Tỷ Phu Vinh Dự



" Tiểu Quân, tối hôm qua có ngủ ngon không?"Ta dịu dàng hỏi.


" Không ngon! Người ta đang ngủ ngon giấc, có một con heo ngốc nửa đêm gọi điện thoại đánh thức người ta, làm sao mà ngon được? Hừ!" Tiểu Quân tỏ vẻ tức giận . Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyện FULL chấm cơm.


" Đúng đúng đúng, đều là tại cái đầu heo không tốt này, quay đầu lại phạt cái này đầu heo nấu canh cho ngươi uống. Nào, ăn ô mai trước bớt giận."


Kỳ thật ta đã sớm chú ý thấy vẻ mặt Tiểu Quân nên lập tức đưa quà, quả nhiên ánh mắt nàng lập tức quay tròn chuyển lên túi ô mai, ta thầm cảm thấy buồn cười.


" Ăn cái gì mà ăn? Còn chưa có rửa qua, thiệt là."


Có lẽ mùi thơm của ô mai thật sự đánh thức con sâu trong bụng Tiểu Quân, nàng hừ một tiếng, không khách khí cầm túi ô mai chạy biến vào phòng bếp, vừa đi vừa ồn ào: " Tân Ny tỷ, ta ghét nhất vị cỏ dâu , ngươi thích ăn sao?"


Đái Tân Ni vẻ mặt quái dị nhìn ta một chút lại nhìn xem Tiểu Quân, sau đó lắc đầu: "Ta cũng không thích ăn, hay là ném đi nha?"


Tiểu Quân không ngờ Đái Tân Ni ác như vậy, nàng bị chẹn họng lại, sau đó trừng to mắt hỏi: "thật sự ném à?"


Đái Tân Ni nén cười lớn tiếng nói: " Ừ."


Tiểu Quân bưng túi ô mai ngây ngốc đứng đấy không biết làm sao, do dự một hồi, nàng khẽ cắn môi hỏi: "Vậy...... Ném đi đâu?"


Đái Tân Ni lớn tiếng nói: "Đương nhiên là ném vào trong bụng, ha ha......"Nói xong, nàng cũng nhịn không được mà cười rộ lên.


Tiểu Quân mặt đỏ lên, hung hăng đá mạnh hai chân quay người chạy vào phòng bếp. Chỉ chốc lát, tiếng nước chảy truyền tới, đoán chừng nàng đang rửa ô mai. Ta cùng với Đái Tân Ni nhìn nhau mỉm cười.


Trong phòng bếp Tiểu Quân lớn tiếng ồn ào: "Cười cái gì nữa! Lại cười, đợi lát nữa ta không để cho các ngươi ăn cỏ dâu."



Ta cùng Đái Tân Ni đành phải che miệng cười trộm, cười không ngừng. Thừa dịp Đái Tân Ni vui vẻ, ta lập tức kéo nàng vào phòng ngủ.


" Ngươi...... Ngươi làm cái gì vậy? Lại không nhịn được à?"


Đái Tân Ni bị ta kéo vào phòng ngủ, khuôn mặt nhỏ nhắn thoáng cái đỏ bừng lên, nàng thẹn thùng nhìn đũng quần của ta.


" Ta cũng không háo sắc như vậy. Tân Ny, đưa chìa khóa văn phòng ngươi cho ta."Ta nhẹ giọng nói ra.


" Muốn lấy chìa khóa phòng làm việc của ta làm gì vậy?"Đái Tân Ni giật mình hỏi lại.


" Buổi tối ta còn phải đến công ty làm việc, sợ không chịu được nghĩ đến ngươi nên vào đó ngủ một chút."Ta sớm biết Đái Tân Ni sẽ hỏi, cho nên sớm chuẩn bị một cái cớ.


" Hiện tại cần sao?"


" Ừ! Đợi lát nữa gặp tổng giám đốc, nhiều khả năng sẽ rất bận, sợ quên mất."


" Được rồi."Đái Tân Ni không nghi ngờ gì, quay người chiếc chìa khóa đưa cho ta, tuy nhiên vẫn không quên dặn dò: "Đừng lục lọi đồ đạc của ta, dám xáo trộn lung tung ta không tha cho ngươi."


Ta nắm cặp vú cao ngất, híp mắt nói: "Biết rồi ! Chờ ta có thời gian, tuyệt đối không tha cho vú lớn của ngươi."


" Cút đi, ngươi ăn cơm chưa vậy?"Đái Tân Ni ôn nhu nói.


" Ăn rồi, vừa ăn hết một tô mì tại quán ven đường."Nhưng thật ra là ăn ở nhà Trang Mỹ Kỳ, không thể tưởng được Trang Mỹ Kỳ nấu bát mì đầu lại ngon như vậy.



" Ngươi buổi tối có về ăn cơm không?"


" Có lẽ không về."


Nói xong ta đi tới cạnh cửa. Lúc sắp rời đi, Tiểu Quân cắp theo một rổ ô mai, đứng trước cửa phòng bếp ngây ngốc nhìn ta, tâm ta nóng lên, nước mắt suýt chút nữa trào ra.


Đi nhanh lên a! Hiện tại đã là đại họa lâm đầu. Thật sự là có phúc không hưởng, tận tìm phiền toái, ta đột nhiên có một chút chán ghét chính mình.


Lãng khiêm là người quản lý bộ kế hoạch, cũng là trưởng bộ phận giám sát, quyền lực của hắn không hề thấp hơn La Tất. Chức vụ của hắn không phải do Chu Cửu Đồng bổ nhiệm , mà là cổ đông đại hội cùng tuyển lựa, sau đó do ban giám đốc biểu quyết thông qua, tuy chịu sự quản lý của tổng giám đốc nhưng lại độc lập với tất cả các bộ môn, cho nên quyền lực của hắn rất lớn. Ở trong kt, lãng khiêm cùng tổng thanh tra tài vụ Hầu Thiên Kiệt, quản lý bộ phận nhân sự Ninh Hồng Quân được xưng là tam đại Thiên Vương. Ta có chút sợ hãi Lãng Khiêm, ông ta ăn nói rất lịch sự, trước kia là thủ trưởng của ta, đối với ta không tệ, mà ta cũng rất tôn kính với Lãng Khiêm.


Rời khỏi nhà Đái Tân Ni, ta gọi một cú điện thoại cho Lãng Khiêm. Không thể tưởng được từ trong điện thoại truyền ra một giọng nói lạnh lùng: "Hiện tại ta đã báo cáo lên ban giám tại công ty đầu tư quốc tế kt xuất hiện một cuộc đầu tư bất thường, công ty tạm thời đình chỉ tất cả quyền hạn đầu tư của nhân viên, đồng thời yêu cầu tất cả nhân viên bộ phận đầu tư phải đến họp vào tám giờ sáng thứ hai. Không được vắng mặt, như có vắng mặt, lập tức khai trừ."


Khẩu khí lạnh băng, Lãng khiêm không nói dư nửa câu liền cúp điện thoại. Đầu ta như bị nện một gậy, thân thể lung lay sắp đổ cơ hồ không cách nào đứng thẳng, cũng may, ta cuối cùng cũng vịn được vào lan can ven đường ổn định thân thể.


Biến hóa quá đột ngột, Lãng Khiêm trong điện thoại rõ ràng đang cảnh cáo ta, chờ đợi ta chính là một tấm lưới lớn, nếu như ta hãm sâu vào trong tấm lưới đó sẽ bị những âm mưu ác độc thôn phệ không còn chút da thịt, thậm chí mất đi tánh mạng. Lúc này, ta thậm chí nghĩ đến việc bỏ trốn, có ba tỷ, ta có thể tìm chỗ an thân không?


Nhưng lập tức ta vứt ý nghĩ này đi, bởi vì ta biết rõ, bỏ trốn là hành vi ngu xuẩn nhất. Nếu như thứ hai ta vắng mặt tại cuộc họp, ta lập tức trở thành vật hi sinh, không chỉ có tài khoản ngân hàng bị đóng băng, còn bị truy nã, đến lúc đó, ta triệt để hết cách cứu. Huống chi dù bỏ trốn ra nước ngoài, thời gian lên máy bay cũng không kịp, ngắn ngủn hai ngày thì dù là xử lý hộ chiếu cũng không đủ thời gian. Ta đột nhiên rất hối hận, lúc này trước mắt ta chỉ có hai con đường: một là cầu xin sự thương xót từ đám người Chu Cửu Đồng, đồng thời giao ra ba tỷ; hai là liều chết phản công.


Ngây người tại ven đường, ta nhìn dòng xe cộ như nước cẩn thận suy nghĩ, vô số ý nghĩ tại ta trong đầu hiện lên đều bị ta bác bỏ. Tục ngữ nói, người chết vì tiền, chim chết vì thức ăn, muốn ta buông tha cho số tài phú cực lớn này đi thỏa hiệp, vô luận như thế nào ta cũng khó có thể tiếp nhận, cho dù muốn vứt bỏ cũng phải đợi đến cuối cùng, làm sao còn chưa đánh đã đầu hàng được?


Ta dứt khoát tắt điện thoại di động đi đến công ty.Cuối tuần đường phố rất náo nhiệt, người đến người đi rất khiến tâm tình của ta rất không ổn định. Đi vào công ty, toàn bộ cao ốc chìm trong yên lặng, ngoại trừ hai gã bảo vệ còn một bóng người cũng không có.


Ta nhanh chóng đi lên tầng bốn, đi qua hành lang thẳng tới bộ phận thư ký, còn chưa đến thì cửa phòng đã mở ra, một vị thục phụ đột nhiên xuất hiện trước mặt ta.


" Tiểu Hàn?"



" Quách tỷ?"


Ta lắp bắp kinh hãi, nguyên lai là thư ký hành chính Quách Vịnh Nhàn. Nàng nhìn thấy ta cũng tỏ vẻ ngoài ý muốn, sửng sốt một chút, hỏi: "Ngươi tới tại đây làm gì? Đái thư ký không ở đây."


" A, ta biết, ta là tới lấy vài thứ cho Đái Tân Ni. Không thể tưởng được Quách tỷ cuối tuần không nghỉ ngơi còn tới công ty làm việc, thật sự là bội phục."


Ta âm thầm kêu khổ, thời khắc mấu chốt Quách Vịnh Nhàn làm sao lại chịu khó đến như vậy?


" Cái gì bội phục, buổi chiều hôm qua ta xin nghỉ gặp một người bạn. Công việc còn chưa có làm xong, hôm nay tranh thủ thời gian hoàn thành."


Quách Vịnh Nhàn được ta vỗ mông ngựa cái nở nụ cười , cười rất phong tình vạn chủng, hàm súc thú vị vô cùng. Nếu không phải có việc gấp muốn làm, ta thật muốn tâm sự với nàng.


"Cũng là chịu khó. Ha ha, không quấy rầy ngươi nữa, ta đến văn phòng Đái Tân Ni lấy chút đồ rồi đi."


Ta cười tủm tỉm đánh giá nữ nhân vô cùng hàm súc thú vị trước mắt này. Trong mắt ta, nữ nhân như vậy mới gọi là nữ nhân, nàng toàn thân tản mát ra khí chất thành thục, mỗi nụ cười hay một cái nhăn mày đều có thể phá hỏng phòng tuyến tâm lý của ta giúp cho dễ như trở bàn tay.


" Ơ, cả chìa khóa văn phòng cũng đưa cho ngươi rồi sao, ngươi cùng Đái thư ký rất thân quen nha."


Quách Vịnh Nhàn không biết là nói móc hay châm chọc ta, tóm lại nghe được trong lòng ta cảm thấy hơi là lạ .


" Khục khục, Quách tỷ đừng nói đùa nữa mà."Ta xấu hổ cười cười với Quách Vịnh Nhàn.


" Nói giỡn? Hừ, ngươi vui chơi với Vương Di, hai ngày nay cả cái bóng cũng không thấy , còn nói mời Vương Di ăn cơm, ta thấy ngươi đúng là kẻ bạc tình bạc nghĩa ! Hừ, loại người như ngươi người khiến ta bực mình, khi nào ta sẽ nói với Đái thư ký. Đến lúc đó, cũng đừng trách ta lắm miệng."


Quách Vịnh Nhàn cầm lấy chén nước, đoán chừng là vừa đi rót nước, ngoài ý muốn nhìn thấy ta, lại như tìm được đối tượng để phát tiết. Cũng không biết ta là phạm gì đến nàng mà trong chớp mắt nàng đã trở nên chanh chua.


Ta đang phiền toái trong lòng, vốn đã rất nóng nảy, nghe Quách Vịnh Nhàn nói móc như thế càng không thoải mái. Thầm nghĩ ta cùng Vương Di đắc tội gì với ngươi? Ngươi có phải thời mãn kinh hay không vậy?



Bất quá, nếu như nàng thực đã đến thời mãn kinh, chạy đến trước mặt Đái Tân Ni nói bậy một trận, với tính tình Đái Tân Ni, ta cho dù an toàn vượt qua nguy cơ trước mắt cũng khó có thể ở lại công ty. Hôm nay tình huống khẩn cấp, ta chi bằng nhiều một chuyện không bằng bớt một chuyện a.


Nghĩ vậy, ta cố kìm lửa giận trong lòng, cố nặn vẻ tươi cười: "Quách tỷ, ngươi tha cho ta đi ! Ta mấy ngày nay đều tăng ca buổi tối, đến sáng mới được nghỉ ngơi, ta mời các ngươi ăn cơm, còn chuẩn bị mời các ngươi đi mua sắm. Nghe Tân Ny nói hiện tại lưu hành một loại mỹ phẩm rất tốt, ta định tặng cho Quách tỷ cùng Di tỷ vài lọ, được chưa nào?"


" Ngươi nói so với hát còn hay hơn, kỳ thật ta không muốn đồ gì của ngươi. Ta chỉ hi vọng ngươi đối với Vương Di tốt một chút, có dùng mỹ phẩm hay không không quan trọng, quan trọng là nam nhân không thể không chối bỏ trách nhiệm. Tuy ngươi đã có Đái thư ký, nhưng ngươi tốt xấu cũng rút chút thời gian quan tâm Vương Di chứ."


Thái độ thành khẩn của ta cuối cùng cũng khiến Quách Vịnh Nhàn hòa hoãn xuống, nàng giáo huấn lên ta có bài bản hẳn hoi. Ta tranh thủ rèn sắt khi còn nóng, vội lấy lòng: "Quách tỷ, có thể hỏi ngươi một chuyện không?"


" Nói xem nào."


Quách Vịnh Nhàn nhàn nhạt đáp lại.


" Quách tỷ, ta muốn hỏi ngươi, bộ y phục này của ngươi mua ở nơi vậy? Là nhãn hiệu gì?"


Ta nghiêm túc nhìn bộ trang phục đậm chất thục nữ trên người Quách Vịnh Nhàn. Nói thật, Quách Vịnh Nhàn mặc quần áo gì cũng không quan trọng, quan trọng là trên người nàng có một cỗ khí chất tựa như hoàng hậu vậy, vừa ung dung, lại thêm vẻ mê người, giơ tay nhấc chân đều lộ ra vẻ cao quý mẫu nghi thiên hạ. Những đạo diễn điện ảnh kia không tìm Quách Vịnh Nhàn đóng đúng là một tổn thất lớn.


" Hỏi làm gì?"Quách Vịnh Nhàn trong mắt đã hiện vẻ đắc ý.


" Ta cũng muốn mua một bộ cho Di tỷ, nhìn quá tốt. Cũng không biết Di tỷ mặc loại quần áo này có thích hợp hay không?"Ta làm bộ rất khiêm tốn.


" Đương nhiên không được, bộ quần áo này chỉ thích hợp cho người già thôi, tiểu Di tuổi trẻ xinh đẹp, khẳng định không hợp."Quách Vịnh Nhàn trong mắt có nụ cười thản nhiên. Bình thường một nữ nhân trước mặt ngươi khác nói mình già, như vậy ngươi nhất định muốn người kia phản bác. Nếu như người đó bảo trì trầm mặc, vậy ngươi đã xong đời, nàng nhất định sẽ hận chết ngươi. Ta cũng không có đần như vậy, cho nên tranh thủ thời gian phản bác:


"Thôi đi, người khác bình luận Quách tỷ như thế nào ta không biết, nhưng nam nhân ở bộ kế hoạch, bộ phận đầu tư đều nói Quách tỷ tối đa là 30 tuổi."


Ta vừa nói ra khỏi miệng, Quách Vịnh Nhàn nhướn lông mày lên, cả khuôn mặt cười như một đóa hoa, ngoài miệng không ngừng mắng " Lũ nam nhân thối tha các ngươi, sau lưng chỉ biết nói bậy, ta làm sao mà 30 được! Ha ha......"


Địa phương trọng yếu nhất của nữ nhân thành thục không phải cách khuôn mặt mà là dáng người. Nữ nhân chỉ cần tuổi khá lớn một chút, dáng người đều hơi đẫy đà, đẫy đà có hai loại, một loại là mập mạp, một loại là mượt mà, mượt mà là tỉ lệ rất cân đối, thịt trên người rất đều, rất co dãn. Quách Vịnh Nhàn thuộc về dáng người mượt mà, cái mông nàng rất lớn. Dù là mặc váy nhưng mông bự vẫn rõ ràng bắt gặp. Nghe nói, nữ nhân có bờ mông càng lớn càng có dục vọng mãnh liệt.




Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận