắt điếu thuốc, Minh Diệu đi qua vỗ vỗ bả vai của quỷ sứ.- Không sai biệt lắm, đã bận rộn cả đêm rồi, trởi cũng sắp sáng, cũng là thời điểm nên đi rồi, bằng không còn có thể gặp thêm phiền toái.Quỷ sứ liếc mắt nhìn nữ quỷ một cái, có chút không đành lòng. Nữ quỷ cười cười, hướng về phía quỷ sứ gật gật đầu.- Đã làm quỷ sứ rồi, đối với những chuyện này còn không hiểu được sao?Minh Diệu nói với quỷ sứ.- Sinh sinh tử tử, ly ly hợp hợp. Không có tử vong sẽ không có sinh ra, không có rời đi sẽ không có gặp lại một lần nữa. Đạo lý này không cần tôi phải nói với cậu, cậu hẳn là còn hiểu biết thấu đáo hơn tôi.- Những đạo lý đó, tôi đều hiểu được, hiểu rất rõ ràng.Quỷ sứ thở dài.- Nhưng mà đặt ở trên người mình, vẫn còn có chút không buông xuống được.- Ta phải đi thôi, đi đến địa phương ta cần phải đến.Nữ quỷ kia mở miệng nói.- Ta đã du đãng trên dương gian trong thời gian quá dài rồi, cũng đã làm rất nhiều chuyện không đúng, hãy nhân lúc ta còn chưa thay đổi chủ ý thì đưa ta đi đi.Nói tới đây nàng quay lại nhìn Tống Tân đang nằm ở cách đó không xa, thở dài một hơi.- Ta sợ ta sẽ không nhịn được mà thay đổi chủ ý, sẽ tiếp tục làm ra càng nhiều chuyện sai lầm.Quỷ sứ cũng hiểu được, kỳ thật trong lòng của nữ quỷ kia vẫn không thể quên được Tống Tân. Tuy rằng bây giờ nàng đã quyết định muốn đến Địa Phủ để chuộc tội đầu thai. Nhưng nếu mà Tống Tân kia lại tỉnh lại, chỉ sợ nàng lại mềm lòng, không thể đi được.- Không cần quá khó khăn vì hắn.Nữ quỷ kia đứng ở trước cửa đường đến hoàng tuyền, nói với Minh Diệu.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận