Tỷ Phu Vinh Dự



Nữ nhân xinh đẹp hay không trong lòng mỗi người đều có một cái tiêu chuẩn, ai là nữ nhân đẹp nhất trong bữa tiệc? Điều này quả thực so với thị trường chứng khoán càng khó đưa ra kết luận hơn. Bởi vì hôm nay mỹ nữ tới tham gia thật như cá diếc sang sông, dưới những bộ trang phục lộng lẫy, mỗi người đều hết sức xinh đẹp. Từ loại ý nghĩa nào đó, bữa tiệc hôm nay như là thịnh hội của mỹ nữ.


Lúc ta cùng với Tiểu Quân, Hà Phù, Thu Yên Vãn cùng với Nghiêm Địch đi vào hội sảnh, tại đây khách quý đã chật nhà. Tuy đã cố tránh đi nhưng người đến chúc mừng ta vẫn quá nhiều. Thấy Thu Yên Vãn nhíu mày lại, ta đành kéo La Tất đến nói nhỏ vài câu, hắn vội vàng mời các mỹ nữ bên cạnh ta đến một căn phòng, dù sao thân phận của các nàng rất đặc thù, hơn nữa đều là phái nữ.


"Trung Hàn, hi vọng chúng ta vứt bỏ hiềm khích lúc trước, cùng nhau kiếm tiền."Đỗ Đại Duy đi giày Tây đến trước mặt ta, đưa cho ta một ly Whiskey.


"Đó là điều đương nhiên, trong hội nghị ban giám đốc sắp tới, ta sẽ đề bạt ngươi lên làm phó tổng quản lý kiêm quản lý bộ phận đầu tư, ta đã sớm có ý này."Ta mỉm cười mà tiếp nhận Whiskey.


"Vì sao? Chẳng lẽ là vì Linh Linh sao?"Đỗ Đại Duy kinh hỉ nhưng bên trong lại có chứa một chút vị chua trong giọng nói.


"Không phải, chuyện giữa ta cùng với Linh Linh chẳng có gì khiến ta phải áy náy, dù sao lúc trước ngươi đã uy hiếp Đái Tân Ni. Nếu như ngươi đồng ý, chuyện giữa chúng ta coi như huề. Ta coi trọng chính là học thức của ngươi, huống chi ngươi cũng là lão công thần ở kt, để ngươi ngồi vào vị trí phó tổng quản lý cũng là chuyện đương nhiên."Ta quyết định nói thẳng mọi chuyện, lôi chuyện Đỗ Đại Duy uy hiếp Đái Tân Ni ra, để cho hắn minh bạch cái gì gọi là báo ứng. Cơ mặt hắn run rẩy một chút, đành phải nói: "Được, mọi người huề nhau."


Cũng không đợi ta chạm cốc, hắn tự nâng chén uống một hơi cạn sạch. Ta hiểu được hắn cũng rất mâu thuẫn, buổi tối hôm nay hắn chủ động hoà đàm cùng ta, đoán chừng là do Cát Linh Linh khuyên bảo.


" Xin hỏi vừa rồi vị nữ nhân mặc quần áo màu vàng nhạt có phải tên là Thu Yên Vãn hay không?"


Ta đang cùng với Đỗ Đại Duy trò chuyện về một số vấn đề trong công ty thì một gã mũi ưng mày rậm đột nhiên đi đến bên cạnh ta, rất khách khí hỏi thăm. Ta sững sờ, trầm ngâm một chút rồi gật đầu. Người nọ đạt được sự khẳng định của ta, lãnh đạm nói câu " cám ơn"rồi đi ra.


Tuy người lúc này nói với ta dùng những từ khách sao, nhưng ta cảm giác được người này hoàn toàn không có ý lịch sự, hai đầu lông mày ngạo khí mười phần. Ta cẩn thận quan sát một chút, người này ước chừng 35, 36 tuổi, có phong thái kẻ bề trên, đúng loại con ông cháu cha.


" Người kia là ai?"Ta đành hỏi Đỗ Đại Duy, không biết vì sao, ta đột nhiên cảm giác không thoải mái với gã mũi ưng này. Dù sao tiệc rượu hôm nay là chúc mừng ta lên vị trí tổng giám đốc, ta mới được là nhân vật chính của buổi tiệc. Nhưng gã này tựa hồ không biết ta, cũng không muốn nhận thức ta, hắn có lẽ chỉ muốn nhận thức Thu Yên Vãn .



Thu Yên Vãn xác thực rất mê người, nàng có nhân khí chất ung dung quyền quý, nàng mặc một bộ đồ màu vàng nhạt được tỉ mỉ may vá. Chỉ cần nàng xuất hiện trước mặt mọi người, tuyệt đối là hấp dẫn mọi nam nhân. Chỉ tiếc nàng có thân phận đặc thù nên chỉ có thể ở trong một căn phòng nhìn ra bên ngoài.


" Ngươi không biết người này sao?"Đỗ Đại Duy giật mình nhìn ta.


" Không biết."Ta có chút xấu hổ, dù sao một tuần trước ta vẫn chỉ là một tên tiểu bạch kiểm, người có thân phận ta biết không nhiều lắm.


" Hắn là công tử của Vạn Cảnh Toàn, Vạn Quốc Hào. Một kẻ rất hung hăng càn quấy."Đỗ Đại Duy nói thầm với ta.


"Vạn Cảnh Toàn? thị trưởng thành phố sao?"Ta lắp bắp kinh hãi.


"Ừ."Đỗ Đại Duy gật đầu.


"Vậy tên Vạn Quốc Hào này nhất định đã biết phu nhân Hà bí thư Thu Yên Vãn. Đã biết Thu Yên Vãn, vì sao còn muốn hỏi ta?"Ta có điều không hiểu.



" Ha ha, Trung Hàn, ngươi không biết đâu, hắn chỉ là hi vọng ngươi chủ động kết giao với hắn mà không phải là hắn chủ động, những tên con nhà giàu này hơn phân nửa đều có cái tính này. Đương nhiên, con gái Hà bí thư lại rất hiếm thấy."Đỗ Đại Duy cười to.


"Đúng vậy, Hà bí thư con gái vừa hiếm thấy lại xinh đẹp."Ta cũng nhịn không được phải thốt lời ca ngợi Hà Phù, nàng đã cứu ta hai lần khiến cho ta nhớ mãi không quên. Thấy ta cùng với Hà bí thư giao dịch một số tiền khổng lồ như thế, nàng vẫn tỏ vẻ bình thản trấn tĩnh, khí định thần nhàn.


"Ngươi có ý với con gái Hà bí thư sao?"Đỗ Đại Duy cười quỷ dị.


" Không có, tuyệt đối không có."Ta vội vàng lắc đầu phủ nhận, nhưng trong lòng lại thầm mắng mình dối trá.


" Cái gì vậy?"Cát Linh Linh đột nhiên xuất hiện trước mặt ta cùng Đỗ Đại Duy. Nàng hôm nay lại thay đổi cài tóc, mái tóc tùy ý vén lên, chiếc cài tóc hình hoa mẫu đơn màu đỏ kẹp trên đầu. Bởi vậy ta phán đoán hôm nay tâm trạng Cát đại mỹ nhân chắc là rất tốt, nghe nói khi nữ nhân cảm thấy vui vẻ, d*m thủy bài tiết ra gấp ba bình thường. Xem ra tối nay Đỗ mập mạp chắc phải chết trong sung sướng rồi, mà ta cũng chỉ có thể ghen ghét thôi.


"Ta hỏi Trung Hàn có phải là có ý với con gái Hà bí thư có hay không, nhưng Trung Hàn phủ nhận. Ai, Linh Linh, ngươi tin lời Trung Hàn không?" Đỗ Đại Duy đột nhiên cười gian một tiếng, ta lập tức ý thức được có phiền toái.


"A? Lý tổng tài có thể nói cho ta biết là thật sao?"Cát Linh Linh nhìn ta cười nhạt, nhưng ánh mắt nàng như một thanh kiếm chém sắt như chém bùn lợi, tựa hồ bất cứ lúc nào cũng muốn chém ta thành chục khối.



"Đương nhiên không phải, sao có thể chứ?"Ta khẩn trương nhìn Cát Linh Linh. Không biết vì sao, ta thủy chung luôn có sự kính sợ với nàng, có lẽ sự hung hãn của nàng đã hằn sâu trong lòng ta.


" Nam nhân mà, phong lưu cũng là chuyện rất bình thường. Cũng tỷ như Đại Duy nhà ta, bên cạnh hắn cũng có rất nhiều hồ ly lẳng lơ."Cát Linh Linh cười tủm tỉm nhìn Đỗ Đại Duy bên cạnh.


" Khục khục, Kim cục trưởng đã đến, ta phải qua chào hỏi. Các ngươi cứ trò chuyện nhé, ta xin lỗi không tiếp được."Đỗ Đại Duy ho khan hai tiếng, tìm cớ chuồn đi, hắn đương nhiên càng e ngại Cát Linh Linh hơn ta.


"Ngươi có phải là cũng muốn bỏ đi hay không?"Cát Linh Linh quẳng ánh mắt hung hăng về phía ta.


" Không đi, ta sao cam lòng ly khai Linh Linh tỷ chứ? À, Linh Linh tỷ hôm nay đúng là người đẹp nhất. Ách...... Cái váy này có phải là quá mỏng hay không?"


Ánh mắt của ta nán lại trên cặp mông Cát Linh Linh hơn chục giây, toàn bộ đường cong trên bờ mông nàng như ẩn như hiện trong một mảnh sa mỏng. Ta thấy toàn thân như nhũn ra, chỉ có một chỗ lại rất cứng rắn, cứng rắn đến lợi hại.


" Thế này mà kêu là mỏng sao? Hừ, đợi lát nữa khi ngươi nhìn thấy Sở hồ ly, ngươi sẽ biết là ta còn rất bảo thủ."Cát Linh Linh lại hung hăng trừng ta. Bạn đang đọc truyện tại Truyện FULL - www.Truyện FULL


Đột nhiên, cả yến hội đều xôn xao. Ta đưa mắt nhìn lại, thật sự là nhắc Tào Tháo, Tào Tháo tới. Cát Linh Linh vừa nói đến Sở hồ ly thì nàng phiêu nhiên bước tới, đúng như trong họ nàng vậy, sở sở động lòng người. Không chỉ vậy, diễm quang còn bắn ra bốn phía. Sự xuất hiện của nàng khiến mỹ nữ toàn trường đều ảm đạm thất sắc, kể cả là Cát Linh Linh.


"Hừ, hồ ly lẳng lơ vẫn cứ là hồ ly lẳng lơ! Dám mặc như vậy, thực...... Thật không biết xấu hổ." Cát Linh Linh cắn cặp môi đỏ mọng, trong mắt nàng lúc này chỉ có hai chữ: đố kỵ. Còn trong mắt ta chỉ có sự sùng bái. Ta điên cuồng sùng bái Sở Huệ. Từ cách ăn mặc của nàng, ta dám khẳng định trong bữa tiệc hôm nay người đẹp nhất chỉ có thể là Sở Huệ, nàng thật sự rất đẹp. May mắn là Sở Huệ trong sự chào đón cuồng nhiệt vẫn tìm được ánh mắt ta, nàng tự nhiên cười nói, ưu nhã bước tới chỗ ta. Vừa đi hai bước, nàng đột nhiên bị Vạn Quốc Hào chặn đường, nhìn thấy người này nàng cũng đành phải bắt chuyện bắt đầu, chắc là quen biết. Chỉ thấy Sở Huệ vừa cùng Vạn Quốc Hào trò chuyện, vừa nháy mắt với ta.


Ta thừa dịp Cát Linh Linh không chú ý, lặng lẽ giơ chén rượu trong tay lên, uống một ngụm rượu nhỏ, vụng trộm làm động tác hôn gió với Sở Huệ. Nàng rất sững sờ, trên mặt lộ ra vẻ cổ quái, nói vài câu với Vạn Quốc Hào rồi nàng khoan thai tiếp tục đi tới chỗ ta, trên mặt Vạn Quốc Hào lộ vẻ tức giận.


"Lý tổng tài, bảo bối của ta đi đâu rồi?"


Sở Huệ mỉm cười rồi gật đầu với Cát Linh Linh, kỳ thật tất cả lực chú ý của nàng đều tập trung trên người ta, mà ta cũng chỉ chú ý đến nàng. dáng người hoàn mỹ tới cực điểm của nàng được bao bọc trong một lễ phục dạ hội màu xám bạc đạt đến vẻ đẹp hoàn mỹ đỉnh phong, nhà thiết kế lớn mật có những suy nghĩ cực kỳ lí thú, tuy bộ ngực lộ ra một mảng lớn nhưng địa phương cao ngất kia lại bị vài miếng nếp gấp rất xảo diệu che dấu, lại để cho những nam nhân háo sắc kia lo lắng suông. Ta rất háo sắc, cho nên ta cũng rất sốt ruột. Sở Huệ trần truồng thì gợi cảm mỹ diệu cỡ nào, ta rạo rực hi vọng miếng vải trước ngực nàng có thể đột nhiên rơi ra.




Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận